Trên trang web Thông tin duyên hải http://thongtinduyenhai.blogspot.com/ , trong ô bản đồ AIS TRỰC TUYẾN của Vishipel Vessel Tracking Service ( http://ais.vishipel.com.vn/ )thấy dùng bản đồ của Google Earth nhưng zoom in vào vùng biển Đà Nẵng thì thấy lạ, có một đường ranh giới mờ cách bờ chừng 20km phân định hai vùng biển East Vietnam Sea và South China Sea. Vùng biển Việt Nam hẹp vậy sao ?
Điều hợp lý ở đây là, nếu tên vùng biển South China Sea được mặc định trong cách gọi quốc tế thì cả vùng biển này đến tận sát bờ Đà Nẵng cũng đều là South China Sea. Còn nếu như đã xác định East Vietnam Sea , Biển Đông, trong mối quan hệ với South China Sea thì cần phải xác định cho đúng.
Blog của Hồ Trung Tú
Thứ ba, ngày 22 tháng năm năm 2012
Thứ ba, ngày 08 tháng năm năm 2012
Để hạt thóc cổ thành Dền thuyết phục được các bên
Hạt thóc cổ thành Dền 3.000 năm nẩy mầm đối với nhiều người là chuyện hoang đường và xem như đã đóng lại với phần lỗi thuộc về các nhà khảo cổ. Thế nhưng với một chút lập luận khoa học chúng ta sẽ thấy mọi chuyện không đơn giản như các nhà nông học kết luận.
Hố khảo cổ thành Dền
Thứ sáu, ngày 20 tháng tư năm 2012
Đọc “Có 500 Năm Như Thế” của Hồ Trung Tú
Andrea
Hòa Phạm (Phạm Thị Hòa)
Giáo Sư, Tiến sĩ Ngôn ngữ học, đại học Florida (Hoa Kỳ)
Nhà
văn, nhà báo Hồ Trung Tú đã mạnh dạn đưa ra công trình nghiên cứu tỉ mỉ về bản
sắc văn hoá của người Quảng Nam và đất Quảng Nam trong mối tương quan chặt chẽ
với văn hóa và con người Chăm pa.
Cuốn
“Có 500 Năm Như Thế” có hai phần chính. Phần thứ nhất viết về những chuyến di
dân từ bắc miền Trung vào Quảng Nam
và đến Phú Yên theo từng thời kỳ lịch sử quan trọng, qua đó tìm cách giải thích
điều làm nên bản sắc người Quảng Nam. Phần thứ hai viết về giọng nói
đặc trưng của người Quảng Nam,
một giọng nói ‘không giống ai’.
Trong
cả hai phần, Hồ Trung Tú đều bộc lộ niềm say mê và tâm huyết đến nỗi nhiều ý đắc
địa anh lập lại nhiều lần, như để chắc chắn rằng độc giả không bỏ sót các ý
quan trọng đó.
Thật
dễ thấy thái độ làm việc nghiêm túc của anh qua những tìm kiếm công phu gia phả
của nhiều thế hệ người địa phương, đặt những câu hỏi thiết tha và nghiêm chỉnh
về cội nguồn của người xứ Quảng và tiếng nói của họ, nhiều câu trĩu nặng khắc
khoải, như ‘Có thể tiếp thu cái gì ở mảnh đất trống không?’ để chứng minh rằng
người Chàm đã không bỏ đi cả mà ở lại công cư hòa huyết với người Việt. Với
công phu nghiên cứu nhiều năm ấy, ngoài các chi tiết về ăn mặc, búi tóc, hôn
nhân... nếu tác giả có thể dành một phần xứng đáng nhắc đến bản sắc dân tộc của
người Chàm như một tiền đề, nối với phần kết cái gì làm nên bản sắc ‘nhiều khi
xa lạ như một người nước ngoài, khó nhọc diễn đạt ý tưởng, thô mộc trong ứng xử,
chỉ lấy sự chân thành để bù đắp, lấy sự quyết liệt để thay thế cho sự tinh tế
thị thành’ của người Quảng, thì sẽ giúp người đọc hiểu hơn điều tác giả muốn khẳng
định. Cũng vậy, tuy không phải là cuốn sử nhưng vì phân tích sự kiện theo lối
biên niên, người đọc sẽ dễ theo dõi hơn nếu phần kết có kèm bảng kê các năm với
các sự kiện quan trọng đề cập trong công trình, như tác giả đã làm với phần các
phương ngữ nhỏ hơn từ Quảng Nam đến Phú Yên.
Cái
quý của tác phẩm là dám đặt vấn đề theo một hướng mới, không ngại tránh lối
mòn, không ngại ‘đẩy vấn đề thoát ra khỏi con số không’ như khi bàn về giọng Quảng.
