Video “Dystopia” trên đây giới thiệu các tác phẩm điêu khắc của nghệ sĩ Nam Hàn Seo Young Deok, được trưng bày tại Insa Art Space (Seoul, Nam Hàn) vào cuối tháng 10 năm 2011. Những thân hình “Người Sắt” trong cuộc triển lãm này được tái chế từ các dây xích phế thải – từng vòng xích biểu tượng cho mỗi tế bào da – đã tốn một thời gian dài để kết cấu thành hình thể con người. Có những dây xích, khi còn là phần của xe đạp, biểu tượng cho sự tự do và chuyển động, nhưng khi bị tách rời ra khỏi xe đạp và đúc kết thành đầu người hay thân người nặng chịch, u uẩn, chúng trở thành những hệ lụy không thể tránh khỏi giữa người với người, giữa người và môi sinh, giữa người và guồng máy chính trị xã hội. Những sợi dây xích cũng có thể là những “nghiện tật và ô nhiễm” (addictions and infections) nảy sinh trong một chế độ hà khắc nơi mọi lý tưởng chói lọi của một thời đã biến hóa, hoen rỉ. Triển lãm “Dystopia” của Seo Young Deok sẽ du hành hoàn cầu trong năm 2012, mà chặng đầu (ngoài Nam Hàn) là phòng nghệ thuật SODA, Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ. (Nguồn: blog Seo Young Deok và HuffPost Culture)
Tôi vẫn tiếp tục làm thơ mãi sau thời tán gái …. Trong đời tôi, tôi đã được biết một số nhà thơ trẻ với tài năng to tát nhưng đã từ bỏ thi ca cho dù được mọi người công nhận họ là thiên tài. Chả ai bao giờ lại bé cái lầm với tôi như vậy, nhưng tôi vẫn tiếp tục làm thơ.
cơn u tình không chịu nhòa
trên vỉa hè hơi thở hắt hiu tiếng hố sâu
phả vào đam mê bóng ma đầy mặt nạ
“Bao kẻ hãnh tiến ngập mặt trong bữa tiệc máu,
còn tôi đây đứng lặng nghe chim hót và người ăn xin van vỉ”.
Bỗng nhiên nước mắt trào ra từ mắt cô. Cô áp trán lên bàn tay mẹ và để nước mắt đầm đìa khăn trải giường.
Thưa ông Wilcox, cô bắt đầu; bởi tâm trí cô luôn luôn soạn thảo những tờ thư.
Con vật tưởng phải hy sinh bó gối chịu chết
cuối cùng đã trườn bò qua vực bằng hai đầu gối biết xếp lại của nó
Nó thanh thản tự do
Chàng họa sĩ tiếp tục vẽ cành hồng, mọc từ trong lớp rào kẽm gai
tôi đặt tuyền lời mật ngọt nơi lưỡi cô
đặt nỗi khao khát đầy ắp nơi ánh mắt cô nhìn
thực táo bạo tôi còn ngụy tạo được hơi thở mình
lướt cùng khắp thịt da cô
Nếu nàng lấy chồng, nàng sẽ lấy bác sĩ, nha sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, văn sĩ, thi sĩ, … nhân sĩ. Hoặc nàng sẽ lấy kỹ sư, giáo sư, võ sư, vũ sư, … thiền sư. Hoặc nàng sẽ lấy chủ hãng, chủ tiệm, chủ nhiệm, chủ bút, … chủ tịch. Nghĩa là nàng sẽ không bao giờ lấy tôi.
anh ta mù
mịt mùng
khẩu hiệu biểu ngữ
cờ quạt
lãnh tụ mặt mũi
nụ hôn cuối đêm đã rơi trên đất
180 ngày 180°
rụng hai bàn tay
ngày chết đuối
Kính ghép màu trong một ngày đông. Tôi đọc
ngược nhật ký em.
~
Trà nóng trong cốc, chén đường cạn
Nói ông đừng buồn, ngoài sự ông tây đến mức tôi tưởng ông là Việt kiều yêu nước dùng, sự khác tôi thấy ông cũ xì y như các cụ ngày xưa vậy. Cái lối xưng danh đầu tác phẩm của ông chẳng mang tính diễn xướng rất chi là folklore đó sao. Cứ như là xem một vở chèo ….
Con ốc của tôi vặn trôn nổi bềnh trên mặt nước
Giàn lửa mặt trời ẩn lõm không gian
Bài phù chú mang tên hành tinh đỏ
em Mờ ở đâu?
có con thiên nga thứ 12 là M
Làm gì có chiếc áo nào mặc cho em Mờ
Khi L không đủ phục trang và chấp nhận biến thành I
Nửa khuya tôi bỗng bật dậy
cố ném những mảnh vụn thất vọng của mình vào gió
một thứ gió hình như đã đổi chiều
chả ai buồn thông báo trước
Khi Thi sĩ đứng dậy
khỏi giường trì hoãn
hay mặt bàn mưu toan
Nhịp điệu bắt đầu vận động
Bức ảnh bán thân từ cuối bàn nhìn tôi mỉm cười duyên dáng. Tôi nở nụ cười tươi đáp lại. Tôi vói tay cầm khung ảnh định đặt môi nàng vào môi tôi thì nhận ra một điều đau lòng. Tôi đặt khung ảnh vào chỗ cũ và tưởng như có một lúc nào đó căn buồng tối sầm lại và quay mòng. Thế là nghĩa lý gì?
Có lẽ bởi vì em không thích những nụ hôn của anh
Những nụ hôn chó con liếm láp
Ướt át / rin rít / nhột nhạt
treo hò hẹn lên chiếc dây tết từ sợi nắng tháng Tư
trên hiên Sài Gòn
mùa nắng sẽ dông dài cõng nỗi nhớ đi chơi
Jennifer cảm thấy thân thể mình phình lên khi dung dịch nước biển ứa theo sợi dây truyền tĩnh mạch vào lưng bàn tay cô. Từ lúc Annette đưa cô vào phòng cấp cứu đến giờ đã ba tiếng rưỡi đồng hồ. Cô đã gần như hoảng kinh không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Buổi sáng vợ khuấy cho chén oatmeal
Chén quánh đặc
ta ngồi nhơi
đầu óc quánh đặc
vẫn còn lại một người nói với theo lời chào
điều may mắn đầu tiên trong ngày
không có câu thơ nào đủ sức để tạ ơn
Dế chàng đá xoáy giọt sương hôm
Cho cỏ xanh còn uống
Cả dòng họ ve mang họng hót ra nghênh đón
Một mùa hè
Bùi Ngọc Tấn viết chuyện tù rất sống. “Người Chăn Kiến” là câu chuyện của ông giám đốc xí nghiệp chẳng may bị tù oan và còn là nạn nhân bị các tay anh chị trong tù tuyển chọn làm “nữ thần tự do,” phải ở truồng trùng trục, tay giữ một vật tượng trưng cây đuốc và đứng bất động trên cao ….
À… à… con ngủ cho sâu
Buồng cau lại quả lá trầu bỏ khô
Hỏi xem thi sĩ họ Hồ
Quệt bao nhiêu cái thì cô đỏ tình?
tôi cứ cho họ sống
trao đổi
bằng cách nhắn tin là chính
[buồn cười lắm, chỗ này
Sau này, ông mới biết, bài hát phản chiến ấy, như vết dầu loang, đem tên ngôi làng heo hút của ông gieo khắp đất nước, truyền miệng rỉ tai từ binh đoàn này sang sắc lính nọ. Hôm ấy, nghe Pierre hát chưa hết bài, ông phải bỏ nó nằm lại cong queo trong giao thông hào…