Articles  Privacy

 

talawas blog

Chuyên mục:

Nguyễn-Khoa Thái Anh – Căn bệnh trầm kha hoang tưởng của thế kỷ?

09/03/2010 | 5:15 sáng | 52 phản hồi

Tác giả: Nguyễn-Khoa Thái Anh

Chuyên mục: Chính trị - Xã hội
Thẻ: >

Lẽ ra tôi phải ăn mừng ngày cô Lê Thị Công Nhân được ra tù cộng sản, ít ra bằng một bài viết, một đoản thơ ca tụng dòng máu Trưng nữ vương của cô, nhưng đã có quá nhiều người và hội đoàn làm việc đó rồi nên xin tha cho tôi cái tật “theo đóm ăn tàn” và thay vào đó xin phép quý vị cho phép tôi nói đến một hội chứng tệ hại hơn ở hải ngoại này. “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, phải thế không? Hay là tôi, cũng như hàng ngàn, hàng vạn người Việt khác, cảm thấy hân hoan như chính bản thân mình đã đạt được một thành tích, chiến công hiển hách khi được tin nữ anh thư Lê Thị Công Nhân của chính nghĩa, của lý tưởng dân tộc mình được về với gia đình?

Tôi có tội vì bản thân không làm được một mảy may gì cho thời cuộc, lại sa đà vào cơn mê không tưởng, trọng vọng, đặt tất cả hy vọng, tin tưởng, niềm tin yêu tất thắng vào một nữ anh hào, một thiếu nữ quả cảm như cô Công Nhân, rồi có thể một ngày xấu trời nào đó sẽ sầu bi yếm thế, thất vọng (hoặc trách móc) nếu chẳng may giấc mơ của mình gán vào ai đó bị đổ vỡ, đứt gánh giữa đường?

Không hẳn như vậy, vì tôi – tuy ôm một giấc mơ Việt Nam tươi sáng trong cơn tuyệt vọng tối tăm não nề – hiếm khi trông đợi hoặc kỳ vọng vào một cá nhân nào vác thánh giá cho cả dân tộc. Tôi vẫn cảm phục Lê Chí Quang, người anh hùng, không phải chỉ vì anh dám đứng lên đối đầu với những kẻ cầm quyền bán nước trước khi bị vào tù, tôi yêu mến anh sau đó vì anh là kẻ thức thời, biết sống cho bản thân và gia đình. Tôi chúc anh cũng như mọi con dân Việt còn ưu tư, khắc khoải với đất nước hai chữ bình an trong nội tâm. Đương nhiên, tôi cảm thấy thơ thới, nhẹ nhõm hơn khi cô Lê Thị Công Nhân, thân phận liễu yếu đào tơ đã thôi chịu cảnh bất công tù tội. Tôi cũng chúc cô bình an với chọn lựa kiên định của riêng mình, không bị lung lạc vì ngoại cảnh hay bất cứ một thúc đẩy hồ hởi nào.

Tôi tin rằng con đường của các nhà dân chủ, nhân quyền, của những người đối kháng, yêu nước chống lại bạo quyền bất công, chống lại sự bành trướng của bá quyền Trung Quốc vẫn còn nhiều gian nan, chông gai và thử thách. Nhiều người trong số họ vẫn phải dày dạn chịu đựng những chuyện áp bức, những cảnh giam cầm, đày đọa. Có phải chính nghĩa dân tộc, tiếng nói chính thống của muôn dân hơn nửa thế kỷ nay vẫn chưa bao giờ đạt được một cơ hội hay thắng lợi nào từ ngày chia đôi đất nước, bất kể cuộc chiến thắng thống nhất đất nước, giải phóng miền Nam mà chính quyền cộng sản tuyên truyền mấy chục năm nay? Có phải chính ngày 30 tháng 4, ‘75 là cái mốc, đóng dấu ấn cho người Việt Nam một căn bệnh hoang tưởng của thế kỷ?

