Articles  Privacy

 

Thứ năm, ngày 24 tháng năm năm 2012

Đầu bếp người Nhật của Kim Jong Il tiết lộ chuyện riêng nhà họ Kim


22/5/2012


Đầu bếp người Nhật của Kim Jong Il tiết lộ chuyện riêng nhà họ Kim



Từng là đầu bếp được Kim Jong Il ưa thích nhất, ông Kenji Fujimoto, người Nhật Bản, là một trong số những người hiếm hoi biết được những chuyện riêng tư trong gia tộc họ Kim. Ông đã thổ lộ với tờ Mainichi Shimbun, được Le Courrier International số ra tuần này lược dịch sang tiếng Pháp.


Thật ra cái tên Kenji Fujimoto cũng chỉ là bút danh, còn khi được Kim Jong Il phát hiện và yêu cầu trở thành đầu bếp riêng của nhà độc tài, ông được đặt cho một cái tên Triều Tiên là « Pak Chol ». Sau mười ba năm phục vụ cho gia đình họ Kim, ông bị nghi ngờ là gián điệp và bị quản thúc tại gia. Năm 2001, ông bỏ trốn, để lại vợ và hai con ở Bình Nhưỡng. Từ khi trở về được Nhật Bản, Kenji Fujimoto đã xuất bản bốn cuốn sách, tất cả đều nói về « triều đại » đang trị vì Bắc Triều Tiên.



Ông Kenji Fujimoto, đầu bếp cũ người Nhật của Kim Jong Il.
Kenji Fujimoto được tiếng là chưa bao giờ rời bỏ cặp kính mát trên mặt. Nhưng khi biết tin nhân vật số một Bắc Triều Tiên là Kim Jong Il qua đời vào tháng 12 vừa qua, ông Fujimoto đã không thể ngăn được cơn xúc động.


Người đầu bếp bậc thầy về món sushi đã đến Bắc Triều Tiên năm 1982, và trong suốt mười ba năm, ông là « đầu bếp của tướng quân » - một vị trí giúp ông có thể biết được những chuyện riêng tư của gia đình họ Kim. Năm 2001, chấp nhận rủi ro đến tính mạng, ông đã thành công trong việc trở về được Nhật Bản, và từ đó ông có thể kể lại những chuyện ít ai biết về Kim Jong Il. Kenji Fujimoto cho biết : « Điều mà người ta sợ nhất là tai biến mạch máu não, vì đă từng xảy ra một lần vào tháng 8/2008. Khi tôi còn ở bên cạnh Kim Jong Il, ông ấy phải dùng đến sáu loại thuốc khác nhau ».


Trong cuốn sách mang tựa đề « Kita no Kokeisha, Kim Jong Un » (Kim Jong Un, người thừa kế của Bắc Triều Tiên) xuất bản vào năm 2010, người đầu bếp cũ đã nêu ra vấn đề sức khỏe của lãnh tụ Kim Jong Il : « Từ hơn mười năm, tướng quân phải chịu đựng nhiều loại bệnh tật, nên không có gì đáng ngạc nhiên nếu sức khỏe của ông đột ngột sa sút. Trước đó thì ông khỏe mạnh, nhưng trong những tấm ảnh gần đây ông đã gầy đi cho đến nỗi tôi không dám nhìn vào nữa. Sự năng động trước đây của ông đã biến mất ».



Kim Jong Il rất sành ăn. Ảnh chụp ngày 15/06/2010.
Kim Jong Il vốn nổi tiếng là thích ăn ngon. Theo ông Fujimoto, ông Kim đã cho nhập về đủ thứ của ngon vật lạ từ khắp nơi trên thế giới. Ưa thích những món nhiều chất béo, Kim Jong Il rất mê món sushi do người đầu bếp Nhật thực hiện. Ông Fujimoto còn nhớ rất rõ cái cách mà lãnh tụ họ Kim ngồi tại quầy ra lệnh cho ông : « Toro, one more ! » (Cho thêm một phần sushi cá ngừ ! »). Tuy thích thú vì được Kim Jong Il khen ngợi « Món sushi của Fujimoto là ngon nhất nước Nhật, và như vậy cũng ngon nhất thế giới », nhưng Fujimoto không thể không tự đặt ra câu hỏi về hố sâu ngăn cách giữa mức sống của người dân Bắc Triều Tiên với « triều đại họ Kim ».


Người đầu bếp cũ cũng thường xuyên tiếp xúc với Kim Jong Un, nay là « chỉ huy tối cao » của quân đội, và là người thừa kế chính thức của Kim Jong Il. Ông nhớ lại : « Cậu ấy rất giống cha, từ ngoại hình cho đến tính cách. Chính tướng quân cũng thường nhận xét như thế với vẻ hài lòng ». Kim trẻ cũng rất thích món sushi. « Một hôm, cậu ấy hỏi tôi một cách thiếu kiên nhẫn : Chừng nào ông mới dọn cho chúng tôi ? Tôi trả lời : Bất cứ lúc nào quý vị muốn. Tôi có thể chuẩn bị món này cho cậu ngay ngày mai, nếu cậu muốn. Kim Jong Un đáp ngay, hai tay xua xua như một đứa trẻ : Không, cái này thì phải do cha tôi quyết định cơ ! ».