Thứ hai, ngày 09 tháng tư năm 2012
Cần sớm xây dựng một hệ thống giao thông cấm rẽ trái
Cần phải nói ngay, không chỉ trên đường sá Việt Nam mà ngay cả thế giới, cứ mỗi lần rẽ trái sẽ là mỗi lần ẩn chứa hiểm họa tai nạn. Đây không chỉ là xung đột trực diện, cắt ngang luồng giao thông của xe ngược chiều mà có với cả xe cùng chiều. Nếu có điều kiện tôi sẽ làm một thống kê xem bao nhiêu lần vì mải nghĩ mà người đi xe máy quên xi nhan, quên nhìn lui cứ thế mà rẽ ngay trước mũi xe ô tô đi cùng chiều; tôi tin là không ít vụ tai nạn kiểu này và nguy hiểm là thường sẽ vô cùng trầm trọng.
Chủ nhật, ngày 08 tháng tư năm 2012
Những cái bẫy trên đường phố Đà Nẵng
Chỉ trong vòng chưa đến 10 năm, số con đường và diện tích mặt đường của Đà Nẵng tăng lên gần gấp 3 lần. Những con phố mới, những con đường mới, những khu dân cư mới tạo nên một bộ mặt khá ấn tượng, và cũng đã tạo nên một thương hiệu nào đó về sự phát triển, chí ít là phát triển cơ sở hạ tầng chuẩn bị, đón đầu cho những cơ hội đầu tư sắp đến.
Thế nhưng, thật lạ, không hiểu các kỹ sư thiết kế cầu đường ấy áp dụng những giáo trình nào mà với người tham gia giao thông, đây thực sự là những cái bẫy, theo đúng nghĩa đen, sẵn sàng “bẫy sập” bất cứ ai có một chút không chú ý tập trung vào mặt đường.
Đường Phạm Văn Đồng nối cầu Sông Hàn, trung tâm thành phố ra biển nên được xác định đây là con đường phải đẹp như một công viên. Thế nhưng không biết có phải vì xuất phát từ quan điểm ấy mà các bùng binh trên con đường này đều phình to ra (để trồng cây cho đẹp) quá mức bình thường. Bất cứ ai, nhất là các ô tô, theo thói quen bám vào lề trái mà đi (vì đường có dải phân cách cố định) hoặc một thoáng ngắm cảnh mà không nhìn xa một chút, thì sẽ có lúc leo lên bó vỉa bùng binh mà lật nhào. Và thực tế bó vỉa các bùng binh đầy dấu vết của những cuộc sập bẫy như thế.
Không hề có một cảnh báo nào về đường hẹp hoặc vật cản hoặc vật gì đó trước mặt !
Kiểu bùng binh phình to bất thường không cảnh báo này chúng ta còn thấy ở đường dẫn phía đông vào cầu Thuận Phước.
Ở các ngã tư trên đường Ngô Quyền và NGuyễn Hữu Thọ, chỗ đầu của các dải phân cách phình to ra một cách đột ngột. Có thể ý định ban đầu là dùng nó để định hướng giao thông, trước khi vào hoặc ra vòng xuyến, thế nhưng nhìn sự sứt mẻ tan hoang của các mỏm bêtông này cùng những chân hương cắm ở đó chúng tôi biết đã nhiều người thiệt mạng vì nó. Vào vòng xuyến thì được nhưng chỗ ra vòng xuyến để vào đường dải phân cách cũng xoè ra một cách khó hiểu.
Thứ bảy, ngày 07 tháng tư năm 2012
QUẢN LÝ ĐÔ THỊ VÀ GIAO THÔNG BẰNG ĐẦU ĐẤT SÉT.
| Đây là văn hóa giao thông của thành phố tự hào văn minh hiện đại nhất nước |
Từ sau năm 1975, đô thị và giao thông đô thị ở Việt Nam đã phát triển một cách hoang dã. Đó là hệ quả của một thời đưa những người không có một chút am hiểu lên quản lý đô thị và giao thông đô thị.
Nhà cửa và các khu dân cư cho xây dựng bừa bãi không theo một tiêu chí quy hoạch hợp lý nào. Xe gắn máy cho nhập về thả cửa và không hề nghĩ gì đến việc phát triển hệ thống giao thông công cộng.
Thứ tư, ngày 04 tháng tư năm 2012
Phân làn giao thông ở Đà Nẵng - Ngành giao thông muốn gì ?
Cách đây không lâu tui có viết bài "Ngành giao thông hãy trách mình trước" nói đến những bất cập không thể hiểu trong tổ chức giao thông của các cán bộ chuyên viên giao thông cấp sở, cụ thể là Đà Nẵng. Và nay, chuyện tổ chức giao thông đang nóng sốt nhất ở Đà Nẵng là chuyện phân luồng các tuyến giao thộng nội và ngoại thành. Tôi không biết kinh phí dành cho việc này chính xác là bao nhiêu, ước chừng không dưới chục tỉ, để kẻ lại các vạch vôi, gắn biển báo, làm đèn tín hiệu giao thông... Ngành giao thông và cảnh sát giao thông ra quân đồng loạt, lên tivi hướng dẫn, xuống đường chỉ huy, xong xử phạt cương quyết. Nhưng thật kỳ lạ, nhìn vào các biển báo phân luồng tôi thực sự không hiểu ngành giao thông đang muốn gì nữa.
Chủ nhật, ngày 01 tháng tư năm 2012
Một câu hỏi chưa lời đáp.