Thật ra, căn bệnh hoang tưởng của thế kỷ trở thành bản ngã của dân tộc bắt đầu khi có chủ thuyết cộng sản ở Việt Nam. Căn bệnh đó trở thành mãn tính. Nó thâm lậm ghê gớm khi Đảng Cộng sản thay vì ý thức được chuyện lầm đường lạc lối của mình sau ngày độc lập, thống nhất đất nước đưa dân tình ra khỏi ngõ cụt, vẫn tiếp tục đi vào con đường của tội ác, trù dập con dân, bán chủ quyền cho ngoại nô. Khi lây sang người dân, căn bệnh thế kỷ hiểm nghèo này cũng độc địa không kém những ký kết hiểm nghèo, nhượng đất bán biển đảo, buôn bô-xít trên cao nguyên, bán đầu rừng cho bá quyền Trung Quốc. Nó song hành cùng một nhịp điệu, tăng tốc với những chuyện tham nhũng, lũng đoạn ngân sách, đàn áp quốc dân. Nghĩa là lãnh đạo càng quái ác, sai trái bao nhiêu thì dân tình càng sống trong cơn mê, hoang tưởng bấy nhiêu.

Trong nước, ngoài những thành phần tỉnh thức, chống đối hay cam chịu cuộc sống tạm bợ khốn khó của mình, và những người khác bị bưng bít hay mê hoặc, sống trong ảo tưởng vì cái bả lợi danh đã đành, ở hải ngoại căn bệnh hoang tưởng này càng hoành hành mạnh hơn ở những thành phần căm phẫn, uất ức vì tác động hô hào chống nhà nước cộng sản của họ chẳng mang lại một sự thay đổi cụ thể nào trong nước. Không kể những tiếng nói chân chính của những người ý thức được chuyện thực tại của thời cuộc (quốc nội và hải ngoại), một số người ở ngoài này chỉ chực chờ một biến chuyển khả quan nào đó để củng cố cho thế đứng của họ bằng cách dựa hơi, ủng hộ người đối kháng trong nước.

Thật sự tôi cảm thấy có một chuyện gì không ổn trong sự hồ hởi của một số người hải ngoại, khi họ reo mừng quá độ, tuyên bố vung vít, diễn giải sự kiện một cách chủ quan cho sự trở về của Luật sư Lê Thị Công Nhân như một chiến lợi phẩm, đạt được do chính sự tranh đấu hậu cần (hải ngoại) của mình. Có ai cảm thấy sự phong thánh cho cô Công Nhân như một Jeanne D’arc của Pháp, hay con cháu Hai Bà của Việt Nam không, hay chỉ riêng tôi?

Hình như trong mấy chục năm qua, từ ngày Đảng Cộng sản Việt Nam đổi mới, mở cửa để tìm lối thoát cho mình, Việt Nam đã có nhiều điều tệ hại, tiêu cực hơn những tiến triển khả quan cho đất nước và dân tộc. Có phải do các nỗi uất ức không lối thoát, những cơn tuyệt vọng trầm luân vì thực trạng tụt hậu về nhân quyền, mất chủ quyền của đất nước mà những lên án, cáo buộc, hô hoán của nhiều người hải ngoại đã trở thành những lời nguyền rủa thừa thãi, những tuyên bố, phát biểu ồn ào, vô nghĩa, những bài thơ sáo rỗng, không đi đến đâu? Nhiều lúc tôi ước ao trời cao có mắt, biến những lời chửi rủa thù hằn, những phát biểu thậm xưng này thành những bài kinh cầu thành tín, mầu nhiệm có thể biến đổi thực tại Việt Nam, thay thế lãnh tụ với những người biết đặt quyền lợi của đất nước trên quyền lợi cá nhân, phe đảng mình!

Ảo tưởng đầu tiên của những kẻ cuồng nhiệt tự gán cho mình cái mác dân chủ ở hải ngoại là sự cuồng tín, thịnh nộ của chính họ trong một thế giới riêng biệt của hải ngoại. Ảo tưởng thứ hai là họ có thể tạo ảnh hưởng, gây tác động đến những diễn biến ở trong nước. Không hiểu trong thâm tâm sâu thẳm họ có tin rằng sự hô hào ồn ào, chị hát em nghe của họ sẽ gây phản cảm, không thuyết phục được ai ngoài sự trấn an cho con tim bé nhỏ, nỗi lòng thấp thỏm hoài nghi cho sự bất lực của chính mình?

