Ngày hôm nay, suốt hơn bốn tiếng đồng hồ biểu tình và một tuần trước đó, chúng tôi đã nhận được nhiều lời khuyên răn, nhắc nhở. Có lẽ phải viết cái note này gửi tặng quý vị.
Trước ngày biểu tình, trên nhiều diễn đàn, FB của các cá nhân, FB của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có nhiều người khuyên răn không nên biểu tình. Họ cho rằng đó là lời xúi giục của Việt Tân. Dạ xin thưa, ở xứ này, hiếm hoi lắm trên báo chí mới thấy từ “Việt Tân”, còn hai từ “tàu lạ” thì xuất hiện liên tục. Và chúng tôi xuống đường vì chúng tôi không chấp nhận hành vi xâm lược của Trung Quốc, chủ nhân của những chiếc “tàu lạ” đó. Nhiều anh chị cũng cho rằng chúng tôi bị bọn xấu lợi dụng, kích động. Cảm ơn anh chị đã lo cho chúng tôi. Chắc anh chị nghĩ chúng tôi dễ bị nhồi sọ quá. Mà anh chị cũng quên rằng ngoài cái đầu, chúng tôi còn có trái tim, còn biết xót xa khi nhân dân mình bị bắn chết ngoài biển Đông. Chúng tôi không thể để trái tim mình nguội lạnh bằng cách ngày ngày cầu nguyện: “tiền, chứng khoán, xe hơi, nhà lầu, túi xách, giày dép”.
Khi chúng tôi xuống đường, mấy chị của hội liên hiệp phụ nữ liên tục khuyên răn. “Chuyện đó của nhà nước lo. Mấy em về đi. Biểu tình thì phải do nhà nước tổ chức chứ!” Dạ thưa các chị, cái Thành Đoàn nằm chành ành bên Phạm Ngọc Thạch, nhà Văn hóa Thanh niên cũng nằm kế đó, cách lãnh sự quán Trung Quốc có vài chục bước chân thôi ạ. Bao nhiêu năm qua, đã có lần nào Thành Đoàn tổ chức cho chúng tôi một cuộc biểu tình chưa? Nếu có chăng là treo cờ sau xe, cùng Đàm Vĩnh Hưng làm từ thiện, uống trà xanh không độ thôi. Kiểu biểu tình ấy, chúng tôi xin nhường cho Thành Đoàn. Chúng tôi làm phận sự một công dân, khi thấy kẻ thù xâm lược, chúng tôi phải lên tiếng. Chúng tôi có nhảy qua Singapore làm thay việc của tướng Vịnh đâu mà quý vị phải lo. Khuyên răn không được thì các chị chuyển sang điều tra coi ai là kẻ cầm đầu cuộc biểu tình này. Với suy nghĩ các chị, hành vi biểu tình vô vụ lợi, nhiều nguy cơ như chúng tôi hẳn phải có lợi lộc gì đó mới đi, hoặc có kẻ nào xúi giục xúi dại thì mới vác xác ra đường. Hồi nào tới giờ, tôi nghĩ các chị bị tẩy não, ai dè các chị còn bị thay máu nữa.
Trên FB của tôi, có bạn khá giàu có, lấy chồng tây, đi xe hơi, ăn cheese cake, uống rượu vang lên than vãn. Biểu tình đã khiến các bạn ấy không đi spa được, không tập gym được, kẹt xe, biểu tình làm ảnh hưởng đến các bạn. Dù bạn nói đùa hay nói thật, tôi cũng thấy shock. Và tôi hiểu ra, với các bạn, ông chồng ngon, cái xe lành, nhà penthouse và rượu vang chất chồng thì cũng khó để các bạn từ bỏ mà xuống đường biểu tình. Và bởi chưng, các bạn tự thấy mình không liên quan gì đến hành vi xâm lược Trung Quốc, ngư trường đánh bắt của ngư dân. Nếu ngày mai Trung Quốc không ở biển Đông nữa mà tràn vô Sài Gòn, các bạn cũng vẫn ấm thân. Các bạn có thể đi Mỹ do gia đình bảo lãnh, đi Châu Âu theo chồng con và tiếp tục cuộc đời cheese cake, rượu vang, gym, massage, spa, chồng tây. Các bạn quên rằng các bạn vẫn ăn cá, ăn nước mắm. Con các bạn ăn cơm ở Việt Nam. Ai trồng lúa, ai bắt cá, ai làm nước mắm cho bạn và con bạn ăn vậy?