Sushi, món ăn ưa thích của cha con Kim Jong Il.
Một chuyện khó quên nữa diễn ra vào tháng 8/2010, khi chàng thanh niên Kim Jong Un đang du học ở Thụy Sĩ, trở về Bắc Triều Tiên nghỉ hè. Fujimoto đang ở trên đoàn tàu đặc biệt đưa gia đình ông Kim từ Wonsan - thành phố nằm gần biển Nhật Bản, nơi Kim Jong Il có một dinh thự - về thủ đô Bình Nhưỡng. « Ngay trước lúc tàu khởi hành vào 11 giờ tối, Kim Jong Un đột ngột xuất hiện trong ca-bin nơi tôi đang nằm nghỉ. Thấy cậu có vẻ buồn bã, tôi hỏi, cậu có muốn nói chuyện với tôi không ? Chúng tôi bèn đi đến toa phục vụ ăn uống, và bắt đầu cùng uống vói nhau… ».


Cuộc đối thoại trước hết liên quan đến chính sách đối ngoại của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên đối với cộng đồng quốc tế, rồi đến sự chậm trễ của nền công nghiệp nước này so với các quốc gia láng giềng châu Á. Hai người cũng đề cập đến các chủ đề nhạy cảm như tình trạng thiếu điện trầm trọng, và sự thiếu thốn các loại hàng hóa thiết yếu tại Bắc Triều Tiên.


Ông Fujimoto bình phẩm : « Từ khi còn nhỏ, Kim Jong Un đã đi thăm rất nhiều nước châu Âu, vì vậy mà tầm mắt của cậu ấy đã được mở rộng. Khi chính mắt trông thấy sự thịnh vượng của các nước phát triển, cậu đã ý thức được những hạn chế của đất nước mình ». Sau đó chàng thanh niên Kim Jong Un đã nói về nước Nhật. « Cái cách mà đất nước ông đã vươn dậy sau khi bại trận trước Hoa Kỳ thật là tuyệt vời…Các cửa hàng tràn ngập hàng hóa ! Trong khi ở chỗ chúng tôi thì… »



Một đất nước đói nghèo, gánh nặng cho thế hệ tương lai.
Cậu ta không còn là một đứa trẻ như ngày xưa nữa. Trong cuộc « trao đổi » kéo dài đến tận bốn giờ sáng hôm ấy, ông Fujimoto cảm thấy trong ánh mắt nhìn của Kim Jong Un sự băn khoăn và nỗi âu lo của một « tướng quân trẻ » được lựa chọn để điều hành đất nước.


Cách đây chừng hai năm, Kim Jong Il trước tình hình sức khỏe đáng  lo ngại, đã chính thức chỉ định người con út kế nghiệp cho mình. Ông ta muốn kỷ niệm 100 năm ngày sinh của cha mình – Kim Il Sung – và ngày thành lập « một đất nước hùng cường và thịnh vượng » cùng một lúc, nhưng rồi ông đã qua đời mà không thực hiện được ý nguyện. Fujimoto nhớ về ông Kim Jong Il vào thời kỳ mà cha ông ta vừa mất, tháng 7/1994. Lúc đó Kim Jong Il 52 tuổi, và đang giữ chức vụ Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng Nhà nước. « Kim Jong Il có vẻ đau khổ lắm. Ông ấy đóng cửa ở trong phòng suốt nhiều tiếng đồng hồ. Một hôm, vợ ông bắt gặp ông đang cầm một thứ vũ khí trong tay. Bà kêu lên, ôi trời, ông làm gì thế, và trách móc ông ấy ». Ông Fujimoto đã viết như trên trong cuốn sách đầu tiên mang tựa đề « Kim Jong Il no Ryorinin » (Người đầu bếp của Kim Jong Il).



Cái chết của Kim Jong Il được toàn thế giới chú ý, tất nhiên kể cả ở VN.
Tuổi trẻ và sự thiếu kinh nghiệm của người kế tục Kim Jong Il đã gây nghi ngại về năng lực điều hành đất nước, và cộng đồng quốc tế đều hướng nhìn về Bắc Triều Tiên. Kịch bản đáng lo nhất là chế độ Bình Nhưỡng rốt cuộc sẽ vượt qua ranh giới, sử dụng đến sức mạnh quân sự với nước ngoài, hoặc là quân đội bị tan rã dẫn đến sự sụp đổ của chế độ. Cũng có thể trong lúc này Kim Jong Un lúc này đang hiểu được nỗi lo lắng mà Kim Jong Il đã có, lúc cha ông ta mất.


Kenji Fujimoto nhận định : « Tướng quân Kim Jong Il đã để lại một gánh nặng vô cùng lớn cho người con trai. Có đủ mọi vấn đề cần phải giải quyết, như các vụ bắt cóc chẳng hạn (các điệp viên Bắc Triều Tiên trong thập niên 70 và 80 đã bắt cóc khoảng hai chục người ngoại quốc, chủ yếu là người Nhật, để buộc họ phải dạy ngoại ngữ cho các nhân viên tình báo của Bình Nhưỡng) ».