Không hiểu người ta có thể áp dụng tâm lý học Tây phương mà gọi hội chứng của căn bệnh hoang tưởng hay trầm kha này là “projection” (phóng rọi) không? Nói nôm na, trường hợp projection/phóng rọi xảy ra khi chủ thể (người trong cuộc) vì một hạn hẹp hay bất lực nào đó không đạt được ước muốn của mình nên phóng rọi ước muốn đó vào người mình tin yêu, chẳng hạn như cha mẹ ủy thác hay đặt trọng vọng đỗ đạt cao vào con em mình, hoặc giả khán giả đem ước ao thành đạt hay chiến thắng đặt vào tài tử ciné hay cầu thủ/vận động viên của đội nhà. Ở đây, khi chính bản thân con người vì nỗi sợ hay một lý do nào đó không làm được một điều gì thì tất nhiên họ cần thần tượng hóa hay thúc đẩy một nhân vật dũng cảm nào đó thay thế cho họ.

Theo tâm lý học, đây có thể là một ước muốn bình thường nếu nó không đi quá trớn. Cha mẹ không thể áp buộc con cái phải đỗ đạt cao, học hành quá sức nếu môn học đó không đúng sở thích hay năng khiếu của con mình. Cả một dân tộc không thể gán ghép nhiệm vụ, trọng trách của mình cho một vài cầu thủ đối kháng trong khi mình chỉ là kẻ bàng quan làm khán giả reo hò, cổ vũ như trong một trận đấu bóng.

Nhiều quý vị độc giả đã nghe những lời nói chân tình của Luật sư Lê Thị Công Nhân khi Tường Thắng của Đài SBTN hỏi:

“Luật sư Lê Thị Công Nhân có gì nhắn nhủ với người Việt hải ngoại không?”

“Tôi cũng không biết nhắn nhủ một điều gì cả…” Cô nhắc lại hai câu nói rất gây ấn tượng cho cô của công an bên mật vụ ở Hà Nội khi họ vào phỏng vấn cô trong nhà tù Thanh Hóa:“Chị có thấy rằng là chị đã thất bại chưa? Chị có thấy rằng cuộc đời chị dở dang không?” Rồi cô mượn hai câu này để nói lên tâm tư mình, nhắn nhủ 90 triệu người Việt: 87 triệu trong nước và khoảng 3 triệu người ở hải ngoại:

“Tôi thấy rằng là tôi không thành công, tôi chưa thành công và tôi thấy rằng mọi thứ cũng thật sự là dở dang”, cô nói tiếp một sự kiện sau đây mà cô lặp lại đến 3 lần: “Tôi chỉ có thể làm cái phần của tôi, chứ tôi không thể làm được cái phần của 90 triệu người Việt Nam khác và nếu như cái lý tưởng của tôi có thất bại thì tôi nghĩ rằng đó cũng là điều rất đúng… và mọi thứ có dở dang thì nó cũng không cần phải nói nhiều vì các anh chị và mọi người cũng biết công việc và tất cả các khía cạnh khác của cuộc sống và dù có gì đi chăng nữa thì tôi nghĩ rằng tôi đã có những việc làm và những giây phút mà mình cảm thấy thật sự tự do, đó là khi tôi sống theo cái lý tưởng của tôi và rất may là sau 3 năm ngồi sau song sắt nhà tù thì tôi thấy rằng cái lý tưởng đó nó không sai (nó không sai), nhưng có thể cuộc đời tôi sẽ không thể thành công vì lý tưởng đó, nhưng đối với tôi thì điều đó nó cũng không phải quá quan trọng.

“… Và tôi nghĩ rằng với những gì mà tôi đã làm thì có lẽ nó hơn cả những gì mà cái cá nhân tôi trong cái tỉ số dân số học này có thể làm được thì quá sức của tôi rồi…”

Nói tóm lại những người tự gán cho mình cái mác dân chủ cần phải làm bổn phận của quý vị và hãy để yên cho “nữ anh thư” của mình hai chữ bình an.

“Leave her alone!”

I do my thing, and you do your thing.

I am not in this world to live up to your expectations, and you are not in this world to live up to mine.

You are you and I am I, and if by chance we find each other, it’s beautiful.

If not it can’t be helped.

Tôi làm chuyện tôi, anh chuyện anh

Tôi không sống trong thế gian này để làm chuyện anh mong đợi, mà anh cũng chẳng hiện hữu ở đây để làm chuyện tôi muốn.