Ở Liên xô cũ, 70 năm tuyên truyền tinh thần quốc tế vô sản, chí ít 3 thế hệ mở mắt ra đã được dạy vô sản thế giới đều là anh em, thế mà mới thả ra chúng đã đánh nhau chí tử. Vậy là sao ? Tuyên truyền, thậm chí cả giáo dục nữa có ý nghĩa gì ?
Thứ năm, ngày 29 tháng ba năm 2012
một bài phân tích về ngụy biện rất hay của Đoan Trang
Ngụy biện
bởi Doan Trang vào ngày 29 tháng 3 2012 lúc 12:38 chiều ·
Xin lưu ý: Đây là bài viết phân tích về ngụy biện và báo chí, không nhận xét và không phán xét tác giả Hoàng Thắng.
* * *
1.
Trích: “Trong bài trả lời phỏng vấn của mình, ca sỹ Mỹ Linh cho rằng: Thuế chồng lên thuế, phí chồng lên phí, chất lượng công trình giao thông chưa tương xứng với những khoản tiền mà dân phải đóng… và cuối cùng là kết luận một câu xanh rờn “Đề xuất giải pháp đó, theo tôi, chứng tỏ anh Đinh La Thăng quá kém cỏi!”
Chỉ chờ có thế, các trang mạng đua nhau đăng lại bài phỏng vấn ca sỹ này với tiêu đề “Bắt dân đóng phí, anh Đinh La Thăng quá kém cỏi!” Đã không ít người tung hô cho bài phỏng vấn này của Mỹ Linh, đơn giản vì đó là lời nói của một người nổi tiếng. Tuy nhiên, để nói về hàm lượng kiến thức hay tư duy trong câu nói thì cũng chưa được nhiều cho lắm”.
Về khía cạnh nghiệp vụ báo chí, để đảm bảo tính khách quan, nhà báo không được sử dụng tính từ, phó từ, nhất là các tính từ và phó từ mang tính phán xét, nặng hơn nữa là có hàm ý miệt thị. Các động từ, nếu không đảm bảo trung tính, cũng không được dùng. Trong đoạn viết trên đây, tác giả Hoàng Thắng, ngược lại, đã sử dụng ít nhất ba từ không khách quan: “xanh rờn”, “đua nhau”, “tung hô”.
Suy luận “đơn giản vì đó là lời nói của một người nổi tiếng” là quá đơn giản. Người ta “tung hô” (nếu có) ý kiến của ca sĩ Mỹ Linh có thể còn vì nhiều nguyên nhân khác, như: cô ấy đẹp, cô ấy là dân thường (giống người ta) chứ không phải lãnh đạo, cô ấy là phụ nữ, cô ấy đã nói đúng điều người ta thích, v.v.
2.
Trích: “Mặc dù phát biểu văng mạng rằng “thuế chồng thuế, phí chồng phí” nhưng xin cam đoan là nữ ca sỹ sẽ chẳng thể nào chỉ ra nổi “phí chồng phí” ở đâu. Bởi đơn giản: Việc phân định có hay không chuyện “phí chồng phí” đang được các nhà hoạch định chính sách, các chuyên gia kinh tế tranh luận quyết liệt và chưa có hồi kết. Những phát ngôn của “người đẹp hát” cũng chỉ có thể là… nghe người ta nói thế thì biết thế thôi.
Còn kết luận phê phán kiến thức của Bộ trưởng Bộ GTVT “Bắt dân đóng phí chứng tỏ anh Đinh La Thăng kém cỏi” thì có lẽ là nên miễn bàn vì đơn giản: Tiến sỹ Đinh La Thăng cũng sẽ không bao giờ tranh cãi với ca sỹ Mỹ Linh về âm nhạc”.
Tác giả sử dụng các từ và lối diễn đạt sau đây: “văng mạng”, “phát ngôn của ‘người đẹp hát’”, “nghe người ta nói thế thì biết thế thôi”, “miễn bàn”… Về khía cạnh báo chí, lỗi lặp lại như ở trên: chủ quan, cảm tính, hàm ý miệt thị cá nhân. Có dấu hiệu của ngụy biện “tấn công cá nhân” với cách gọi Mỹ Linh là “người đẹp hát” trong ngoặc kép.
Với cách diễn đạt “miễn bàn về…”, tác giả phạm lỗi ngụy biện “Appeal to Ridicule”, tạm dịch là “Lố bịch hóa”, nghĩa là (chưa gì đã) chế nhạo ý kiến của người nói thay vì chỉ ra lỗi của người đó. Ví dụ (trích tài liệu của TS. Michael C. Labossiere, dự án Nizkor, 1995):
- Chắc chắn là đối thủ xứng đáng của tôi tuyên bố là chúng ta nên giảm bớt học phí rồi, nhưng điều này thật nực cười.
- Ủng hộ ERA à? Tất nhiên rồi, khi nào phụ nữ trả tiền đồ uống đã! Haha!
3.