Hình ảnh Kim Jong Un trên truyền hình nhà nước BTT.
Nhưng theo Fujimoto, thì kịch bản tệ hại nhất sẽ không xảy ra. « Người giám hộ của Kim Jong Un là Jang Song Taek, chồng của bà Kim Kyong Hui - em gái Kim Jong Il - là nhân vật số hai của chế độ và là Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng Nhà nước. Bản thân bà Kyong Hui cũng sẽ tham gia giám sát. Vì quá trẻ, Kim Jong Un còn phải chờ đợi năm, mười năm nữa trước khi có thể nắm quyền thực sự. Trong lúc này, sự hỗ trợ của Jang Song Taek là cần thiết. Và chính sách đối ngoại có lẽ sẽ được giao phó cho các chuyên gia ».


Điều quan ngại nhất của cộng đồng quốc tế là hồ sơ nguyên tử. Liệu Bình Nhưỡng sẽ ngưng chương trình làm giàu uranium, theo đòi hỏi của Tokyo, Washington và Seoul hay không ? Theo như ông Fujimoto thì « Bắc Triều Tiên sẽ không nhượng bộ, dù với bất kỳ điều kiện nào. Nếu lùi bước thì chế độ sẽ sụp đổ, vì chính là nhờ sức mạnh răn đe của vũ khí nguyên tử mà triều đại này còn tại vị được ».



Ông Kenji Fujimoto và tác phẩm "Kita no Kokeisha, Kim Jong Un".
Trong cuốn « Kim Jong Un, người thừa kế của Bắc Triều Tiên », Kenji Fujimoto đã khuyên « người bạn » Kim Jong Un mà đôi khi ông vẫn xem như con trai mình, như sau : « Khi nào đến lúc được cầm quyền, cậu nên có chủ trương kiên quyết. Nếu Bắc Triều Tiên thay đổi những gì cần phải đổi thay, thì sẽ được các quốc gia khác nhìn nhận. Hãy hòa nhập vào cộng đồng quốc tế càng sớm càng tốt, để có thể hợp tác với các nước khác trên thế giới ».


Thời điểm lên ngôi đã đến sớm hơn dự kiến đối với vị tướng quân trẻ tuổi. Liệu anh có thể chứng tỏ được bản lĩnh ? Như « mùa xuân Ả Rập » đã chứng minh, các nhà độc tài thường có một kết cục bi thảm. Và đây không phải là điều mà cộng đồng quốc tế mong muốn.

Nguồn: http://www.blogger.com/profile/02979555522178835277

Thứ hai, ngày 21 tháng năm năm 2012

VỞ TUỒNG HAI HỒI: CHÍ PHÈO THỜI THỔ TẢ

              VỞ TUỒNG HAI HỒI: CHÍ PHÈO THỜI THỔ TẢ
21/5/2012
(Trương Văn Dũng)