Anh là anh và tôi là tôi, nếu một do một cơ duyên nào đó chúng ta gặp nhau, âu đó là một diễm lệ.

Nếu không, đó là điều (bất khả kháng) ngoài ý muốn của chúng ta.

Frederick E. Perl

© 2010 Nguyễn Khoa Thái Anh

© 2010 talawas

Phản hồi

52 phản hồi (bài “Nguyễn-Khoa Thái Anh – Căn bệnh trầm kha hoang tưởng của thế kỷ?”)

  1. Nếu cộng đồng hải ngoại (CĐHN) ca ngợi chị Nhân thì ông TA ko muốn ca ngợi như thế vì ông sợ ông là kẻ “theo đóm ăn tàn”. Nhưng khi chị Nhân vừa mới ra tù thì ông viết bài chỉ trích CĐHN bị bệnh hoang tưởng.

    TA thấy „có tội vì bản thân không làm được một mảy may gì cho thời cuộc, lại sa đà vào cơn mê không tưởng, trọng vọng, đặt tất cả hy vọng, tin tưởng, niềm tin yêu tất thắng vào một nữ anh hào“, mặt khác: „căn bệnh hoang tưởng của thế kỷ trở thành bản ngã của dân tộc bắt đầu khi có chủ thuyết cộng sản ở Việt Nam. “. Ông TA thuộc về dân tộc nào và ra đời khi nào đây?

    CĐHN hồ hởi về sự tự do tạm thời của chị Nhân thì ông TA cho là tuyên bố vung vít, nhưng khi ông TA cảm phục Lê Chí Quang thì với ông là ông đang „ôm một giấc mơ Việt Nam tươi sáng trong cơn tuyệt vọng tối tăm não nề “ mặc dù ông „hiếm khi trông đợi hoặc kỳ vọng vào một cá nhân nào vác thánh giá cho cả dân tộc “.

    Nếu Lê Chí Quang ra tù và chịu ăn năn hối lỗi, anh ta là kẻ thức thời. Nhưng khi chị Nhân ra tù mà ko ăn năn hối lỗi và ko công nhận chị có tội thì chị Nhân là cầu thủ đối kháng cho những kẻ nhát gan ở CĐHN giơ thân chịu trận tù đầy mà chính quyền XHCN VN kết tội tiếp.

    Nếu CĐHN viết thơ viết văn nói riêng trên talawas tặng chị Nhân thì TA cho rằng đây là sự hô hào của CĐHN tự trấn an con tim nhỏ bé mà nhút nhát trong thế giới riêng biệt của CĐHN. Nhưng khi ông vào chính cái thế giới đó -talawas- để viết bài kêu gọi hô hào mọi người “leave Nhân alone” thì đây lại là sự xin phép quý vị CĐHN cho phép ông kết luận rằng CĐHN bị bệnh hoang tưởng trầm kha, hay là, để chứng minh ông ko bị bệnh hoang tưởng?!

    Nếu CĐHN bức xúc vì nhiều người bất đồng chính kiến bị bắt giữ và bỏ tù, Thái Anh sẽ nói như thế là hoàn toàn đúng, vì chính CĐHN là tác nhân và là kẻ gây tội cho những người như chị Nhân bị vào tù, nhưng chủ thể tác nhân bỏ tù chị Nhân là chính quyền CSVN thì ông Thái Anh chẳng muốn phê phán gì.

    - Nếu CĐHN còn trẻ, ông Nguyễn Hữu Liêm sẽ nói bạn nên lo học và còn quá non và thiếu trải nghiệm để phán xét. Nếu CĐHN đã là người lớn trưởng thành, ông Thái Anh sẽ nói CĐHN nên lo kiếm tiền lo việc riêng đi, và chuyện lớn để nhà nước lo, còn ông Liêm sẽ phán rằng CĐHN chỉ là những kẻ chưa trưởng thành chính trị.

    Nếu ông Thái Anh được hỏi là tại sao lại chửi đổng ko rõ đối tượng nào trong CĐHN là bị bệnh hoang tưởng, thì ngày hôm sau có trả lời của ông là ông chỉ nói 1 số người bị bệnh hoang tưởng thôi, và rằng ông chỉ muốn góp ý với CĐHN nên bớt lời hô hào thôi để chị Nhân được sống bình an.