Trích: “Cô ca sỹ còn đưa ra bằng chứng khá ngô nghê là “Ai bảo bắt cái ô tô oằn mình chịu đủ thứ thuế, thứ phí… là sẽ giúp giảm thiểu được tai nạn giao thông, khi mà đi xe máy ở Việt Nam mới là dễ bị tai nạn nhất! Chỉ mới cách đây hơn hai tuần thôi, vào đúng ngày 8/3, chị bạn tôi vừa mất một câu con trai 10 tuổi cũng vì hai bố con chở nhau đi xe máy, bị người ta quệt phải. Còn trước đó đi ôtô thì không sao, nhưng ô tô đã phải bán vì bố mẹ cháu không chịu nổi cơn tăng giá, phí.”
Lấy ví dụ thế thì chả hóa ra chỉ có đi ôtô như Mỹ Linh mới an toàn còn những người đi xe máy đều nguy hiểm cả. Chẳng lẽ an toàn giao thông chỉ là thứ người giàu người riêng hưởng?”.
Tương tự trên, tác giả dùng từ “ngô nghê” là vi phạm nguyên tắc báo chí, vì vừa chủ quan, vừa cảm tính, vừa miệt thị cá nhân.
Ở đây, nếu muốn phản bác Mỹ Linh, tác giả hoàn toàn có thể chỉ ra lỗi ngụy biện trong ý kiến của ca sĩ Mỹ Linh. Tuy nhiên, thay vì thế, tác giả đã đánh phủ đầu bằng miệt thị, chế nhạo, và vẫn không có cơ sở khoa học nào. Ý kiến của tác giả, do không được chứng minh, cho nên cũng không có lý hơn Mỹ Linh là bao nhiêu.
“Lấy ví dụ thế thì chả hóa ra chỉ có đi ôtô như Mỹ Linh mới an toàn còn những người đi xe máy đều nguy hiểm cả”. Thật ra thì, căn cứ vào lời được trích dẫn trên báo, thì ca sĩ Mỹ Linh không nói rằng CHỈ có đi ô-tô thì mới an toàn. Tác giả phạm hoặc là lỗi quy chụp, hoặc là lỗi trích dẫn. Một khi đã phạm lỗi quy chụp hoặc lỗi trích dẫn rồi thì các lập luận tiếp sau đó của người phạm lỗi không còn ý nghĩa nữa.
Tuy nhiên, ở đây cứ giả sử rằng chúng ta chấp nhận lỗi này của tác giả, giả sử rằng Mỹ Linh có ý cho rằng đi ô-tô an toàn hơn đi xe máy, thì Mỹ Linh vẫn đúng thay vì tác giả. Theo thống kê, tính trên 1 mile (dặm, tương đương 1,6 km), đi xe máy có nguy cơ gặp tai nạn cao hơn từ 30 đến 40 lần so với đi ô-tô. Còn khi tai nạn xảy ra, người đi xe máy có xác suất bị thương cao gấp 3 lần người đi ô-tô, và xác suất tử vong cao gấp 15 lần. Đây là các thống kê của US National Traffic Safety Board.
“Chả hóa ra chỉ có đi ô-tô như Mỹ Linh mới an toàn”. Đưa cụm từ “như Mỹ Linh” vào, tác giả đã phạm lỗi ngụy biện “Appeal to Spite”, tạm dịch là “gây thù chuốc oán”. Đây là ngụy biện theo đó, thay vì đưa bằng chứng cho thấy một người nào đó (Mỹ Linh) nói như vậy là sai, thì lại tìm cách làm cho người đó bị số đông ghét bỏ.
Tương tự, “Chẳng lẽ an toàn giao thông chỉ là thứ người giàu người riêng hưởng?”, cũng là lỗi ngụy biện “gây thù chuốc oán”.
4.
Trích: “Hàm lượng “chất xám” trong phát biểu của ca sỹ Mỹ Linh có lẽ cũng chỉ nên bàn đến thế. Cái cần bàn của chúng ta ở đây là thái độ xây dựng, cách phát ngôn của những “con người công chúng” với công việc chung, với lợi ích chung của cả xã hội.
Trong khi cả hệ thống chính trị, cả xã hội đang sôi sục để cùng chung lưng đấu cật tìm ra biện pháp tháo gỡ vướng mắc, giải bài toán ách tắc giao thông thì “người của công chúng” lại đăng đàn và phát ngôn một cách vô trách nhiệm như thế”.
“Hàm lượng “chất xám” trong phát biểu của ca sỹ Mỹ Linh có lẽ cũng chỉ nên bàn đến thế”: chủ quan, cảm tính, miệt thị, xúc phạm cá nhân.
“Trong khi cả hệ thống chính trị, cả xã hội đang sôi sục để cùng chung lưng đấu cật tìm ra biện pháp tháo gỡ vướng mắc, giải bài toán ách tắc giao thông thì “người của công chúng” lại đăng đàn và phát ngôn một cách vô trách nhiệm như thế”. Tác giả phạm các lỗi ngụy biện sau đây:
- gây thù chuốc oán (Appeal to Ridicule), đã phân tích ở trên
- có dấu hiệu của ngụy biện “viện đến tình cảm của số đông” (Appeal to Emotion): “trong khi cả hệ thống chính trị, cả xã hội đang sôi sục…”. Sở dĩ mới là “có dấu hiệu”, vì ngụy biện này của tác giả, ngay cả khi được sử dụng, vẫn không có hiệu quả. Trong khi cả hệ thống chính trị, cả xã hội đang sôi sục để cùng chung lưng đấu cật tìm ra biện pháp… thì Mỹ Linh cũng vậy, cô ấy cũng đang góp một tiếng nói trong cái hệ thống chính trị và cái xã hội đó, cho dù nó có vô trách nhiệm (như tác giả đã miệt thị một cách ngụy biện, thiếu căn cứ) hay không.
- đe dọa (Appeal to Fear): Đây là kiểu ngụy biện trong đó thay vì lập luận, đưa ra bằng chứng cho thấy Mỹ Linh sai thì lại có hàm ý đe dọa: Tất cả mọi người đều đang như thế này mà cô lại như thế kia à?
- “sức ép về bằng chứng” (Burden of Proof): Ví dụ của ngụy biện này như sau: “Theo tôi, chắc chắn là có ma. Vì sao à? Thì anh thử chứng minh xem? Đấy, anh không chứng minh được là không có ma. Như vậy tức là có ma”.
Ở đây, tác giả cũng đẩy sức ép về bằng chứng sang cho ca sĩ Mỹ Linh: Cô có biện pháp tháo gỡ vướng mắc, giải bài toán ách tắc giao thông không mà cô dám lên tiếng?
5.
Trích: “Ngay sau khi cô ca sỹ này đăng đàn vài ngày, tại cuộc họp của Thành ủy Hà Nội bàn về vấn đề chống ùn tắc, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị tâm sự “Gia đình tôi đã hạn chế đi xe cá nhân để giảm ùn tắc”. Sự gương mẫu của Bí thư Phạm Quang Nghị hẳn sẽ là một tấm gương lớn cho nhiều người noi theo.
Ông cho rằng: “Nhiều cá nhân khi bị đụng chạm quyền lợi thì phản ứng gay gắt. Bỏ ra cả tỉ đồng mua xe thì không công khai rằng tiền từ đâu ra, trong khi đóng vài triệu xây dựng đường thì phản ứng”.
Lỗi nghiệp vụ báo chí: “Sự gương mẫu của Bí thư Phạm Quang Nghị hẳn sẽ là một tấm gương lớn cho nhiều người noi theo” là một cách viết suy diễn, chủ quan, cảm tính (chưa nói đến sự thiếu công bằng, và dụng ý xu nịnh).
Ngụy biện “Appeal to Authority”, tạm dịch là “viện dẫn thẩm quyền”: Đây là cách viện dẫn ý kiến của một người thực ra không phải là nhân vật chính đáng để có thể được trích dẫn. Phía trên bài, tác giả có ý cho rằng Mỹ Linh, với tư cách ca sĩ, không xứng đáng để nói về chính sách thu thuế và phí của Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng. (Trong khi thực ra Mỹ Linh hoàn toàn có thể phát biểu với tư cách một người dân có sở hữu ô-tô, và sử dụng ô-tô để tham gia giao thông). Vậy ở đây, ông Phạm Quang Nghị – với các chuyên ngành ông từng học là lịch sử và triết học trường Nguyễn Ái Quốc – có phải là nhân vật xứng đáng hơn Mỹ Linh để được tác giả viện dẫn, muốn số đông phải noi theo?
6.
Trích: “Nữ ca sỹ Mỹ Linh: Nhà rộng 1,3 hecta, hai vợ chồng mỗi người một chiếc xe hơi. Đấy là chưa kể xe của Mỹ Linh là xe Mitsubishi Grandis có 7 chỗ ngồi. Như vậy là một mình nữ ca sỹ mỗi khi ra đường đã chiếm diện tích bằng 4 người đi xe máy. Hẳn nữ ca sỹ cũng muốn đóng phí cho “đỡ ngại” với mọi người!
Tôi cũng xin cược rằng: Ca sỹ Mỹ Linh với son phấn, váy vóc xúng xính, quần áo thời trang chắc hẳn sẽ hiếm khi dám rời xế hộp vủa mình để leo lên xe bus, chung tay góp phần giảm ách tắc giao thông như Bộ trưởng Thăng. Đơn giản thôi, xế hộp có, lên xe bus làm gì, vừa đông người vừa… hỏng váy!”.
Ngụy biện “gây thù chuốc oán” được sử dụng triệt để. Bên cạnh đó là ngụy biện “tấn công cá nhân” (Personal Attack), một loại lỗi ngụy biện kinh khủng bởi vì nó rất… vô học.
7.
“Chuyện Mỹ Linh đăng đàn khen chê cũng nhắc chúng ta nhớ lại một cái bệnh rất xấu mà truyền thông đang mắc phải: Khi nhà nước cần lấy ý kiến về một vấn đề gì đó thì không ít người nhảy vào chê bai một cách thiếu khách quan, không mang tính xây dựng:
Lấy ý kiến về công trình xây dựng thì hỏi ý kiến… nhà thơ.
Lấy ý kiến về việc bắt buộc đội mũ bảo hiểm thì hỏi… nhà văn hóa.
Lấy ý kiến về chính sách giao thông, các kỹ sư còn chưa kịp nói gì thì ca sỹ, nghệ sỹ đã… lên tiếng ầm ầm”.
Nếu bàn ra ngoài văn bản thì có thể đồng ý với tác giả phần nào, tuy nhiên, xét trên văn bản, đây là những đoạn viết chủ quan, cảm tính, miệt thị, không bằng chứng.
8.
“Ai cũng thừa nhận rằng: bất cứ một cuộc đại phẫu nào cũng phải chịu đau, trong cuộc sống muốn có được thứ này thì phải hi sinh thứ khác, muốn đạt được cái đại cục thì phải hi sinh cái tiểu tiết. Còn nếu muốn cái gì cũng được, chắc phải lên… thiên đàng – thông minh và xinh đẹp như Mỹ Linh, chắc sẽ hiểu điều đó!
Người dân yêu mến Bộ trưởng Đinh La Thăng vì ông là con người hành động. Không lẽ giờ Bộ trưởng phải “nằm im thở khẽ”, đừng đụng chạm đến quyền lợi của ai thì mới làm cho nữ ca sỹ hài lòng!”.
Xin nhắc lại một đoạn ở trên: Ở đây có lỗi nghiệp vụ báo chí: “Người dân yêu mến Bộ trưởng Đinh La Thăng vì ông là con người hành động” là một cách viết suy diễn, chủ quan, cảm tính (chưa nói đến sự thiếu công bằng, và dụng ý xu nịnh).
Ngụy biện “gây thù chuốc oán” được sử dụng triệt để. Bên cạnh đó là ngụy biện “tấn công cá nhân” (Personal Attack), một loại lỗi ngụy biện kinh khủng bởi vì nó rất… vô học.
Chủ nhật, ngày 25 tháng ba năm 2012
Ngụy biện trong thu phí đường bộ
Các phát biểu của các cán bộ ngành giao thông gần đây như: “Không sớm thu phí, Hà Nội sẽ không còn chỗ để xe”, “Phí hạn chế phương tiện cá nhân đáng ra phải thu từ 10 năm trước”... cho thấy ngành giao thông đã có định hướng và quyết tâm hạn chế phương tiện giao thông cá nhân bằng cách tăng phí sử dụng phương tiện cá nhân khá lâu rồi.
Và Bộ giao thông - Vận tải cũng đã nêu rõ ý nghĩa mục đích của việc thu phí bảo trì đường bộ và phí lưu hành là “từng bước giảm dần số lượng phương tiện giao thông cá nhân và thay bằng phương tiện vận tải hành khách công cộng để góp phần kéo giảm ùn tắc giao thông...”.
Thật ra lý do này đã được đề cập đến trong mục đích thu thuế tiêu thụ đặc biệt với ô tô. Nay một lần nữa Bộ GT-VT quyết tâm giải quyết dứt điểm vấn nạn quá tải của đường bộ bằng thêm một loại phí nữa. Liệu đó có phải là mục đích thật của Bộ giao thông vận tải ? Chúng tôi nghĩ là không. Đơn giản là vì nếu đường xá quá tải thì ngành giao thông chỉ việc cắm cái bảng cấm ô tô, như Hà Nội đang làm cấm dừng cấm đỗ, là xong. Thử hỏi trên cả nước này có tài xế nào thấy biển cấm ô tô mà dám đi vào hay không ?
Thật vậy, đừng thu phí mà mất lòng dân, Bộ GT-VT hãy đặt biển cấm bất cứ chỗ nào thấy cần. Cấm ô tô vào một vài phố, thậm chí cấm vào hẳn các quận Ba Đình, Hoàn Kiếm, Đống Đa ở Hà Nội và Quận 1, Quận 3 , quận 5 ở thành phố HCM. Người người sẽ chấp hành nghiêm các biển cấm, và một sớm một chiều đường sẽ quang, sẽ thoáng, không còn cảnh tắc đường kẹt xe nữa mà không ai cảm thấy phiền cả, mọi người hiểu là đường đã thực sự quá tải nên ngành giao thông mới cấm và ai đã có xe thì nên cất đó, để dành lúc về quê, cuối tuần ra xa lộ phóng chơi hoặc đi nghỉ mát với vợ con hẳn dùng đến; còn như đi làm hằng ngày vào nội thành thì thôi, nên đi xe buýt.
Thế nhưng tại sao chuyện dễ, chuyện trong tầm tay và đúng chức năng của mình lãnh đạo bộ giao thông vẫn cứ không làm lại chọn con đường khó, đường mất lòng dân là thu phí bảo trì đường bộ mức cao, trong khi nhiều phân tích cho thấy cách làm này chỉ được cái là tăng thu cho ngân sách đường bộ chứ chắc chắn sẽ không giải quyết được vấn đề kẹt xe ? Xem ra lý do giảm tải chỉ là một ngụy biện của Bộ GT-VT để nhằm mục địch tận thu nguồn tiền từ dân. Bộ GT-VT đã bao giờ nghĩ rằng một chiếc ô tô cũ, đời trước năm 2.000, tầm giá trên dưới 100 triệu đồng, vẫn còn sử dụng tốt nhưng giờ bán không ai mua vì ai cũng sợ đóng phí, để đi thì không được vì không đủ tiền đóng phí, nhỡ như có người nóng tính mang tới đăng kiểm đốt thì Bộ GT-VT sẽ tính sao ?