Đúng 9h15 sáng , khi chuẩn bị về quê thì có tin dữ: “Một số thương đến viện Hán Nôm đang đe dọa anh Diện”.
Đến nơi, đã thấy 1 số anh em biểu tình viên yêu nước đang đứng trước cổng viện. Chẳng kịp chào ai, tôi hỏi ngay tình hình mới biết mọi người còn đang làm việc trong cơ quan . Lên vội tầng 3 , thấy cụ Lê Hiền Đức, Giáo sư Ngô Đức Thọ và anh chị em đứng ở hành lang. Căn phòng cận kề là nơi diễn ra cuộc gặp giữa lãnh đạo viện và các “thương binh nặng”. Chợt nghe anh Mạnh nói với anh Hữu Vinh rằng :" Anh có còn nhớ tay thương binh để râu xồm đang ngồi cạnh bàn không ? chính tay này là thương binh nhưng cũng là nạn nhân bị công an đánh tại Đồng Chiêm”.
Đến khoảng 11h , thấy mấy thương binh ra khỏi phòng, chúng tôi chủ động tiếp xúc với họ, giải thích rằng : Các anh đã có công chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, chúng tôi mong các anh không nên nghe kẻ xấu lợi dụng đi đập phá cơ quan Nhà nước thế này. Như vậy là vi phạm pháp luật rồi. Nếu ai đó có gì sai người ta sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Các anh làm thế này thì bao công lao của các anh sẽ bị đổ xuống sông xuống biển hết. Các anh trả lời rằng : " Tôi đang ở nhà, có người rủ chúng tôi đi thì chúng tôi đi , thật ra tôi cũng không biết gì cả ". Tôi nói: Tốt hơn hết anh nên bảo mấy anh em bên trong nên giải tán, đừng để chúng ta hiểu nhầm lẫn nhau thêm nữa. Anh thương binh có bộ râu rậm và đôi chân giả rút điện thoại ra bảo mấy anh khác: “Đi về thôi, tôi về đây”.
Các anh thương binh về rồi mọi người vào phòng gặp lãnh đạo viện. Chúng tôi nói :" Tại cơ quan nhà nước, ngay giữa thủ đô ngàn năm văn hiến , nhóm “thương binh nặng này” đến phá phách đe dọa đến tính mạng của công chức , gọi công an cũng không đến để ngăn chặn xử lý , thử hỏi nếu Trung ương đang họp, thương binh, côn đồ đến phá phách thì cũng chịu họ sao ? ". Riêng tôi nghĩ giả sử Bộ chính trị đang họp kín , bọn côn đồ đến cũng lấy lý do thương binh “quan tâm đến vận mệnh quốc gia” rồi hung lên đập chết vài vị yếu nhân , thử hỏi ai lãnh đạo đất nước nữa đây?”.
Chúng tôi ra về đến cổng ngoài mới thấy 3 công an phường.( Từ lúc báo cho đến khi công an đến là 2 tiếng đồng hồ , khoảng cách giữa Viện với công an phường khoảng hơn 300m. Thật hết chỗ nói. Nhưng nếu có hỏi tại sao các anh bây giờ mới đến thì dễ nhận được một câu trả lời kiểu mẫu rằng:" LỰC LƯỢNG MỎNG , ĐỊA BÀN QUÁ PHỨC TẠP " mà thôi.
Sau này hỏi một anh nhân viên ở Viện mới biết không những đập phá đe dọa, một “thương binh” đã tụt quần nằm giữa nền nhà ăn vạ , yêu cầu tiến sĩ Diện phải gỡ bỏ bài viết: Thư gửi Thủ tương Nhật xem xét lại việc giúp Việt nam xây dựng nhà máy điện hạt nhân xuống thì mới chịu mặc quần. 
Hành động này hình như trong các tích tuồng cổ không có. Nay các “thương binh nặng” đến diễn vở mới có mảng miếng “Tụt quần vì điện hột nhân” thì đúng là một bước tiến rất mới “đặc sắc, hiện đại đậm đà bản sắc dân tộc” quá đi rồi. Khá khen thay các nhà đạo diễn sân khấu tuồng Việt nam.
Sau này tôi có hỏi tiến sĩ Diện :" Sao người ta tụt quần không lấy máy ảnh ra chụp mấy kiểu ?". " Anh cười buồn: “Khổ quá , lúc đó ở trong phòng chỉ có em và ông viện trưởng , họ có 6 người vừa chửi vừa đe dọa đến tính mạng , em không còn tâm trí đâu mà chụp, mong giữ cái mạng mình thôi anh ơi”.
Thật là lộ liễu. Ai có tí trí khôn thông thường chẳng cần có IQ cỡ đường sắt cao tốc cũng biết ngay  nhất định phải có 1 thế lực khuynh quốc nào đấy mới chi phối được cái guồng máy công quyền ở giữa thủ đô Hà nội như thế này.
Vở diễn tưởng đã xong ai ngờ đâu hồi kết chưa tới, màn 2 tuồng hiện đại mới là đặc sắc.
 Ngay ngày hôm sau (19/5) , báo Quân Đội nhân dân và báo Cựu chiến binh đăng bài vu vạ anh chị em bạn anh Diện và cô Thư, cán bộ nhân viên của Viện. Hai báo (hại) này làm lơ hành động tụt quần, đập phá tài sản của Viện Hán Nôm của đám “thương binh nặng”.
Đám tuồng này chỉ có 2 giờ hoạt náo mà đã xóa sạch trơn hình ảnh anh bộ đội cụ Hồ, thương binh tàn nhưng không phế.
Dưới sự chỉ đạo của ai mà quân thì ăn vạ, tướng thì lu loa. Không biết sự kiện này có nên đưa vào phòng truyền thống của quân đội 70 năm chiến đấu và trưởng thành làm kỷ niệm hay không đây.
Có anh thanh niên đi qua biết sự việc, cười mỉa mai: " Có lẽ người ta muốn làm việc này coi như món quà kỷ niệm 122 năm ngày sinh nhật Bác, báo công dâng Người đấy thôi”. Tôi có nói với anh: tôi thương cái bọn quan tham giật dây cái vụ này lắm,                                                  
                        BỞI VÌ CHÚNG ĂN QUÁ NHIỀU
                         ĂN NHIỀU SẼ PHẢI ĐI NHIỀU
                         ĐI NHIỀU ẮT PHẢI NGỬI NHIỀU.
MỘT VỞ TUỒNG HAI HỒI ĐẬM ĐÀ BẢN SẮC DÂN TỘC NÀY MỚI NHỤC NHÃ LÀM SAO.

THƯ NGỎ GỬI TRUNG TƯỚNG TRẦN HANH, CHỦ TỊCH HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM


     Đào Tiến Thi
(Bài từ Blog Quê Choa)

Kính gửi chú Trần Hanh

Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang Quân đội nhân dân Việt Nam, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam.

Thưa chú, vào từ điển mở Wikipedia tìm mục từ “Trần Hanh”, thấy chú sinh năm 1932 (năm nay tròn tám mươi tuổi), vả lại, ngay từ lúc cắp đến trường làng, cháu đã được nghe tên tuổi chú, người anh hùng phi công đã từng bắn rơi và chỉ huy đồng đội bắn rơi nhiều máy bay Mỹ khi chúng xâm phạm vùng trời miền Bắc, cho nên trong thư này cháu xin phép được xưng hô thân mật như trên.

Tiếc rằng, lần đầu tiên nói chuyện với chú lại là một chuyện không lấy làm vui; trái lại còn là một chuyện đáng buồn và đầy phẫn nộ mà cháu kể dưới đây.

Thưa chú, khoảng 9 giờ 15 sáng ngày 18-4-2012, TS. Nguyễn Xuân Diện, một cán bộ viện Hán Nôm bị một nhóm 6 người tự xưng là thương binh kéo đến đe dọa. Lý do họ nêu ra là họ phản đối bức thư do TS. Diện và một số trí thức khởi xướng gửi Thủ tướng Nhật Bản yêu cầu chính phủ Nhật không viện trợ cho Việt Nam xây dựng nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận, bởi vì chính tại Nhật Bản, để đảm bảo an toàn, tất cả các nhà máy điện hạt nhân đã được lệnh đóng cửa, cớ gì họ lại đem sự nguy hiểm này đến nhân dân Việt Nam.