    Nếu bạn nói, trái ngược với luận điệu những ai muốn tự do dân chủ là dân miền Nam tay sai Mỹ- Ngụy, có rất nhiều người đấu tranh hiện nay được sinh ra trong chính xã hội này, và thay đổi quan điểm, và những người đấu tranh này cũng là người thành đạt và có vị trí trong xã hội, mà vẫn bị bắt vào tù thì ông Thái Anh giải thích thế nào,ai xúi bẩy,ai hô hào người dân trong nước yêu nước và quyết ở tù, hy sinh tuổi trẻ của mình chứ ko chịu đi tị nạn chính trị theo lời gợi ý của lãnh đạo ĐCS, ông Thái Anh sẽ giữ im lặng.

    Nếu CĐHN nói về việc tấm bản đồ “lưỡi bò”, và người dân VN bị đánh cướp và giết chết, nhưng nhà nước ko làm gì cả, ông Thái Anh và ông Hữu Liêm sẽ giữ im lặng, chẳng viết bài gì về vấn đề này cả, mà chỉ viết bài khuyên mọi người yên lặng, khuyên mọi người đem tiền đem tài về xây dựng chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nơi có độc lập tự do hạnh phúc.

    Nếu CĐHN viết bài chứng minh chế độ hiện nay hoàn toàn đi ngược với lý thuyết của chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội, ông Hữu Liêm và ông Thái Anh sẽ xuất hiện ở những bài như bài này hoặc bài “cuộc cờ chính trị”, để phán xét và kết luận rằng bàn cờ chính trị ko dành cho những kẻ bị bệnh hoang tưởng và còn trẻ con về chính trị.

    CĐHN chỉ đơn thuần là người yêu nước bày tỏ sự đồng cảm với khó khăn trong tù đày gian khổ của chị Nhân cùng bao người tù chính trị chỉ vì tội yêu nước khác, và đau đớn với số phận dân tộc, ông Thái Anh và bà Hồ Thu Hồng sẽ nói bạn dối trá, bạn là kẻ chỉ biết nói năng vung vít và hô hào, nhưng bình thường với những vấn đề chính trị, họ gắn vào cái mác “nhạy cảm” và lờ đi ko quan tâm.

    Và những gì tôi vừa viết nói lên điều gì, ngoài việc những con người ấy, cho dù là ngồi ở hải ngoại như ông Thái Anh và ông Nguyễn Hữu Liêm hay ngồi trong nước như bà Hồ Thu Hồng được dạy dỗ và tuyên truyền để có luận điệu và lý lẽ y hệt nhau?

  2. Công tử Bạc Liêu nói:

    Bà con tala nghe ý kiến của bà chị nhà báo lão chân thành Hồ Thu Hồng trên blog BEO về bác Thái Anh nhé:

    “Đây là ý kiến bình tĩnh nhất, khôn ngoan nhất trên mạng hải ngoại cho đến hôm nay. Đây hình như cũng là người duy nhất không muốn em Công Nhân tái tù vì với cái đà ăn theo nhau vung vít thế này, thì việc em í quay lại Thanh Hóa được đếm bằng ngày.”

    http://vn.360plus.yahoo.com/thuhong_1960/article?mid=1428&prev=1429&next=1426

    À á a, LTCN được tất cả các phía… thương. Có cả kiểu thương của bác Thái Anh và chị Beo (có phải “hùm” không?) nữa mà.

  3. trangthekhuong nói:

    Xin người viết và người đọc làm ơn giữ yên lặng vì có một Người Việt Cao Quí đang rất cần sự yên tĩnh để tịnh dưỡng về cả tinh thần lẫn thể chất. Cám ơn.

  4. Nguyên Khôi nói:

    “Bài viết khá công phu, điêu luyện nhưng vẫn không bị lệch khỏi đường lối, chính sách.”

    Hay nói một cách khác, lăng mạ tính “hoang tưởng” của “khúc ruột ngàn dặm” theo đúng đường lối và chính sách và theo đúng vai trò của một tay bồi… bút cung cút tận tụy, của kẻ thích được chăn dắt theo “đường lối”.