Và xem ra Bộ GT-VT đã nhìn mọi điều xuất phát từ hệ quy chiếu đô thị của Hà Nội. Ở đó thực sự là quá tải, cần hạn chế số lượng ô tô nhưng ở các tỉnh thành khác như Đà Nẵng, Hà Giang thì hà cớ gì lại phải hạn chế ?
Mọi lập luận đều cho thấy thực sự Bộ GT-VT đang hướng đến mục đích là có nguồn thu để làm đường, vậy thôi, mọi lý do đưa ra thực sự đều không chính đáng, nếu không nói là ngụy biện.
Có dạo trên các báo viết nhiều bài đề nghị bỏ thuế tiêu thụ đặc biệt với ô tô, đókhông chỉ đó là nhu cầu thiết yếu với người dân mà còn là sự phát triển của một nền công nghiệp then chốt, nay thì không những thuế tiêu thụ đặc không bãi bỏ mà con thêm các loại phí nữa.
Thủ tướng, Chính phủ và cả Quốc hội nữa, xin đừng nhìn thấy cái lợi trước mắt là tăng thu được vài ngàn tỉ vào ngân sách mà đi đến quyết định cấm, giới hạn các phương tiện giao thông cá nhân trên cả nước. Có ô tô giá rẻ, xã hội sẽ làm ra nhiều của cải hơn, tạo nên nhiều nguồn thu hơn cho ngân sách. Nếu cấm cản và cấm cản toàn xã hội sẽ lùi về chỗ ngưng trệ, mất động lực tăng trưởng. Còn chuyện giao thông quá tải thì như đã nói , chỉ việc cắm bảng cấm, là xong.
Hồ Trung Tú
Thứ năm, ngày 22 tháng ba năm 2012
Từ 45 đến giờ chưa thôi !
Đời sống chính trị Việt Nam đang rất khắc nghiệt ! Các phòng tuyến, các ranh giới, chuẩn mực được dựng lên khắp nơi, khác một chút đã thành xa lạ địch - ta, họ-mình không thể nói chuyện; nào là đúng sai, dân chủ - bảo thủ, thân cộng - chống cộng, thân Tàu - chống Tàu, rồi nửa này nửa kia như dân chủ nhưng không chống cộng, thân cộng nhưng chống tàu, rồi các kiểu dân chủ... không ai chịu ai. Cứ phân liệt, ly tán lòng người vậy sao giàu mạnh được ? Bao giờ Việt Nam tôi mới hết nhưng chuyện như thế này ? Bên Nhật, bên Mỹ có vậy đâu ?
Thứ tư, ngày 14 tháng ba năm 2012
TRƯỜNG SA TRONG LÒNG BẢY BÀ MẸ HÒA CƯỜNG
Báo Đà Nẵng số tết có bài viết về bảy bà mẹ liệt sĩ Gạc Ma năm 1988 đọc thật cảm động, nhưng không hiểu sao lại không được đưa lên online. Tui ngồi gõ lại, các bạn đọc.
Nói thêm, cuộc gặp gỡ các cựu binh Trường Sa "Vòng tròn bất tử - Vòng tay đồng đội"do Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa tổ chức ở Suối Lương ngày 3/9/2011 cả 7 mẹ cũng đều được mời nhưng không hiểu sao không một ai tới.
-------------------

Mẹ Lê Thị Muộn với kỷ vật chiếc áo hải quân của con trai là liệt sĩ Phan Văn Sự.
Nói thêm, cuộc gặp gỡ các cựu binh Trường Sa "Vòng tròn bất tử - Vòng tay đồng đội"do Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa tổ chức ở Suối Lương ngày 3/9/2011 cả 7 mẹ cũng đều được mời nhưng không hiểu sao không một ai tới.
-------------------
Mẹ Lê Thị Muộn với kỷ vật chiếc áo hải quân của con trai là liệt sĩ Phan Văn Sự.
Thứ bảy, ngày 10 tháng ba năm 2012
Khi người tự thiêu đứng dậy đi
Hình lấy từ video này:
http://www.youtube.com/watch?v=Gas_bZxe-xE&feature=related
Khi người tự thiêu không ngồi, cũng không quỳ, mà đứng dậy đi!
Thứ sáu, ngày 24 tháng hai năm 2012
Không đề
có nói gì đi nữa, có nói chuyện chân lý, thấu hiểu thượng đế, vũ trụ hay bản chất thế giới, sự thật cuộc sống gì đi nữa, cho dù là thánh nhân hay cao tăng đạo cao đức trọng, cho dù là vô thượng sư hay giáo hoàng đi nữa... thì con người ta cuối cùng cũng sống với những ý nghĩ trong đầu mình, vui hay buồn, thanh tịnh hay giận dữ, khổ đau hay hạnh phúc cũng từ những ý nghĩ ngay trong đầu mình. Kỳ lạ là người ta lại không đi tìm sự giải quyết ở ngay đó mà lại thường hướng sự tìm cầu vào nơi nào đó bên ngoài mình, rất xa!
Niệm khởi thì Tâm sinh. Tâm sinh thì Ngã lập.