Người được “khinh bỉ” nhất trước khi biểu tình có lẽ là Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp. Với công văn cấm sinh viên đi biểu tình, nỗi nhục này của ông Hiệu trưởng không biết bao giờ mới rửa nổi. Nhưng không sao, ông không lẻ loi. Ở cuộc biểu tình hôm nay, cùng đứng bên ông còn có giảng viên trường ĐH KHXH và NV, cùng vị tướng Hải quân nữa. Những người đáng tuổi cha chú của chúng tôi đứng đó, lặp lại những điều bà Phương Nga đã nói (có khi bà Phương Nga cũng lặp lại của ai đó, tôi đoán vậy). Thưa các thầy, chúng tôi nghe đủ rồi. Các thầy cứ nói, cứ thuyết, rồi được gì? Các thầy sẽ lên chức ư? Hay được khen đã có công giải tán biểu tình? Các thầy ạ, các thầy già rồi, thế cũng đủ cho một đời danh vọng rồi. Tôi không biết ngày đầu tiên cắp sách đi dạy, các thầy đã hứa với lòng mình điều gì? Đào tạo một thế hệ tài đức hay đào tạo một thế hệ hèn nhát? Thầy muốn chúng tôi học Đại học xong, ôm đống kiến thức cũ mèm đó đi làm mướn và cắm cúi làm mướn trọn đời, đừng ngước mặt lên, đừng nhìn xung quanh mình làm gì. Nếu Trung Quốc đến cảng Sài Gòn, chắc thầy vẫn còn ra rả khuyên chúng tôi về đi, họ mới ở cảng Sài Gòn, đã vào Dinh Độc Lập đâu mà sợ. Giờ thì tôi sợ thầy rồi đó!
Sáng nay khi chúng tôi xuống đường, những người từng tham gia biểu tình năm 2007 hoặc bị mời đi uống trà, hoặc bị canh gác. Họ còn phá sóng điện thoại tại khu vực biểu tình. Tôi nghĩ họ sai rồi. Tình yêu nước không truyền qua đường truyền internet hay điện thoại di động. Nó ăn trong máu chúng tôi rồi, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Dù nhạc sĩ Tuấn Khanh, nhà thơ Trần Tiến Dũng, nhà thơ Bùi Chát có bị đuổi ra khỏi Sài Gòn, chúng tôi vẫn xuống đường. Chúng tôi xuống đường vì ông nội tôi từng là cảm tử quân, giờ chỉ có mộ gió. Chúng tôi xuống đường vì xung quanh chúng tôi, ai cũng có cha, chú, ông, bà đổ xương máu cho đất nước này. Chúng tôi xuống đường vì chúng tôi không chấp nhận hành vi ngang ngược của chính phủ Trung Quốc. Cách hành xử hàm hồ của họ có thể thành công ở Trung Quốc nhưng nó chắc chắn bị phản đối ở Việt Nam. Tôi thật nể phục một anh trung niên người miền Trung khi anh ta đặt câu hỏi cho những anh công an: “Nếu chiến tranh xảy ra, ai sẽ là người cầm súng đánh kẻ thù? Chúng tôi hay các anh? Để bảo vệ ai? Bảo vệ con tôi, và con của các anh nữa!”
Cuộc biểu tình sáng nay tan từ trưa cũng nhờ vào phần lớn công lao chia rẽ nội bộ của mấy anh chị Thành Đoàn. Có thể nói dù không lãnh đạo thanh niên đi biểu tình nhưng Thành Đoàn rất xuất sắc trong việc dẫn dắt anh em ra về. Viết đến đây, tôi thấy rùng mình khi nghĩ về một cái vòng lẩn quẩn. Một sinh viên sau khi ra trường, hoặc làm cho Thành Đoàn rồi leo lên chức Bí thư Đoàn và mang theo đống tư duy ấy. Già rồi thì chắc lại ra thuyết phục thanh niên như bác tướng Hải Quân kia. Hoặc là tốt nghiệp xong rồi được giữ lại trường, lại thành ông giảng viên trường Nhân văn hoặc ông Hiệu trưởng trường Công nghiệp.
Ối giời, thế thì tôi còn mong chờ gì ở quý vị nữa!
Tiếp tục tham gia ký tên yêu cầu trả tự do cho TS Cù Huy Hà Vũ
BAUXITEVN – THƯ KIẾN NGHỊ TRẢ TỰ DO CHO CÔNG DÂN CÙ HUY HÀ VŨ
Đồng hành với Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ là mệnh lệnh của thời đại
Bấm vào đây để trở về trang chủ
Articles
Privacy
BIỂN ĐÔNG – DÂN CHỦ: PHẢI ĐI TRƯỚC TRUNG QUỐC! Mời bạn bấm vào để đọc:
http://www.giaiphapdanchu.com/2011_01_01_archive.html
Tôi thật nể phục một anh trung niên người miền Trung khi anh ta đặt câu hỏi cho những anh công an: “Nếu chiến tranh xảy ra, ai sẽ là người cầm súng đánh kẻ thù? Chúng tôi hay các anh? Để bảo vệ ai? Bảo vệ con tôi, và con của các anh nữa!”
Cuộc biểu tình sáng nay tan từ trưa cũng nhờ vào phần lớn công lao chia rẽ nội bộ của mấy anh chị Thành Đoàn. Có thể nói dù không lãnh đạo thanh niên đi biểu tình nhưng Thành Đoàn rất xuất sắc trong việc dẫn dắt anh em ra về. Viết đến đây, tôi thấy rùng mình khi nghĩ về một cái vòng lẩn quẩn. Một sinh viên sau khi ra trường, hoặc làm cho Thành Đoàn rồi leo lên chức Bí thư Đoàn và mang theo đống tư duy ấy. Già rồi thì chắc lại ra thuyết phục thanh niên như bác tướng Hải Quân kia. Hoặc là tốt nghiệp xong rồi được giữ lại trường, lại thành ông giảng viên trường Nhân văn hoặc ông Hiệu trưởng trường Công nghiệp.
Ối giời, thế thì tôi còn mong chờ gì ở quý vị nữa!
CÓ PHẢI ÔNG HIỆU TRƯỞNG NÀY KHÔNG?
Thư gửi Nguyễn thị Thủy phó phòng hành chính trường ĐHCN TPHCM Phần 1: http://www.facebook.com/note.php?created&¬e_id=222568177772779 Phần 2: http://www.facebook.com/note.php?saved&¬e_id=223346467694950 . vẫn sẽ tiếp tục cập nhật —————-…- Thông báo . Rất cám ơn các bạn đã đọc, share links và nhân rộng người biết chuyện của mẹ tôi. Tuy nhiên, đã có rất nhiều bạn làm việc khác hơn việc chia sẻ đường dẫn vì vậy tôi xin đưa ra thông báo chính thức như sau: . 1. Tôi có 2 blog sites chính thức đó là Facebook và Yahoo Blog Plus. Cả 2 đều dưới tên nick ttpnam. . 2. Tôi chịu trách nhiệm về nội dung tin đưa vào blog, có archive và screenshot 2 blogs trên đầy đủ. . 3. Ngoại trừ 2 blog sites trên, Tôi không chịu trách nhiệm về các luồng thông tin khác. . 4. Tôi biết thông tin tôi đưa, không phải là thông tin dễ nghe, dễ đọc, và không ai có thể thấu hiểu được nỗi đau của mẹ tôi và cả gia đình tôi. Chính vì vậy, nếu các bạn hiểu và cảm thông được phần nào nỗi đau mẹ tôi, thì các bạn luôn được chào đón để chia sẻ. Nếu các bạn không làm được, xin chia sẻ ý kiến ở nơi khác. . 5. Xin KHÔNG phát biểu chính trị trong blogs của tôi. . 6. Xin không bóp méo sự thật. . Chân thành cám ơn, Phương Nam Cập nhật ngày 31/5/2011 ———————————————————— . Chuyện lăng loàn của Hiệu trưởng ĐH Công Nghiệp TP HCM Chào các bạn, . Có bao giờ bạn chứng kiến cảnh ông Tề đuổi đánh mẹ tôi trong tình trạng mẹ tôi đang bế một đứa bé 14 tháng (cháu ngoại) trên tay chưa? Ông Tề rượt mẹ tôi và cháu chạy vòng quanh bàn ăn, rồi dồn vào trong nhà tắm và trợn mắt lên đe dọa như muốn nuốt sống mẹ tôi. . Có bao giờ bạn chứng kiến cảnh ông Tề vừa đập phá nhà cửa, vừa nhắn tin khoe thị Thủy là đã tát được mẹ tôi vài cái chưa? Và khoe với thị Thủy là: “Anh đang chống cự quyết liệt với ba con chó ghẻ” (ám chỉ mẹ và 2 chị em tôi) . Có bao giờ bạn chứng kiến cảnh ông Tề vừa