    “Mong bà con hải ngoại phải biết điều, tự xoay sở, giành lấy các quyền căn bản của mình.”

    “Biết điều” có nghĩa là “coi chừng đấy”.

    “Tự xoay sở, giành lấy các quyền căn bản của mình” có nghĩa là các quyền được “hú còi” và cổ xúy những thứ chủ nghĩa như chủ nghĩa “thực dụng mới” để có cơ hội… sướng một cách ích kỷ và hợm hĩnh.

    Một chính phủ có cả một quân đội hùng mạnh, một đội ngũ mật thám, mật vụ, công an, đảng viên dày đặt, một chính phủ nắm trọn bộ hệ thống thông tin (truyền hình, truyền thanh và báo chí) nhưng lại lo ngại những tiếng nói “lề trái” đến độ phải mang trò “hoang tưởng” ra để mạ lị thì quả thật là… hết thuốc chữa cho cái sự “vinh quang” ấy.

  5. Nam Phan nói:

    Ngày 25/2/2007,nhân một cuộc tụ tập cuả đồng bào hải ngoại tại miền Nam California, qua điện thoại viễn liên, cô Lê Thị Công Nhân xác định lập trường:
    ” Tôi cũng không đoán trước được cụ thể những gì có thể xảy ra với tôi. Nhưng tôi xin khẳng định bằng tất cả lương tâm, trách nhiệm và tình cảm của mình đối với đất nước VN và dân tộc VN là: tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn một mình tôi, trước hết là giành lấy nhân quyền cho chính mình và giành lấy nhân quyền, dân chủ và tự do cho người VN. Và CS VN đừng có mong chờ bất cứ một điều gì dù chỉ là thoả hiệp,chứ đừng nói là đầu hàng về phiá tôi. Tôi không thách thức, nhưng CSVN, nếu đã hạ quyết tâm thực hiện nhửng hành vi tội ác bằng cách chà đạp lên nhân quyền của người dân VN và tiếp tục dìm đất nước VN trong một sự tăm tối về mặt chính trị, nghèo nàn về mặt kinh tế, lạc hậu về mặt văn hoá, kéo dài cho tới tận đời con cháu chúng ta cũng như của chính người CS thì tùy họ…”.(Trần Bình Nam, March 3,2010. Tạp chí Việt Tide)

    NKTA hãy tự trả lời tại sao mình bị bao người “sỉ vả” như thế!

    Ai cho quyền NKTA nhân danh Lê Thị Công Nhân bảo người Việt hải ngoại là hãy để yên cho cô ấy? Phải chăng đây là quyền “tự quyết”? Cho NKTA hay cho cô Lê Thị Công Nhân?

    Ai “xúi dục”, “đốc thúc” LTCN yêu nước? Ai “mê hoặc” cô ấy để cô ấy biết mình có nhân quyền nhưng bị CSVN tước đoạt mà tranh đấu để dành lại?

    Ai huỷ hoại đời sống cuả cô ấy như Phạm Khung nói? (Nhất là lại huỷ hoại cuộc sống vì yêu nứớc !!!). Có cần được dạy lại bài học lịch sử vỡ lòng không?

    Nếu Phạm Khung muốn, xin nói tiếp về dân chủ và vai trò trí thức đi. Rất nhiều người đang vểnh tai nghe cao kiến của ông đấy!

  6. Tôn Nguyễn nói:

    Ai tự nhận mình là trí thức thì hãy bớt nhỏ nhen lại một chút!

  7. Viet Hai nói:

    Đọc xong bài viết này tôi có cảm giác người Việt hải ngoại đang lợi dụng chị Lê Thị Công Nhân để đấu tranh đòi dân chủ cho mình. Mong chị Công Nhân bình an, nhìn vào gương người lầm đường lạc lối trước đây nhưng đã sớm tỉnh ngộ, đừng để các thế lực thù địch lợi dụng.

    Bài viết khá công phu, điêu luyện nhưng vẫn không bị lệch khỏi đường lối, chính sách.

    Mong bà con hải ngoại phải biết điều, tự xoay sở, giành lấy các quyền căn bản của mình. Trong thời đại này, ai lo phận người đó, chẳng ai rỗi hơi đi gánh vác, làm thay nhiệm vụ cộng đồng của các vị đâu.

1 2 3 4
  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả