Articles  Privacy

 

Ngày 24 tháng 5 năm 2012

HẾT THỜI LẬP CẬP?..

Mai Thanh Hải - Chiều lóc cóc trên đường rong ruổi, chưa ra khỏi Hà Nội, đã thấy điện thoại rung chiu chíu, bao nhiêu đồng nghiệp bảo: "Vào mà đọc Báo Người Lớn tuổi đi. Nhục quá!", khiến mình phải tức tốc cắm 3G của Vịt teo, đọc ngay trên dập dềnh đường núi Tây Bắc...

Mình đọc xong, chả thấy nhục, chỉ thấy rất buồn.

Lẩn mẩn: Thời gian dài gắn bó với tờ báo cũ  - đúng nghĩa là có "truyền thống cách mạng" (bởi ra đời từ trong những ngày đầu kháng chiến, mãi chiến khu Việt Bắc, do Ông Cụ), trọn tình bút sắc trong những năm đánh Mỹ, thống nhất đất nước và trung kiên với vai trò vạch mặt cái xấu trong thời kỳ đổi mới... mình hơi bị tự hào.

Thế nhưng, qua bao đời Tổng Biên tập chống chọi - kiên trung với măng séc Gắn kết, chỉ đến "đời" anh Lập Cập, mình mới thấy anh ý phải chống chọi với bao thứ, ngay từ lúc vò đầu bứt tai để có... Cu (Q) cho đến khi chạy đến thọt chân để cắt Cu và đến nay đã vài năm liền giữ chắc ghế Tổng Biên tập, chắc cũng mệt mỏi lắm lắm và hôm nay, thấy bài trên Báo bạn, phang thẳng "đệ ruột", cánh tay phải (gần giữa) can tội xúi lão Tự Long không công tác trong Đoàn Kịch nói, đi đưa hối lộ (Báo Lớn tuổi bảo thế, mình chả tin), chắc anh ý buồn lắm lắm và điên lắm lắm...

Mà thật!. Chả phải anh Lập Cập và các anh chị em khác vẫn đang công tác trong Gắn kết buồn (thậm chí còn là "mạt" - như từ cực kỳ đúng nghĩa của 1 người trẻ cũng đã gắn bó rất lâu với Gắn kết, nay đã làm ở nơi khác) mà mình cũng buồn.

Không buồn sao được, khi cái nơi mình đã từng gắn bó bao năm, nay gặp bao nhiêu là chuyện. Này nhé:

* Hồi anh Lập Cập từ Ban giáo tuyên của Đầu trận chuyển lên ghế Tổng Biên tập Gắn kết, anh ý dày công co kéo, xây dựng cả dàn "cán bộ - phóng viên chính quy, hiện đại", ví như: anh Lọc Cọc bên "con báo hùng hục cuốc đất" về làm Phó Tổng Biên tập; anh Củ Sâm bên Báo khoán thầu về làm Trưởng ban Thư ký Tòa soạn; em Hanh thông cũng chuyên gia làm công việc Quảng cáo về làm Phó Ban Quảng cáo - phát hành; anh Huy chương hình như Thạc sĩ Kinh tế về làm Trưởng Ban Quảng cáo - phát hành...

Thế nhưng qua mấy năm, chả hiểu vì sao mà bao người phải ra đi. Ngay cách đây chưa đầy 1 tháng, đến cả "cạ cứng" Lọc Cọc, Củ Sâm, em Hanh thông cũng phải đồng loạt khăn gói ra đi, tìm bến mới, không kèn cũng chả trống, nghe nói còn chả được buổi chia tay, dẫu là nước trà, lời nói nhạt.

Thống kê của những "cựu trào" trong Gắn kết cho biết: Số cán bộ - phóng viên ra đi từ hồi anh Lập Cập về cầm quyền, là con số "khủng" nhất trong cả chục đời Tổng Biên tập, lên đến 19 mạng, vừa Trung đội thiếu.

Thêm sáng nay, lại đến chuyện "đen đủi" của anh Huy chương...

* Đã vậy, những ngày qua, khối cán bộ - phóng viên chính danh viết đơn lên không chỉ Đảng Đoàn Đầu trận, mà còn nhẫn nại gửi đến các cơ quan quản lý, bảo vệ pháp luật... tố cáo cách chỉ đạo điều hành độc đoán, chuyên quyền, bất chấp các quy định pháp luật và trù dập, o ép, có dấu hiệu trả thù người lao động, phản ánh.

Bắc là thế, ở Cơ quan Đại diện phía Nam cũng đồng loạt viết đơn phản đối việc "móc họng, rạch túi". Khổ! Thời buổi khó khăn, giá tăng từ tiền mua giấy vệ sinh cho đến thuê xe Mẹc, làm quần quật như chó, đang ngủ đêm bị gọi cũng phải đi, kiếm sống lay lắt từ mấy đồng nhuận bút còi, xếp hạng bét dem trong làng báo... thế mà có mấy đồng thêm nếm bữa trưa cơm bụi, cốc trà đá vỉa hè cũng bị cắt phát, béng luôn.

Ôi dời! Ai bảo ở xa tít tận miền Nam, mỗi dịp ra họp hành - công tác, không "nhang khói, xôi gà" mà cứ mải đi ngắm Hà Nội, nhậu Sa Pa, nên mới bị bóp mũi như vậy?. Phải học vài đường của vài cô chú ngoài này, biến thành gà trống suốt ngày kêu "cung cúc, cùng cục", lỡ mất Giấy Chứng minh nhân dân, đến Quận làm còn bị đuổi về vì bôi mực lăn tay mãi, chả lên vân tay... mà vẫn còn khướt, mới được cất nhắc kia kìa... He! He!..

Nước sôi lửa bỏng dư này, càng thấy thương anh Lập Cập và "Thủ trưởng" Xe chỉ luồn kim (từ dùng của anh Lập Cập, éo phải của mình) -  phụ trách trực tiếp Báo Gắn kết, từ phía Đầu trận

Chả biết mấy hôm nay, mai ngày kia các anh ấy vận công, đưa ra bí kíp gì để vớt vát chút uy tín cho Gắn kết, chứ như bây giờ thì lo lắm, buồn lắm các anh ợ!..

Có lẽ cách hay nhất là đưa bệnh án vào Xanh Pôn (Gần Ban Chỉ đạo Phòng chống Tham nhũng Trung ương và Tổng Cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm) mà... "thay máu", cho nó mát mẻ tuổi già. Nếu cứ cố mãi thế này, thì đến thay lốp xe cũng khó, nữa là cái bộ bàn ghế, cố tha từ nơi cũ về...

Mà thật, đợt này các bác Đầu trận không "thay máu" cho Gắn kết thì đèn Giời cũng chiếu.

Gớm! Đến các bác còn sôi sùng sục trong bụng vì Xe chỉ luồn kim, tiếc gì mà các bác không mạnh dạn "hiến máu nhân đạo", để giữ không chỉ uy tín - miếng áo thìa cơm của các bác mà còn danh dự, uy tín khi về già, sáng yên lành vươn thở, tối líu ríu tiếng thơ và thi thoảng tự hào: "Ngày xưa tao làm Đầu trận!".

Mà lạ!. Chả biết các bác trên có được ăn uống gì không mà cứ để mãi Gắn kết bung bét như thế?..Chả lẽ các bác không buồn, đến mức phải viết những dòng vẩn vơ buồn, về thế sự, trên trang nhật ký cá nhân, như mình đêm nay?..

Ối Giồi ôi là Giồi!.. Ối buồn ôi là buồn!.. Phải tè phát...



Đọc tiếp...

TỨC NƯỚC, VỠ BỜ - BẮT NẠT, ĂN ĐẠN

Entry của nhà báo Lê Tiên Long đăng trên FB, mình đăng lại trên Blog đúng theo lỗi viết giả tưởng, trào phúng vui vui. Cứ nghĩ ai đọc qua 1 phát là biết ngay đùa giỡn. Ấy vậy mà khối bác chả nghĩ thế, cứ tưởng thật và comment thật lực, chém gió - phê phán tơi bời, toàn những chuyện lớn lao - đại sự. Khổ! Có phải thật đâu mà kêu ca, phản ứng mạnh thế?. Cứ hay nhất là gỡ bài ý xuống, kẻo các bác ý tưởng thật, chém không khí thành mệt. Cũng xin được nhắc lại: NHỮNG COMMENT NẶC DANH SẼ BỊ XÓA, KHÔNG ĐĂNG TẢI, NHƯỜNG SỰ HIỂN THỊ CHO MỌI COMMENT CÓ DANH, TÊN TUỔI VÀ ĐỊA CHỈ EMAIL, TIỆN CHO LIÊN LẠC SAU NÀY...

Đọc tiếp...

GIỮ LEN ĐAO: "MÌNH HY SINH THÌ NÓ CŨNG PHẢI CHẾT BAO NHIÊU ĐỨA!".

Thiềm Thừ - Phải mất hơn nửa năm trời, việc đóng giữ đảo Len Đao mới hoàn thành, trước họng pháo của tàu Trung Quốc.

Trong entry "Chuyện Trường Sa của người Trường Sa: IV – Đóng giữ đảo Đá Đông" (đọc ở đây), Đại tá Nguyễn Văn Dân (nguyên Phó Tham mưu trưởng, Vùng 4 Hải quân) kể chuyện chạy đua và đấu trí với tàu Trung Quốc để đóng giữ đảo Đá Đông, ngày 19/2/1988.

Trong khi đang chỉ huy củng cố phòng thủ Đá Đông, đêm 13/3, Đại tá (lúc đó là Trung tá) Dân được lệnh lên tàu HQ - 614, chỉ huy lực lượng hành quân ngay lên phía đảo Sinh Tồn. Trung Quốc đang lăm le chiếm đóng các bãi cạn Gạc Ma, Len Đao, Cô Lin ở Tây Nam cụm đảo Sinh Tồn.

Tàu HQ-614 hành quân ngay trong đêm 13/3, đi ở khoảng giữa đảo Châu Viên và đảo Phan Vinh. Có hai tàu Trung Quốc đến kèm, phá sóng liên lạc, theo Đại tá Dân nhớ là tàu 203 và tàu 205.

Tàu HQ 614 bị mất liên lạc với đất liền và bị chặn đường, nên đến trưa ngày 14/3/1988 mới đến được đảo Sinh Tồn. Lúc đó, các tàu HQ-604, HQ-605 đã bị bắn chìm, tàu HQ-505 đã lao lên Cô Lin.
-------------------------------------------

Chiều và đêm 14/3, tàu HQ-614 đưa anh em thương binh từ các đảo Gạc Ma, Len Đao, Cô Lin lên đảo Sinh Tồn để cứu chữa, và báo cáo tình hình về nhà.

Sáng 15/3, tàu HQ-614 ra chỗ tàu HQ-605, HQ-604 bị bắn chìm.

Theo vết dầu nổi lên, xác định được vị trí tàu HQ-605 chìm ở cạnh đảo Len Đao, thả neo đánh dấu.

Trước đó, lực lượng trên tàu HQ-605 đã lên đảo Len Đao củng cố, rồi dùng xuồng và vật nổi bơi về Sinh Tồn.

Trong số người đã hy sinh, thi thể Trung úy Phan Hữu Doan (quê Chí Tiên, Thanh Hòa, Phú Thọ, Thuyền phó chính trị tàu HQ-605) được đưa về đảo Sinh Tồn.

Anh em nói, trong tàu còn thi thể Trung sĩ Bùi Duy Hiển (quê thị trấn Diêm Diền, Thái Thụy, Thái Bình, nhân viên báo vụ), nhưng anh em chưa đưa thi hài đi được.

Ít ngày sau, tàu Đại Lãnh ra cứu hộ, thợ lặn tích cực tìm kiếm trong tàu HQ-605 ở độ sâu 40 mét, nhưng không thấy thi thể anh Hiển.

Trưa 15/3, tàu HQ-614 vào khu vực Gạc Ma để tìm dấu vết tàu HQ-604, nhưng bị hai tàu khu trục của Trung Quốc ngăn cản…

Tàu HQ-614 neo gần chỗ tàu HQ-505 ở đảo Cô Lin, lập sở chỉ huy cụm 2 (Sinh Tồn) ngay tại đó. Tình hình ở cụm Sinh Tồn, Cô Lin, Len Đao căng thẳng cho đến tận cuối năm 1988.

Tại đảo Len Đao, khoảng 10 ngày sau ngày 14/3, quốc kỳ Việt Nam cắm sáng 14/3 bị sóng lớn làm trôi, ta tổ chức cắm lại. “Lá cờ bị sóng cuốn trôi, nhưng không biết nguyên nhân tại sao, lại trôi về tàu HQ-614 của tôi, lúc buổi trưa. Chúng tôi đưa cờ lên đảo để cắm lại, Trung Quốc đưa tàu đến sát, đe dọa nổ súng!” - Đại tá Dân kể.

Ông nghe Chuẩn Đô đốc Võ Nhân Huân, Phó Tư lệnh Hải quân nói: ở Bảo tàng Quân đội vẫn còn tấm ảnh ông mặc áo ba lỗ có sọc của hải quân, đang cầm cờ để cắm lại ở Len Đao. 

Lúc đó, ta chưa xây dựng được nhà ở Cô Lin và Len Đao, giữ chủ quyền Cô Lin bằng tàu HQ-505, giữ Len Đao bằng cờ cắm trên đó và bằng tàu HQ

614. Thời gian đầu, ở Len Đao chỉ có HQ-614, hai tháng sau có thêm hai tàu cá, dạng tàu cá Hồng Kông. HQ-614 có thuyền trưởng là Đại úy Thành, thuyền phó Lợi và khoảng trên 20 người.

Ở cụm Sinh Tồn, Trung Quốc chiếm hai đảo chìm là Huy Ghơ và Gạc Ma, duy trì lực lượng quân sự rất đông. Hai tàu quân sự Trung Quốc luôn áp sát đảo của ta để gây sự, làm cho ta không dựng nhà được. Đồng thời, một tàu pháo của Trung Quốc chạy liên tục giữa Huy Ghơ và Gạc Ma.

Buổi trưa 12/5/1988, tàu Trung Quốc áp sát tàu HQ-614 và hai tàu cá vừa được tăng cường đang ở cạnh đảo Len Đao, khi quân ta chuẩn bị ăn cơm.

HQ-614 là tàu vận tải loại 200 tấn, vũ khí chỉ có AK với B40, một khẩu 12 ly 7.

Tàu Trung Quốc cũng khoảng 200 tấn, nhưng có pháo 37 ly, súng 14,5 ly, nòng chĩa thẳng vào tàu ta. Binh lính Trung Quốc rất ngạo mạn, đứng hút thuốc, búng tàn thuốc về phía ta, tỏ vẻ khiêu khích.

Lúc đó, tàu ta chưa có tăng cường người biết tiếng Trung Quốc, còn tàu nó có người nói tiếng Việt rất sõi. Quân ta hết sức bình tĩnh, mặc cho đối phương khiêu khích.

Anh Liên, lính đặc công người Quảng Bình được phân công ôm khẩu B40 nằm trong xuồng, anh em khác mỗi người một khẩu AK, ngồi giả vờ câu cá. “Nếu nó nhảy sang, B40 sẽ bắn vào đài chỉ huy của tàu nó, còn AK cũng bắn mạnh luôn, mình có hy sinh thì nó cũng phải chết bao nhiêu đứa…” - Đại tá Dân kể lại, giọng đầy hào sảng.

Tháng 9/1988, tàu HQ-614 về đất liền. Cả thuyền thưởng, máy trưởng, ông Dân và tập thể tàu được tuyên dương ngay, tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba.

Khi về đất liền, Đại tá Dân được Đô đốc Giáp Văn Cương hỏi ý kiến về cách tổ chức xây dựng đảo Len Đao.

Ở Len Đao có doi cát di chuyển theo mùa, khi thủy triều lên cao nhất là doi cát gần ngập.

Đại tá Dân đề nghị: Nên dùng tàu kéo một tàu LTM8 (tàu há mồm nhỏ) ra, trên đó có sẵn nhà cao chân và các phương tiện lắp ghép. Buổi tối mình tập kết cạnh đảo, lúc thủy triều lên cao nhất thì mình đổ bộ, triển khai làm nhà luôn. Tàu Trung Quốc ở ngay đó, nhưng sẽ không kịp phản ứng, không có cớ để đánh mình.

Khoảng tháng 10, tháng 11/1988, lúc đó triều cường, việc xây dựng đảo Len Đao được thực hiện thành công…

TÓM TẮT CÁC SỰ KIỆN TRONG VIỆC BẢO VỆ, GIỮ GÌN QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA

Tháng 4/1975, Hải quân Nhân dân Việt Nam giải phóng và tiếp quản các đảo Song Tử Tây, Sơn Ca, Nam Yết, Sinh Tồn, Trường Sa từ Hải quân Việt Nam Cộng hoà.

Tháng 2/1978, Philippines đưa quân chiếm đóng đảo Ponata, đảo Dừa.

Ngày 10/3/1978, quân ta đổ bộ lên đảo An Bang.

Ngày 15/3/1978, ta đóng giữ đảo Sinh Tồn Đông.

Ngày 30/3/1978, ta đóng giữ đảo Hòn Sập (Phan Vinh).

Ngày 4/4/1978, quân ta hoàn thành việc đóng giữ đảo Trường Sa Đông.

Cũng trong tháng 4/1978, một phân đội được đưa ra đóng giữ đảo Thuyền Chài, nhưng do điều kiện vật chất chưa bảo đảm nên tháng 5/1978 phân đội được rút về đất liền.

Tháng 12/1986 và tháng 1/1987, Malaysia chiếm đóng bãi Kỳ Vân và bãi Kiệu Ngựa.

Tháng 3/1987, ta trở lại đóng giữ đảo Thuyền Chài.

Tháng 6/1987, Trung Quốc diễn tập quân sự ở nam biển Đông. Tháng 10, tháng 11/1987, một số tàu chiến của Trung Quốc đi gần các đảo An Bang, Thuyền Chài, Trường Sa Đông, Trường Sa, Song Tử Tây.

Ngày 24/10/1987, Tư lệnh Quân chủng Hải quân ra lệnh Vùng IV chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu từ thường xuyên lên tăng cường.

Ngày 6/11/1987, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng ra "Mệnh lệnh bảo vệ quần đảo Trường Sa", giao cho Quân chủng Hải quân "Đưa lực lượng ra đóng giữ các bãi đá cạn chưa có người, không chờ chỉ thị cấp trên".

Ngày 2/12/1987, tàu HQ-604 thuộc Lữ đoàn 125 đưa bộ đội đến đảo Đá Tây.