Thư mục:
Phật giáo
Thứ hai, ngày 06 tháng hai năm 2012
Chủ nhật, ngày 22 tháng một năm 2012
NHỮNG DÂY PHÁO ĐỂ DÀNH
Một truyện viết từ năm 2004, viết xong chẳng hiểu sao quên luôn, giờ nghe nhiều người nhắc đến pháo chợt nhớ lại lôi ra đọc, vui phết. Đố các cao thủ võ lâm chứ truyện này ảnh hưởng ai :)
-------------------------------------
Truyện ngắn của Hồ Trung Tú
Vào một tối giữa hè năm 2004. Đã hơn chín giờ đêm nhưng cái nóng vẫn chưa dịu đi mấy. Các đợt gió nồm mang theo hơi nóng như từ miệng một cái lò nung nào đó thỉnh thoảng lại thổi qua từng đợt. May mà có ánh trăng dịu mát. Nó khiến con người thư giãn được và bớt đi sự giận dữ rất dễ bùng nổ. Người ta mang chõng, trải chiếu ra sân và chuyện trò. Không ai nghĩ đến chuyện đi nằm trong cái không khí như thế. Thình lình một loạt tiếng nổ giòn giã, inh tai nhức óc vang lên dai dẳng kéo dài hàng phút đồng hồ. Trẻ con khóc thét. Đám thiếu niên trên dưới mười tuổi đang chơi từng tốp dưới trăng bỏ chạy toán loạn. Cứ như là tiếng súng trong một phim khủng bố nào đó chúng đã xem. Tuy đã rất quen với các loại phim như thế chúng vẫn kinh hãi chạy túa đi đứa nào về nhà nấy. Người lớn thì đứng phắt dậy. Sau một thoáng giật mình họ nhận ra có cái gì đó quen quen. Không phải như bọn trẻ quen phim ảnh. Nó quen đến mức thân thuộc. Pháo ! Trời ơi pháo nổ ! Ai dám liều mạng đốt pháo vào giờ này ? Mà lấy pháo ở đâu ra để đốt ? Năm, sáu năm nay nhà nước cấm tiệt. Mấy năm đầu còn có người liều mạng đốt nhưng bị phạt rất nặng. Về sau thì có muốn mua thì cũng không tìm đâu ra chỗ bán để mua. Các nơi sản xuất và bán pháo bị theo dõi sít sao và phạt đến mức không ai còn dám tơ tưởng tới. Mới chỉ có vài năm mà xã hội đâm quen với sự im lặng trong các dịp cưới, hỏi, tết nhất. Cũng chẳng có gì gọi là mất vui. Tuy vẫn có cái gì đó văng vắng, thiếu thiếu.
-------------------------------------
Truyện ngắn của Hồ Trung Tú
Vào một tối giữa hè năm 2004. Đã hơn chín giờ đêm nhưng cái nóng vẫn chưa dịu đi mấy. Các đợt gió nồm mang theo hơi nóng như từ miệng một cái lò nung nào đó thỉnh thoảng lại thổi qua từng đợt. May mà có ánh trăng dịu mát. Nó khiến con người thư giãn được và bớt đi sự giận dữ rất dễ bùng nổ. Người ta mang chõng, trải chiếu ra sân và chuyện trò. Không ai nghĩ đến chuyện đi nằm trong cái không khí như thế. Thình lình một loạt tiếng nổ giòn giã, inh tai nhức óc vang lên dai dẳng kéo dài hàng phút đồng hồ. Trẻ con khóc thét. Đám thiếu niên trên dưới mười tuổi đang chơi từng tốp dưới trăng bỏ chạy toán loạn. Cứ như là tiếng súng trong một phim khủng bố nào đó chúng đã xem. Tuy đã rất quen với các loại phim như thế chúng vẫn kinh hãi chạy túa đi đứa nào về nhà nấy. Người lớn thì đứng phắt dậy. Sau một thoáng giật mình họ nhận ra có cái gì đó quen quen. Không phải như bọn trẻ quen phim ảnh. Nó quen đến mức thân thuộc. Pháo ! Trời ơi pháo nổ ! Ai dám liều mạng đốt pháo vào giờ này ? Mà lấy pháo ở đâu ra để đốt ? Năm, sáu năm nay nhà nước cấm tiệt. Mấy năm đầu còn có người liều mạng đốt nhưng bị phạt rất nặng. Về sau thì có muốn mua thì cũng không tìm đâu ra chỗ bán để mua. Các nơi sản xuất và bán pháo bị theo dõi sít sao và phạt đến mức không ai còn dám tơ tưởng tới. Mới chỉ có vài năm mà xã hội đâm quen với sự im lặng trong các dịp cưới, hỏi, tết nhất. Cũng chẳng có gì gọi là mất vui. Tuy vẫn có cái gì đó văng vắng, thiếu thiếu.
Thứ ba, ngày 17 tháng một năm 2012
Giá mà có máy bay cho tất thảy mọi người!
Nếu phải nói điểm gì nổi bật, điển hình nhất của không gian miền Trung so với Bắc và Nam trong những ngày cận tết hôm nay thì xin được nói, đó chính là sự chờ đợi!

Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)
Articles
Privacy