Trong bài này cháu chưa bàn sự đúng sai của lá thư trên. Cháu chỉ muốn nói ở đây có hai sự việc bất bình thường.

Thứ nhất là cách làm của nhóm thương binh này. TS. Diện kể rằng họ xông thẳng vào phòng, “gào lên và nói những lời vô cùng khiếm nhã, thậm chí còn tụt quần nằm tơ hơ giữa phòng làm việc trước mặt lãnh đạo Viện” ; “một người trong nhóm thương binh đó đã đập vỡ một cái cốc, và cầm một cái bình cứu hỏa lên định đánh vào một nhân viên thư viện, nhưng may quá cả hai cú đánh đó nhân viên của tôi đều tránh được cho nên không có thương tích gì” (bài Tường trình vụ việc sáng nay, blog Nguyễn Xuân Diện ngày 18-5-2012). Chú xem thêm các video clip quay được cùng lời kể của nhiều nhân chứng trên các blog Ba Sàm, Bauxite Viet Nam, Nguyễn Hữu Vinh, Phạm Viết Đào, Mai Xuân Dũng, Huỳnh Ngọc Chênh,… ngày 18, 19 và 20-5-2012 thì rất rõ sự việc. Như chú thấy, lãnh đạo Viện Hán Nôm đã phải đàm phán hơn một giờ đồng hồ với nhóm thương binh này và cuối cùng TS. Diện đã phải gỡ bỏ lá thư kêu gọi chính phủ Nhật Bản nói trên theo cầu của họ.

Những việc làm trên rõ ràng là sai trái. Tuy nhiên trong tình hình khẩn cấp và không gọi được công an, TS. Diện buộc phải chấp nhận yêu cầu của họ cũng là một giải pháp để bảo vệ tính mạng của mình.

Sự kiện trên đã gây bức xúc cao độ cho dư luận xã hội. Chú vào trang Ba Sàm mục 1011 “Vụ thương binh làm “loạn” Viện Hán Nôm… ” ngày 20-5-2012 sẽ có hàng loạt đường dẫn đến các bài báo trên các trang mạng trong và ngoài nước bình luận sự kiện trên.

Trong khi những người trong cuộc và dư luận chưa hết bàng hoàng thì một sự kiện tiếp theo lại làm sốc dữ dội hơn.

Ấy là việc sau khi các trang mạng đưa tin rộng rãi về sự việc trên thì báo Cựu chiến binh Việt Nam ngày 19-5-2012 có bài Ủng hộ chính sách của Nhà nước, một thương binh nặng bị hành hung, trong đó xuyên tạc hoàn toàn sự thật của sự việc. Đặc biệt họ bịa ra chi tiết sau đây (trích nguyên văn):

“Do đó các thương binh này đã đến Viện Hán nôm để gặp và thuyết phục ông Diện vì lợi ích của nhân dân mà ngừng những hành động đó lại. Tuy nhiên khi mọi người đang nói chuyện trong phòng ông Diện thì thấy nhiều người tụ tập ngoài cửa phòng, rất ồn ào. Lúc đó ông Chu Vinh Quang đi ra ngoài xem có chuyện gì thì bị một số người phía bên ngoài hành hung.

“Tôi vừa đi ra ngoài thì có 2 người đàn ông giữ 2 tay tôi lại để một cô gái tát và đánh vào đầu tôi”, ông Quang nói. Vốn là một thương binh nặng, đã từng bị chấn thương sọ não nên sau khi bị hành hung ông Quang đã bị choáng và ngã lăn ra đất. Lúc này mọi người ở trong phòng mới chạy ra và ngăn không cho nhóm đối tượng kia tiếp tục hành hung ông Quang (…) Người trực tiếp hành hung ông Quang là chị Thư, một cán bộ của Viện. Tuy nhiên ngay sau đó thì chị Thư đã bỏ trốn nên cơ quan công an vẫn chưa thể lấy lời khai của chị Thư”.

Cái gọi là “thuyết phục” của nhóm thương binh này thì thực ra là đe dọa, gây sức ép và dùng những lời lẽ hết sức thô tục, đến nỗi TS. Diện phải ngồi im hoàn toàn, vì lúc đó chỉ cần nói một câu có thể sẽ bị đánh (xem video clip). Nhưng tệ hại hơn, người viết bài báo này đã bịa ra chuyện thương binh Chu Vinh Quang bị cán bộ của Viện hành hung đến nỗi choáng ngã lăn ra đất!

Thưa chú, cháu cũng là người chứng kiến sự việc từ lúc khoảng 10 giờ cho đến khi kết thúc. Khi cháu đến, trong phòng TS. Diện vẫn đang diễn ra cuộc đàm phán giữa đại diện nhóm thương binh, lãnh đạo Viện Hán Nôm và TS. Diện.

Trong lúc cháu và nhiều bạn bè của TS. Diện chờ ở ngoài hành lang thì còn gặp hai anh thương binh đi ra, một trong hai anh này còn đứng lại trao đổi với một anh trong số bạn bè của TS. Diện (nghe nói anh này là bạn của anh trai anh thương binh ấy). Hai anh thương binh có vẻ hiểu ra vấn đề và vui vẻ ra về.