Ngày 22/1/1988, Trung Quốc đưa 4 tàu hộ vệ tên lửa, tuần dương, tàu dầu, tàu đổ bộ và một số tàu khác đến chiếm đóng đảo Chữ Thập.

Ngày 27/1/1988, Đại tá Phạm Công Phán, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 146 chỉ huy 1 đại đội công binh mang 2 khung nhà ra đóng giữ đảo Chữ Thập. Do hỏng máy, sáng 30/1 tàu mới đến gần Chữ Thập, bị 4 tàu chiến Trung Quốc ngăn cản. Tàu ta đành phải quay về Trường Sa Đông, không thực hiện được việc đóng giữ đảo Chữ Thập.

Đảng ủy Quân chủng Hải quân xác định: "Lúc này, nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền vùng biển và quần đảo Trường Sa là nhiệm vụ quan trọng nhất, khẩn trương nhất và vinh quang nhất của Quân chủng Hải quân".

Ngày 5/2/1988, quân ta đóng giữ đảo Đá Lát.

Ngày 6/2/1988, quân ta đóng giữ đảo Đá Lớn.
Ngày 26/2/1988, Trung Quốc chiếm đóng đảo Ga Ven.

Ngày 26/2/1988, quân ta đóng giữ đảo Tiên Nữ.

Ngày 27/2/1988, ta chốt giữ thêm đảo Tốc Tan.

Ngày 2/3/1988, ta đóng giữ thêm đảo Núi Le.

Ngày 14/3/1988, sự kiện Gạc Ma – Len Đao – Cô Lin

(Theo Lịch sử Hải quân Nhân dân Việt Nam và một số tư liệu khác). 
--------------------------------------
* Hình ảnh đen trắng về cuộc sống, chiến đấu của bộ đội Trường Sa, tháng 5/1988 của tác giả Nguyễn Viết Thái, ghi lại trong chuyến công tác ra đảo, ngay sau sự kiện 14/3/1988.
* Hình ảnh Len Đao được ghi lại tháng 4 và 5/2012.
Đọc tiếp...

BẢO VỆ NHÀ GIÀN

Mai Thanh Hải - Hôm Báo Thanh niên đăng bài "tàu Trung Quốc tràn ngập Biển Đông", mấy lão bạn bia mình âu lo í ới: "Chuẩn bị tinh thần mà đập chết cụ thằng nào xâm phạm lãnh hải chứ nhỉ!. Không rắn, chúng nó được đằng chân, lân đằng... bẹn thì mất cả biển lẫn đảo và nhất là mấy cái nhà giàn chênh vênh như chuồng chim bồ câu giữa biển, các ông ợ!"...

Mà cũng lạ cho mấy lão bạn bia mình, làm đủ ngành nghề, từ Nhà nước đến dân thường, Công an chí đi buôn, bộ đội lại dân phòng... toàn khề khà cao tuổi nhưng ngày nghĩ mưu như Tào Tháo, chỉ để kiếm tiền nuôi vợ con, đợt nào rủng rỉnh là hò nhau quyên góp, làm chuyến hàng chở đồ dùng cho 1 cái bản nào nghèo đói miền núi, chiều tối tụ vạ quán bia, toàn bàn chuyện chủ quyền lãnh thổ và cứ nhắc đến bảo vệ Trường Sa/DK trước Tàu khựa, là ông nào cũng nóng như Quan Vân Trường, mặt đỏ tía tai đòi uýnh, quát rầm rầm khiến mấy đứa phục vụ, đang há hốc mồm xúm quanh nghe chuyện, cũng chạy dạt...

Mình thì cứ mỗi lẫn thấy các lão bừng bừng như vậy, lại thấy yên tâm bởi đất nước còn những người, dù cắm mặt lo cơm áo gạo tiền, nhưng vẫn không quên việc bảo vệ biên cương bờ cõi và thường trực nỗi lo trước họa xâm lấn, là còn khá khẩm tỷ lần so với đời sống khó khăn thực.

Mà các lão nhà mình cũng yên tâm đi. Chuyện "tàu Trung Quốc tràn ngập Biển Đông", chả lạ gì với những người theo sát tình hình biển đảo, đặc biệt là với bộ đội Hải quân.

Không lạ, đã cọ xát nên từ đảo nổi, đảo chìm, nhà giàn, tàu trực, tàu tuần đều trong tư thế sẵn sàng chiến đấu cao, để bảo vệ chủ quyền đất nước.

Có thế, nên rất nhiều khách mắt tròn mắt dẹt ra thăm Trường Sa, đang lúc "đến chơi nhà", gặp quả báo động, càng thêm mắt dẹt mắt tròn, khi thấy bộ đội xử lý nhanh thoăn thoắt, hơn phim hành động...

Đơn cử: Đang "mắt lim dim, cờ him thẳng đứng" nghe chị em Văn công hát, trực gác phát hiện tàu - máy bay lạ xâm phạm vùng trời và gấp gáp gõ kẻng báo động. Nhoáy phát, cả sân chỉ còn khách vừa dừng hát, ngơ ngác nhìn xem bộ đội... đi đâu.

Dĩ nhiên lúc này, bộ đội đã gọn gàng mũ sắt, ngồi đủ trên mâm pháo quay rào rào hoặc các thể loại súng ống trong tay, trên vai, lọt thỏm - yên lặng trong hố bắn, giao thông hào...

Kẻng báo yên, nhoằng phát đã thấy bộ đội điệu đà trong áo trắng yếm xanh, cười khoe răng trắng bóc, hơi thở ấm nóng ngay trên vai, má sạm màu nhưng không một giọt mồ hôi.

Hỏi, chỉ cười và bảo: "Chuyện thường ngày ở đảo!" khiến khách đất liền càng thấm thía: Ở cái nơi đầu sóng ngọn gió, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Người lính muốn tồn tại, để bảo vệ tốt chủ quyền, ngoài những tố chất lính chiến, phải rèn luyện kỹ năng sống, không bao giờ được sợ hãi và dĩ nhiên, phải cảnh giác, sẵn sàng từ từng cơn gió, cho đến ngọn sóng không bình thường, ngoài khơi xa.

Đảo cam go là thế, nhà giàn còn căng thẳng hơn bởi cái "chuồng chim" cao lênh khênh, nhỏ nhoi giữa biển, chả biết dựa vào đâu, bấu víu vào đâu, giữa mênh mông - ngập ngụa trời nước, ngoài tình người và lòng quyết tâm, trong sâu thẳm trái tim người lính biển. 

Mỗi ca trực gác ở nhà giàn, những người lính sùm sụp mũ sắt, mắt không rời ống nhòm sục sạo từ xa tít chân trời, tìm tàu lạ, cho đến căng mắt thịt, dò từng bọt tăm dưới cột nhà, đề phòng bọn người nhái biệt kích rập rình ôm thuốc nổ, ngậm dao găm...

Một sự bất thường nào đó xảy ra, kẻng vang lên và từng người lính lại trong nháy mắt, chong súng suốt mấy tầng giàn, chĩa ra 4 hướng, tiêu diệt "vật thể địch"...

Những tình huống, câu chuyện như thế liên tục xảy ra và bộ đội Trường Sa gọi đó là: Bảo vệ nhà giàn...

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Gõ kẻng báo động
Đeo bao đạn
Súng của ai người nấy cầm
Gọn gàng
Vị trí bắn ở trên
Vị trí bắn ở dưới
Nằm luôn trước cửa bếp
Hỏa lực phòng không tiêu diệt vật thể bay
Các cậu mũ sắt, tớ chơi mũ cối
Nào, vào đây!
Bắn vật trên trời
Tiu bọn dưới nước
Điểm xạ ngắn
Chi chít vết đạn
Bị bắn chìm rồi
Thu "chiến lợi phẩm", he he!
Khách ra thăm, trầm trồ ngắm súng
Cho em thử tý! (Nhưng sai tư thế rồi!)...
* Bài viết có sử dụng hình ảnh của cán bộ Vùng B Hải quân và Thao Ho thành viên Đoàn Công tác HTV, BTGĐN, Vùng B Hải quân ra thăm, kiểm tra công tác tại một số nhà giàn DK1 (5/2012)

Đọc tiếp...

Ngày 23 tháng 5 năm 2012

KHÔNG TIN "2 CÁN BỘ, PHÓNG VIÊN BÁO ĐẠI ĐOÀN KẾT ĐƯA HỐI LỘ"...

Mai Thanh Hải - Đọc bài trên Báo Người Cao tuổi, mình vẫn cứ không tin là có chuyện này, bởi mình biết anh Lê Tự rất hiền lành, thậm chí lù rù, chỉ quanh quẩn mấy chuyện Mặt trận; anh Huy tuy mới về cùng Tổng Biên tập Báo Đại Đoàn kết Đinh Đức Lập, nhưng cũng chỉ quẩn quanh việc Quảng cáo - phát hành cho Báo, thân với anh Lập như môi với răng. 

Giống như mình, rất nhiều đồng nghiệp trong và ngoài Báo đều không muốn tin và ai cũng đặt câu hỏi: Hay có 1 cá nhân to hơn cả anh Huy có mối quan hệ quen biết với bên Đại học KTQD (đang bị Báo Người Cao tuổi phản ánh), lệnh cho anh Huy làm việc này và anh Huy - Vốn chỉ quen làm phát hành quảng cáo, không có mối quan hệ với báo chí, nên lại nhờ lại anh Tự?.. Có lẽ thế lắm vì Đại Đoàn kế bây giờ, nằm hết trong tay chỉ vài người...

Đăng lại bài viết trên Báo Người Cao tuổi, để mọi người thông cảm và hiểu cho anh Huy, anh Tự ở Đại Đoàn kết. Mình nghe nói, hình như anh Tổng Biên tập Đinh Đức Lập đã gợi ý anh Tự, anh Huy khởi kiện Báo Người Cao tuổi, để "bảo vệ danh dự cho mình, uy tín cho Báo". Được thế thì tốt quá, chơi luôn đi các anh!...
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

(Thứ Ba, 22/05/2012-9:25 AM)
Xung quanh những sai phạm ở Trường ĐHKTQD: Lật tẩy vụ hối lộ không thành

Hai cán bộ, phóng viên Báo Đại đoàn kết liên quan


Tôi với nhà báo Lê Văn Tự vừa là đồng nghiệp, vừa là bạn vong niên, thân thiết với nhau tựa ruột thịt. Thế nhưng, anh đã mắc sai lầm, trót nhúng chàm nên quay gót đối đầu với tôi. “Cuộc chiến” chống tham nhũng, tiêu cực ở Trường Đại học Kinh tế Quốc dân (ĐHKTQD) vô cùng gian nan, phức tạp, khiến tôi tổn hao nhiều tâm sức. Tôi đã khuyên anh đừng dính vào, vậy mà anh vẫn cố tình làm chuyện tiếp tay cho nhóm tiêu cực, đem tiền đến hối lộ Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa. Tâm sáng, lòng trong, Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa kiên quyết chối từ, làm rõ hành vi hối lộ của nhóm người này. Sự việc vỡ lở, anh đã không hối cải, còn quay lưng lại với tôi, trong khi tôi bằng mọi cố gắng để cứu anh, buộc tôi phải đặt bút viết những dòng chữ chất chứa đầy nỗi đau. Trong “cuộc chiến” này, tôi tin rằng sự thật, công lí sẽ thắng, nhưng mất mát đối với tôi lại quá lớn. Là “người lính” tiên phong trên “mặt trận chống tham nhũng”, tôi chấp nhận hi sinh...

Buổi tối “định mệnh”

“Cuộc chiến” trên Báo Người cao tuổi chống những tiêu cực do nhóm người ở Trường ĐHKTQD: Ông Nguyễn Văn Nam, Hiệu trưởng; ông Nguyễn Đức Hiển, Trưởng phòng Tổ chức cán bộ; ông Vũ Anh Trọng, Trưởng phòng Quản trị thiết bị... gây ra, bắt đầu từ đầu tháng 3-2012, đến nay vẫn chưa có hồi kết. Trong bối cảnh đó, nhà báo Lê Văn Tự, phóng viên Báo Đại đoàn kết, với vai trò “thuyết khách” đã can thiệp vào. Tối 12-5-2012 (thứ bảy), ông Lê Văn Tự nhờ ông Bùi Ngọc Lâm đưa đến nhà riêng Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa. Cuộc “viếng thăm” này không đơn thuần về tình cảm, mà mục đích của ông Lê Văn Tự là chuyển đến Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa Công văn số 494/CV-ĐHKTQD ngày 11-5-2012, đồng thời chuyển phong bì tiền đến nhà Tổng Biên tập, hòng đề nghị Báo Người cao tuổi dừng đăng những thông tin về sai phạm của trường ĐHKTQD.
Sau khi đưa công văn cho Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa, ông Tự lén lút trao phong bì tiền cho bà Nguyễn Thị Chiến, vợ ông Hoa. Bà Chiến khăng khăng không nhận, ông Tự lợi dụng sơ hở lén để phong bì tiền vào giá sách trong phòng làm việc của Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa tại nhà riêng, rồi vội cáo từ ra về. Sau khi khách về, bà Chiến gọi Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa vào, chỉ chỗ ông Tự để lại phong bì. Tâm sáng, lòng trong, Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa quyết làm rõ ai là chủ mưu việc đưa tiền hối lộ này.
 Nhà báo Lê Văn Tự.                    Ông Nguyễn Xuân Huy.         Ông Nguyễn Đức Hiển.
Cuộc làm việc được tổ chức hồi 15 giờ ngày 14-5-2012 tại trụ sở Báo Người cao tuổi, 12 Lê Hồng Phong, Ba Đình, Hà Nội. Thành phần gồm có: GS.TS Phan Công Nghĩa, Hiệu phó; ông Nguyễn Đức Hiển, Trưởng phòng TCCB Trường ĐHKTQD và nhà báo Lê Văn Tự. Phía Báo Người cao tuổi, ngoài Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa, có Phó Tổng Biên tập Nguyễn Duy Quyền; nhà báo Thanh Cao, Trưởng phòng Phóng viên và tôi (phóng viên Hoàng Linh). Tại cuộc làm việc, Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa công bố việc nhà báo Lê Văn Tự đến nhà riêng của ông để lại phong bì tiền. Trước những bằng chứng không thể chối cãi, ông Tự đã phải thú nhận và chộp lại phong bì nhét túi quần rồi kí vào biên bản. Theo ông Tự trình bày, phong bì này là do ông Hiển đưa cho ông, nhờ đem đến nhà Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa. Mặc dù ông Hiển bai bải chối cãi, nhưng ai cũng hiểu một lô-gíc rằng, ông Tự không thể bỏ tiền túi của mình ra làm việc ấy được. Sự việc vỡ lở, ông Tự không những không nghe lời khuyên can, mà sau đó còn mạt sát xúc phạm Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa trước mặt tôi và xúc phạm tôi.

Sự thật bị phơi bày

Lẽ đương nhiên, nhà báo Lê Văn Tự chẳng có quan hệ gì với ông Nguyễn Đức Hiển, mà phải qua một trung gian giới thiệu. Qua quá trình đấu tranh, ông Tự phải thừa nhận, người đứng trung gian giới thiệu ông Tự với ông Hiển là ông Nguyễn Xuân Huy, sinh năm 1961, Trưởng phòng Phát hành Báo Đại đoàn kết. Ông Huy là người thân thiết với nhóm ông Nam, ông Hiển, ông Trọng... thường đến Trường ĐHKTQD kiêm giảng tại Khoa Khoa học quản lí. Ông Huy từng “chém gió” với cán bộ, giáo viên trong trường rằng, ông ta là người của Cục Báo chí xuất bản.
Kịch bản như sau: Ông Huy dẫn ông Hiển đến gặp ông Tự, nhờ ông Tự tìm cách ngăn Báo Người cao tuổi tiếp tục đăng bài chống tiêu cực ở Trường ĐHKTQD. Ông Tự nhiều lần nói với Tổng Biên tập: “Ba lần thằng Hiển nó vào Hà Đông gặp em, nhờ…”. Nể ông Huy là “lãnh đạo” ở Báo Đại đoàn kết, ông Tự nhận lời, dẫn đến việc ông Tự từng đề cập vấn đề đó với tôi, nhưng tôi khuyên ông không nên can thiệp vào. Từ đó ông Tự không hỏi tôi nữa, mà tìm cách gặp thẳng Tổng Biên tập. Lẽ đương nhiên, ông Tự không thể cất công đi làm không cho nhóm ông Hiển, mà chắc chắn phải có tiền thì ông mới làm. Dư luận cho rằng, mục đích của họ không đơn thuần đưa tiền hối lộ, mà chủ đích cao nhất là đưa Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa vào tròng. Nếu ông Hoa không phát hiện ra, hoặc bỏ qua chuyện cái phong bì tiền, thì kịch bản tiếp theo sẽ là những khoản tiền lớn hơn được chuyển đến. Và... đến lúc đó thì chuyện gì tiếp theo nữa có trời mà biết, có thể sẽ là một vụ tố cáo ngược, nhằm mục đích xóa nhòa tất cả những gì Báo Người cao tuổi đã nêu trong 15 kì, hoặc chí ít thì Báo cũng buộc phải dừng lại.

Ai đến đón ông Lê Văn Tự?

Lại nói về buổi tối 12-5-2012, sau khi từ nhà riêng Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa ra, ông Bùi Ngọc Lâm chở ông Lê Văn Tự đến nhà bạn mình là bà Lê Thị Bích Liên, ở số nhà 248 (quán thịt vịt) phố Vũ Hữu, phường Thanh Xuân Bắc, quận Thanh Xuân, Hà Nội. Có lẽ do hợp đồng từ trước, đúng 22 giờ, hai người đàn ông, được các nhân chứng xác định là ông Hiển và ông Huy đánh xe ô-tô đến. Họ ngồi chơi chừng năm phút, thì cả ba người: Ông Tự, ông Hiển, ông Huy lên xe ô-tô đi đâu trong đêm không rõ. Như vậy, đây là bằng chứng không thể chối cãi việc ông Nguyễn Đức Hiển là chủ mưu trong việc này, ông Huy với vai trò môi giới ông Hiển với ông Tự trực tiếp thực hiện việc mang phong bì tiền hối lộ đến nhà Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa.
Vậy mà trước mặt tôi, ông Lê Văn Tự còn lớn giọng đe dọa: “Sẽ viết đơn tố cáo Kim Quốc Hoa gửi đi các báo, gửi đăng trên các trang blog cá nhân cho cả thế giới biết chuyện; rằng sẽ tập hợp một đội ngũ luật sư để chiến đấu đến cùng với Kim Quốc Hoa...”. Ông Tự còn nói lớn: “Thằng Huy nó bảo trong phong bì chỉ có 500.000 đồng, ông Hoa nhét thêm 9 triệu rưỡi nữa để gài bẫy, vu khống cho bọn trường KTQD và làm hại Lê Tự...”. Như vậy, ông Tự có thêm tội vu khống. Ra thế, đến khi “vỡ trận” rồi, thì nhóm người này chỉ tập trung đổ lỗi cho nhau, bịa ra những điều vô lối. Hơn nữa, chính ông Tự, trong cuộc làm việc chiều 14-5-2012 đã nhanh tay giật lấy phong bì tiền, đút ngay vào túi quần rồi kí ngay vào biên bản, sao lúc đó không cãi là chỉ có 500.000 đồng?
Tới đây, vụ việc sẽ được các cơ quan chức năng làm rõ, ai có vai trò đến đâu phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đến đó. Đây cũng là bài học cho những ai theo đuổi nghề báo, một nghề đầy gian nan, thử thách.
Hoàng Linh
Đọc tiếp...

Ngày 22 tháng 5 năm 2012

"DÂN CHỦ MÀ KHÔNG CÓ BÁO CHÍ, THÌ ĐÓ LÀ THỨ DÂN CHỦ GÌ?"..

Mạnh Quân FB - Từ Hội trường Quốc hội (QH) về, uể oải. Chợt nhớ Ngọc Lan, bên TBKTSG kỳ QH trước, hôm khai mạc lúc trở về Trung tâm Báo chí, có lẩm bẩm chửi là: "Chúng nó coi bọn mình như chó" nên tự cười, nghĩ: "Mịa, có khi còn khổ hơn chó ấy chứ!".

Cái từ "chó", mình không thích dùng cho nhà báo lắm. Ngoài đời người ta hay dùng từ đó để ví với những ai làm nghề gì mà nó có tính chất là giữ nhà và trung thành với chủ. Nó không hợp để chỉ nhà báo.

Cho dù gần đây, chỗ nọ, chỗ kia người ta hay dùng từ "ẳng" để nói việc nhà báo kêu chuyện nọ, chuyện kia như chuyện bị đánh...thì mình cũng thấy không đúng. Nhà báo thì trung thành với ai?.

Buổi sáng, biết là lần này, VPQH đã ra quy định khá ngặt để phóng viên (PV) không phỏng vấn được Đại biểu (ĐB) tại hội trường: Không cho phỏng vấn ở tầng 1, có nhu cầu dẫn lên tầng 2, có bố trí phòng (như thế không khác cấm tiệt vì chẳng ĐB nào tự nhiên lại chịu leo lên tầng 2, mất thời gian, trong khi tầng 1 đang đầy thức ăn, đồ uống...), mình mời anh Trần Hoàng Ngân ra tít góc xa ở sân để phỏng vấn, cũng trót lọt được 1 bài.

Vào trong, thấy anh em vẫn đang hớt hải, có 2-3 người đang tranh cãi, giải thích với một anh làm công tác an ninh.

Nghe thấy anh lớn giọng đe: "Lần sau sẽ tịch thu thẻ!". Ngán ngẩm.

Quanh ra quanh vào, một lúc thấy các PV tụ tập hơn 20 người, xôn xao, bàn tán, bực mình vì không được phỏng vấn.

Bỗng đâu, Nguyễn Hạnh Phúc (Chủ nhiệm Văn phòng QH) đi từ cửa ra, cả đám xông tới đòi hỏi chắc đòi hỏi giải thích. Thấy anh Phúc mặt nửa ra vẻ ngơ ngác, nửa như có vẻ thú vị vì biết trước chuyện này xảy ra... đi tiếp như chạy. Mình chán, chẳng muốn biết cái gì xảy ra tiếp theo. Đi về.

Đổi mới, dân chủ hóa... sinh hoạt QH - Câu này được nghe thường xuyên, kỳ nào cũng thế.

Mấy khóa nay rồi nhưng nó thế đấy.

Thời ông Nguyễn Văn An còn làm Chủ tịch QH, nghe câu đó cũng có chút tin tin.

Nhưng bây giờ, có lẽ, nó cũng không còn lòe được ngay cả một sinh viên báo chí mới ra trường, đi làm, may mắn được cho đi dự kỳ họp QH.

Anh Nguyễn Sĩ Dũng, người trung thành với chức vụ Phó Chủ nhiệm VPQH qua nhiều khóa, chắc có lẽ bây giờ cũng thấy nguợng khi nói ra cái từ "dân chủ hóa" ấy.

Mặc dù, với những người mà anh từng làm phó như Trần Đình Đàn và nay là anh Nguyễn Hạnh Phúc, họ nói ra những cụm từ "đổi mới, dân chủ hóa..." đó, vẫn rất vô tư.

Tất nhiên, trong đổi mới hay dân chủ hóa sinh hoạt QH thì báo chí cũng chỉ là một phần. Nhưng dân chủ mà không có báo chí, không mở cửa cho báo chí thì đó là thứ dân chủ gì?.

Chủ ý hạn chế báo chí tiếp cận, phỏng vấn ĐBQH có thể không phải của anh Đàn và nay là anh Phúc.

Có thể ai đó, cấp trên của các anh, không hài lòng với việc trong kỳ họp, đám PV có phần gây nhiễu khi QH đang họp, ra vào chụp ảnh lộn xộn; trong giờ giải lao thì quây kín trong ngoài một quan chức, cán bộ cấp cao nào đó để phỏng vấn, rất ngộp thở... rồi thì lại có những bài phỏng vấn đọc lên nghe rất khó chịu, như kỳ trước, Bộ trưởng Giáo dục Phạm Vũ Luận phải ê chề vì phát biểu "Tôi thấy hàng ngàn điểm không môn sử là...bình thường"...

Nhưng thay vì tìm một cách thức để báo chí tiếp cận, phỏng vấn các ĐB có trật tự, văn minh hơn, có một buổi thảo luận, trao đổi cởi mở hơn với báo chí, để tìm cách để PV tác nghiệp tại QH hợp lý hơn... việc đặt ra quy định nghe có vẻ là "tạo điều kiện": "Có phòng phỏng vấn riêng"... nhưng không phù hợp với thực tế như vậy, thực chất đã khiến quy định đó thành hàng rào xấu xí, ngăn chặn báo chí tác nghiệp tại QH từ kỳ này.