Một trong hai anh nói trên có một anh giống người trong ảnh trên báo Cựu chiến binh – tức người bị “hành hung”. Hôm ấy anh ấy mặc áo màu đen và đeo một cái gì giống như cái ngà voi nhỏ ở ngực. Còn ảnh trên báo thì áo màu xanh, cũng đeo một sợi dây, còn phía dưới là vật gì thì bị khuất. Theo những người có mặt hôm đó, hai anh ấy là một. Còn cô gái bị báo Cựu chiến binh cho là “tát” anh thương binh thực ra là cô gái bị các anh thương binh đánh hụt trong lời kể của TS. Diện, cô này sau đó sợ quá phải chạy vào phòng đóng chặt cửa lại.

Vậy tác giả Hoàng Linh, người viết bài báo trên, dựa vào đâu mà dựng được câu chuyện như vậy. Bài báo cũng không cho biết người viết trực tiếp chứng kiến hay nghe kể. Hôm ấy, theo sự quan sát của cháu, ngoài bạn bè của TS. Diện nghe tin chạy đến thì không có một nhà báo nào.

Cháu nghĩ những người thương binh đến gây sự với TS. Diện phần do rất thiếu thông tin, phần do bệnh tật nhiều mà dễ bị kịch động, và cũng không loại trừ do kẻ xấu nào đó lợi dụng, xúi giục. Do đó cháu thấy họ đáng thương hơn là đáng giận[1].

Nhưng cháu vô cùng phẫn nộ trước bài báo trên của báo Cựu chiến binh. Đây là sự vội vàng cẩu thả hay có dụng ý gì và có thể có liên quan gì đến chính nhóm thương binh vào gây sự với TS. Diện?

Cả hai sự việc trên đều vô cùng có hại cho an ninh trật tự trên địa bàn thủ đô, có hại cho tình đoàn kết dân tộc, và trực tiếp là có hại cho danh dự của Hội Cựu chiến binh và tờ báo của Hội.

Viết thư này cháu mong muốn chú với tư cách là Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam, một Anh hùng Quân đội, một lão tướng dày dạn đường đời và đường binh nghiệp, xem xét và cho ý kiến kịp thời.

Cháu cảm ơn chú.

Hẹn một dịp nào đó được gặp chú để nói những chuyện vui vẻ chứ không phải những chuyện như trên.

Vì cần nhanh gấp, cháu gửi vào hộp thư điện tử của Báo Cựu chiến binh. Nhờ ban phụ trách bạn đọc chuyển thư này đến Chủ tịch Hội – Trung tướng Trần Hanh. Xin chân thành cảm ơn Quý báo.

Để rộng rãi đường dư luận, cháu cũng gửi một số trang mạng đăng bức thư này.

Kính thư

Đào Tiến Thi

(Tác giả gửi Quê choa)

[1] Đây là một đoạn khác do anh Mai Xuân Dũng, một người bạn của TS. Diện có mặt lúc đó kể lại:

Vì quen biết nên tôi hỏi anh lý do đã đến đây.

- Tao biết chó gì đâu, “nó” gọi đi là đi thôi.

- Anh có biết rằng Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện là một blogger luôn bênh vực người nghèo khổ và đấu tranh dũng cảm với những cái xấu trên các trang blog không?

- Tao biết “cờ lốc” là cái gì đâu mà hỏi.

- Các anh đòi anh Diện gỡ bài vở trên blog về vấn đề điện hạt nhân. Vậy anh biết gì về việc Nhật Bản đầu tư xây dựng cái nhà máy điện hạt nhân ở Ninh Thuận trong khi chính người Nhật đã dỡ bỏ tất cả mấy chục nhà máy điện nguyên tử sau khi có sự cố Fukushima chứ?

- Chịu, tao không biết.

- Anh cũng từng là nạn nhân, tại sao anh lại để người ta biến mình thành công cụ như thế. Chẳng lẽ vì tiền cái gì cũng làm sao anh?

- Tao đã được cốc bia đ…nào đâu mà mày nói vì tiền chứ.

(Blog Mai Xuân Dũng ngày 19-5-2012)

Chủ nhật, ngày 20 tháng năm năm 2012

CHÚNG SẼ MUA ĐƯỢC CÁC VỊ VỚI GIÁ NÀO?


20/5/2012

Vụ đám “thương binh nặng” áp đáo cơ quan Viện Hán Nôm, hành hung nhân viên ở đây và  “làm chủ” cơ quan này trong hơn hai giờ đồng hồ mà không có bất kỳ sự can thiệp nào của các cấp chính quyền và công an đã làm sôi sục công luận mấy ngày nay.
Dấu hỏi ai là kẻ đứng đằng sau đạo diễn vụ này chưa có những bằng chứng chắc chắn thì một đầu mối bỗng tuột ra hé lộ phần nào bản chất của vụ việc. Đó là hai bài viết của hai điếm bút: Quốc An và Hoàng Linh.
Bài viết của Quốc An trên báo Quân đội nhân dân đã bị tự gỡ xuống sau gần 3 giờ tồn tại trên mạng. Bài viết của Hoàng Linh vẫn còn chềnh ềnh trên báo Cựu chiến binh online do Trần Nhung làm tổng biên tập.
Hai bài viết nêu trên không đưa ra được bất kỳ một chứng lý có giá trị nào từ nguồn dữ liệu đáng lẽ cần phải có từ các Video hoặc hình ảnh mà chỉ dựa vào lời khai của một phía. Lố bịch hơn nữa là thay vì phải lấy thông tin từ phía người bị hại, tác giả báo Quân đội nhân dân và Cựu chiến binh lại chỉ lấy lời khai của chính thủ phạm tham gia gây náo loạn trong văn phòng của một cơ quan nhà nước. 