VPQH thực ra hàng năm cũng có tổ chức Hội thảo này, kia, có khi tận mấy chỗ resort, khách sạn.. năm thì làm ở Tam Đảo, năm thì làm ở Hà Tây (cũ), Quảng Ninh... để anh em báo chí thảo luận, góp ý về công tác đưa tin, viết bài về QH. "Đổi mới, dân chủ hóa" sinh hoat QH, vì thế sau đó cũng được nhắc đến trong nhiều bài báo.

Nhưng với mình, chỉ muốn sinh hoạt QH trở lại giống như ...ngày xưa, như khóa X, thời QH còn họp ở Hội trường Ba Đình cũ, thời ông Nguyễn Văn An còn làm Chủ tịch.

Hồi đó, ông Nguyễn Sinh Hùng còn làm Phó Thủ tướng. Giờ giải lao, ông hay ra ngồi uống bia, ăn lạc luộc rất ngon lành. Phóng viên kéo ghế ngồi cạnh và phỏng vấn rất nhã nhặn, hỏi câu nào, ông trả lời câu đó.

Ông. Phạm Chuyên, nguyên Giám đốc Công an Hà Nội cũng thế... và rất nhiều quan chức khác. PV vẫn quây vòng trong, vòng ngoài, ai đó mà quan chức, ĐBQH cũng không thấy có gì là phiền. Họ vẫn trả lời, dứt khoát, rõ ràng quan điểm về nhiều câu hỏi. Hỏi hay thì khen là hỏi hay; hỏi dở thì nói thẳng: "Mày hỏi dở!"..

Còn bây giờ, sau bao nhiều Kỳ họp... đổi mới, PV theo QH phải kêu: "Khổ như chó!".

Ôi!. Thế thì cái sự đổi mới, dân chủ hóa ấy, nói với nhau làm gì?..
----------------------------------------------------------------------
* Hình ảnh trên vietbao chỉ có tính minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết.
* Nhan đề bài viết do MTH đặt lại, không phải của tác giả Mạnh Quân.
Đọc tiếp...

"PHÓNG VIÊN NGHỊ TRƯỜNG" GIỜ ĐÃ THẤT NGHIỆP...

Đào Tuấn - Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội (VPQH), TS Nguyễn Sĩ Dũng có lần hùng hồn khẳng định, đại ý: Nếu một dân tộc hàng triệu người mà thiếu đi truyền thông thì cũng chỉ có sức mạnh của một người.

Ông nói điều này trong một cuộc hội thảo với chủ đề “quan hệ với báo chí trong hoạt động QH”.

Hôm đó, khi GS Nguyễn Minh Thuyết tổng kết thái độ, hành động của một dân biểu, trong quan hệ với báo chí- bằng 8 chữ T “thân thiện, thẳng thắn, tỉnh táo, tự tin”, các đại biểu (ĐB) thậm chí còn thân thiện góp thêm 4 chữ “trí tuệ, thực tế”.

Thật là sung sướng khi báo chí được ca ngợi là “cái cầu” để cử tri có thể giám sát hoạt động các ĐB họ đã bầu nên.

Sáng nay, sau phiên khai mạc của kỳ họp thứ 3, QH khóa XIII, dường như không có mấy ĐB xuất hiện trên báo. Dường như không phải họ đã quên “12 chữ T” mà do một quy định về tác nghiệp của báo chí tại QH.
Tuổi trẻ sáng nay đưa một tin “độc”: Phóng viên (PV) gặp khó khi tác nghiệp tại Quốc hội.

Theo đó, trong ngày khai mạc, Trung tâm báo chí kỳ họp thứ 3 QH khóa XIII đã phát hành thông báo yêu cầu các phóng viên không được thực hiện phỏng vấn ĐBQH tại các hành lang hai bên và hành lang sau của hội trường Bộ Quốc phòng (nơi QH làm việc).

Muốn phỏng vấn, PV phải mời ĐBQH vào phòng phỏng vấn (phòng số 12) được đặt tại tầng hai của khu hội trường.

Quy định trên đây khiến các PV báo, đài gặp rất nhiều khó khăn khi tác nghiệp, bởi khu vực trả lời phỏng vấn cách các hành lang của hội trường và nơi giải lao của ĐB bởi một cầu thang khá dài, trong khi thời gian nghỉ giải lao chỉ có 20 phút (đây là khoảng thời gian các ĐB thường dành để trả lời báo chí trong nhiều kỳ họp trước).

Thực ra, Tuổi trẻ còn đưa thiếu 1 chi tiết: Khi các ĐB phát biểu, các PV không được vào chụp ảnh mà chỉ có Ban Ảnh TTXVN được tác nghiệp và có trách nhiệm “cung cấp ảnh” cho các báo.

Nói “gặp nhiều khó khăn” còn là quá nhẹ nhàng.

Bởi giờ “ngó mặt” cũng phải ngó qua…tivi, ít tệ hơn thì ngó qua…cái “hành lang dài”.

Bởi cái nghề mà giới PV nghị trường hay nói đùa là “bu quanh mồm đại biểu” giờ đã mất nghiệp.

Trong cái hội thảo mà TS Nguyễn Sĩ Dũng đã nói tới "sức mạnh một người nếu không có báo chí" đó, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa giáo dục thanh thiếu niên Lê Như Tiến cũng cho rằng: Đã là ĐBQH, là Nghị sĩ thì cánh cửa phòng làm việc phải luôn mở rộng với báo chí. Khi PV đề nghị phỏng vấn thì thì dù bận rộn đến mấy chỉ có thể hẹn chứ không được nói không.

Không ai nghi ngờ phát ngôn của ông Tiến. Không ai phủ nhận sự nhiệt tình, thân thiện của các vị ĐBQH, nhưng giờ muốn gặp họ ở QH giờ khó quá.

Nhà báo cần ĐB có nghĩa là cử tri đang cần, công chúng đang cần, dư luận xã hội đang cần. Thôi thì đành phải nhờ sự khó nhọc của các vị ĐBQH để “cái hành lang dài” không thay thế cho “cái cầu”: ĐB dân cử- Báo chí- Cử tri...
----------------------------------------------------
* Hình ảnh trên vietbao chỉ mang tính minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết
Đọc tiếp...