Người đeo chiếc nanh lợn lòi là kẻ được báo Cựu chiến binh lấy lời khai làm căn cứ pháp lý. 





Đây là người có tên là Đồng, đầu trò gây náo loạn Viện nghiên cứu Hán Nôm.

Các băng Video và hình ảnh tại hiện trường được cung cấp từ các nguồn tại chỗ và phóng viên quốc tế đã minh chứng quá rõ và đầy đủ sự thật hiển nhiên về những gì đã xảy ra tại Viện Hán Nôm. Tất cả đã bác bỏ hoàn toàn sự dối trá hèn hạ của báo Cựu chiến binh. (Bài của Quốc An trên báo Quân đội nhân dân đã tự gỡ nên không cần bàn ở đây).
Đầu mối của một vở diễn tồi bởi những đạo diễn đầy quyền lực nhưng dốt nát đã bong ra.
Những gì để lại cho dư luận là một sự thất vọng hoàn toàn về tính nghiêm minh của pháp luật và sự trong sạch cần có của các cơ quan công quyền.
Vụ việc bi hài đến nỗi làm cho người ta không thể không liên hệ, so sánh với những gì đã diễn ra trong quá khứ liên quan đến các tổ chức tội phạm kinh tế đã từng thao túng dắt mũi cơ quan công an và truyền thông nhà nước.
Cách đây 1 năm VN Express đã đăng một bài viết: “Bộ công an phát hiện mafia tại Việt Nam” nội dung có đoạn: “Đêm qua, 200 chiến sĩ của Bộ Công An đã bủa vây căn biệt thự của tên Đỗ Duy Phước Thành tại 131, Nguyễn Hải Vương, Q.7, Tp. Hồ Chí Minh, nhằm vây bắt một tổ chức làm ăn phi pháp và tống tiền các doanh nghiệp trong suốt 2 năm qua.
Anh Nguyễn Văn Tuấn, là đại úy của cơ quan điều tra cho biết: tên Đỗ Duy Phước Thành rất độc ác, sẵn sàng ra tay không thương tiếc với bất cứ ai nếu hắn không vừa lòng.
Tuy nhiên, theo phóng viên được biết, sau khi bị bắt 4h đồng hồ, tên Đỗ Duy Phước Thành đã được bảo lãnh bởi luật sư và một số tiền bảo lãnh là khá lớn. 
Một kẻ cầm đầu “tổ chức làm ăn phi pháp và tống tiền các doanh nghiệp trong suốt 2 năm” bị công an bao vây tại sào huyệt với một lực lượng khổng lồ đến 200 công an và được điều nghiên công phu đến thế mà lại gần như ngay lập tức thả tội phạm ra! Không gì còn có thể hài hước hơn được nữa.
Nhưng Đỗ Duy Phước chỉ là con tép so với sư phụ Năm Cam, kẻ đã từng khuynh đảo giới chức cao cấp trong các cơ quan công quyền. 
Năm Cam từng mua đứt Bùi Quốc Huy, nguyên Thứ trưởng Bộ Công an Việt Nam, khi đó làm Giám đốc Công an Thành phố Hồ Chí Minh (1996-2001). Và khi đã nhận tiền, Bùi Quốc Huy đã chỉ đạo công an dưới quyền điều tra qua loa các sòng bài của Năm Cam. 
Rồi, việc ân xá cho Năm Cam năm 1995 là nhờ y đã hối lộ Phạm Sỹ Chiến, Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao bằng tiền bạc và sự sa đọa của một Phó Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân Tối cao.
Cơ quan truyền thông đứng đầu là Đài tiếng nói Việt nam cũng bị thao túng.
Năm Cam đã vươn bàn tay bạch tuộc đến cả cơ quan truyền thông cấp trung ương. Các bằng chứng sau đó cho thấy hắn  hối lộ mua đứt Trần Mai Hạnh, nguyên Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam.
Những điều đó cho thấy: Những kẻ còn quyền lực gấp nhiều lần Năm Cam làm gì mà chẳng mua được các tổng biên tập kiểu như Quân đội nhân dân hoặc Cựu chiến binh?
Bảo làm sao người ta khinh rẻ những mớ giấy gói lề đảng mạo danh Báo chí và không còn tin tưởng vào các tổng biên tập xôi thịt, đớn hén đến nỗi ẳng lên còn phải chờ chỉ đạo.
Liệu mười mấy ông Bộ Chính trị TW đảng và chính phủ còn đủ sức đủ trí đủ tâm cưỡng lại sức cám dỗ ma lực của tiền, quyền và liệu các vị có dám khước từ sợi dây thừng dắt mũi của lũ Mafia lợi ích nhóm đang hoành hành hiện nay? 
Và cuối cùng, liệu chúng sẽ mua được các vị với giá nào?

Mai Xuân Dũng

Thứ bảy, ngày 19 tháng năm năm 2012

CÁC CƠ QUAN ĐẢNG, NHÀ NƯỚC CẦN TRẢ LỜI NGHIÊM TÚC TRƯỚC VỤ TẤN CÔNG CỦA ĐÁM "THƯƠNG BINH NẶNG" VÀO VIỆN HÁN NÔM


19/5/2012 

Hôm qua nhận tin báo: Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện, Phó Giám đốc thư viện Viện nghiên cứu Hán Nôm ở phố Đặng Tiến Đông Hà nội bị một đám người uy hiếp ngay bên trong tòa nhà cơ quan Viện đúng lúc mấy anh em đang ăn sáng. Cảm giác ban đầu là không thể tin nổi. Không có lý gì giữa Thủ đô Hà nội, “Thành phố vì Hòa bình” được UNESCO vinh tặng mà có chuyện động trời như thế này?
Tầng 3 nơi thư viện của tòa nhà cơ quan vương vãi đầy các mảnh vỡ. Tiếng gào thét đang vọng ra từ văn phòng Viện Trưởng. Chúng tôi đã thấy những gương mặt rất đặc trưng “đường phố” đang “làm chủ” nơi này. Và thật bất ngờ tôi nhận ra ngay một thương binh quen biết trong số 5 người đã tham gia làm cuộc đại náo cơ quan Viện. Vì quen biết nên tôi hỏi anh lý do đã đến đây.
-Tao biết chó gì đâu, “nó” gọi đi là đi thôi.
-Anh có biết rằng Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện là một blogger luôn bênh vực người nghèo khổ và đấu tranh dũng cảm với những cái xấu trên các trang blog không?
- Tao biết “cờ lốc” là cái gì đâu mà hỏi.
- Các anh đòi anh Diện gỡ bài vở trên blog về vấn đề điện hạt nhân. Vậy anh biết gì về việc Nhật bản đầu tư xây dựng cái nhà máy điện hạt nhân ở Ninh thuận trong khi chính người Nhật đã dỡ bỏ tất cả mấy chục nhà máy điện nguyên tử sau khi có sự cố Fukushima chứ?
-Chịu, tao không biết.
-Anh cũng từng là nạn nhân, tại sao anh lại để người ta biến mình thành công cụ như thế. Chẳng lẽ vì tiền cái gì cũng làm sao anh?
-Tao đã được cốc bia đ…nào đâu mà mày nói vì tiền chứ.
Thế là đã rõ. Nghe mọi người giải thích, anh và hai thương binh nữa bỏ về. Chỉ còn lại hai người tên Duyên mặc áo hoa to như hộ pháp và một người tên Đồng ở lại. Họ đã núng thế trước anh em bạn bè của Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện.
Trước đó, bà Lê Hiền Đức gọi điện cho ông Thứ trưởng Công an Phạm Quý Ngọ. Liên lạc được kết nối, bà cho biết: “Anh Ngọ nói sẽ cho người đến đấy, các con cứ yên tâm”.
Sau hơn 2 giờ quậy phá, đánh người, đám “thương binh nặng” này rút đi “an toàn” mới thấy 3 công an mặc áo xanh đi xe máy tới “làm việc”.
Những vụ việc được “diễn” theo một kịch bản như thế này thật ra không hiếm ở Hà nội.  Nhưng “đại náo trong một cơ quan nhà nước thế này là một việc trở nên quá nghiêm trọng. 
Tại sao đám “thương binh nặng” bộ dạng rất cô hồn nói năng cực kì tục tĩu này bỗng trở thành những người “thiết tha quan tâm” đến điện hạt nhân? 
Nay mai không khéo lại có một vụ “thương binh nặng” khác lại “thiết tha quan tâm” đến Bổ đề của Giáo sư Ngô Bảo Châu không chừng.
Tại sao tự dưng những người vốn không biết tí gì về “Gúc gồ. Tiên lãng” này lại trở thành những người rành rẽ về nội dung các bài viết trên “Cờ lốc” Nguyên Xuân Diện. Có lẽ đây là bằng chứng cho thấy đất nước Việt nam sắp trở thành một quốc gia dẫn đầu thế giới về “tự do Internet” rồi. Phúc thay.
Hiển nhiên là đã có những kẻ đầy quyền lực thuê mướn và bảo kê cho đám “thương binh nặng” này giữa ban ngày ban mặt xông vào một Viện nghiên cứu giũa lòng thủ đô tấn công, đánh người, đập phá, đe dọa cán bộ nhân viên ở đây.
Những câu hỏi của nhân dân đặt ra là:
Tại sao đám người này có thể tự tin ngang nhiên xông vào một cơ quan nhà nước để khủng bố như vậy?
Các cơ quan công an từ phường sở tại, quận, thành phố, lực lượng 113 được báo khẩn cấp nhưng hơn hai giờ đồng hồ không đến? Lý do ở đâu? Liệu có sự thông đồng bảo kê nào ở các cấp này hay không?
Trách nhiệm của đảng ủy, UBND thành phố Hà nội, quận Đống đa, phường sở tại trong vụ việc này đến đâu và bao giờ họ có câu trả lời trước công luận?
Dư luận nhân dân cả nước đang chờ đợi nhà nước “Của dân, do dân và vì dân” trả lời câu hỏi này một cách nghiêm túc.

Mai Xuân Dũng