khóc vừa dọa với 2 con gái tại văn phòng: “tao sẽ đi Thanh Hóa ở luôn cho mẹ con mày biết tay”, nhưng 1 phút sau, quay lưng lại thì nhắn tin cho thị Thủy hỏi: “anh xin phép em, chiều nay anh đi Thanh Hóa có được không” . Bạn có bao giờ bước vào văn phòng rất hiện đại và lộng lẫy của hiệu trưởng, nhưng ngay trong phòng HT lại có một phòng được gọi là: “phòng chúng mình” nơi mà quần áo, tư trang và những đồ cá nhân nhất của thị Thủy được để vung vãi khắp nơi chưa? Trong phòng tắm của HT thì cũng có đầy đủ mỹ phẩm và trang sức của thị Thủy, nếu bạn là con cua HT, bạn sẽ thế nào khi nhìn thấy? . Có bao giờ bạn nhìn thấy thị Thủy hạch sách giảng viên trong trường và hỏi là: “Muốn đi dạy hay quét rác chưa?” . Có bao giờ bạn thấy thị Thủy xé giấy tờ hợp đồng quan trọng ngay trước mặt bạn rồi bảo chưa nhận được chưa … . Giả sử bạn thấy cảnh bố bạn dắt thị Thủy vào văn phòng làm việc, lấy cớ trực trường rồi ngủ luôn với nhau ngay giữa trường đến sáng hôm sau. Xung quanh là tầng tầng lớp lớp bảo vệ nên nếu mẹ bạn có xông vào để bắt gặp ngay giữa đêm thì họ vẫn tẩu thoát được. … Cho dù Bạn là người nhiều trải nghiệm … nhưng tôi khẳng định, bạn không thể biết được bản chất thật của ông Tề . Chúng tôi làm sao vượt qua được sóng gió khi một bên giàu có với tầng tầng lớp lớp ô dù bảo vệ . Chúng tôi chỉ làm theo ý nguyện của mẹ tôi, người đàn bà đang bị ông Tề cô lập mà thôi. cập nhật ngày 30 tháng 5 ———– Đây là câu chuyện thật 100% của gia đình tôi. Bố tôi, Tạ Xuân Tề, anh hùng lao động thời kỳ đổi mới, hiện là Hiệu Trưởng trường Đại Học Công Nghiệp TP Hồ Chí Minh. Trụ sở chính: 12 Nguyễn Văn Bảo, Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh Mẹ tôi, Nguyễn thị Xô, làm ở Viện Quy Hoạch Khảo Sát Thủy Lợi Nam Bộ từ sau giải phòng, hiện đã nghỉ hưu từ năm 2009. Xin click “Share” và nhân rộng để chia sẻ cùng mẹ của tôi. Chân thành cảm ơn. Phương Nam PS: Xin các bạn để lời bình luận ở đây. Xin không gọi điện thoại. Xin KHÔNG gửi private msg. Nhà chúng tôi đã im lặng chịu đựng ĐỦ. Bây giờ, mẹ tôi mong cả xã hội biết đến. Mọi bình luận xin chia sẻ ở FB hoặc yahoo blog plus và tôi xin được công khai bình luận. Xin giúp mẹ tôi nhân rộng người biết. Xin chân thành cảm ơn. ———- yahoo link: http://vn.360plus.yahoo.com/ttpnam ———– Thư gửi chị Hạnh Dung, báo Phụ Nữ, mục Tâm Sự Người gửi: Nguyễn thị Xô Địa chủ cư trú: 2Bis Hoàng Hoa Thám, P12, Quận Tân Bình, TP Hồ Chí Minh . Tôi đọc báo phụ nữ số ra thứ hai ngày 23/5/2011, mục “NỖI ĐAU CHIA ĐÔI” Tôi thật khâm phục người em Gái trong bài “Bị anh rể … yêu”; khi mà em đến ở nhà anh chị để học đại học, nhưng lại bị anh rể… yêu. Nghĩ lại Tôi thấy mình thật là vô phúc và bất hạnh, khi nuôi một đứa cháu ruột con chị Gái cả của Tôi. . Cháu ruột tôi là Nguyễn Thị Thủy hiện nay đang làm phó phòng tổ chức nhân sự cùa trường Đại học Công Nghiệp thành phố Hồ Chí Minh. Còn chồng tôi, Tạ Xuân Tề, là hiệu trưởng của trường Đại học Công Nghiệp thành phố Hồ Chí Minh. . Ngày cháu từ quê vào thành phố, tôi cho cháu ở chung nhà và hết lòng chăm lo dạy bảo, coi cháu như con, rồi lo công ăn việc làm ở xí nghiệp may Việt Tiến. Mấy năm sau thì lấy chồng và Tôi làm lễ vu quy cho cháu ngay tại nhà mình mà chẳng hề nghĩ kiêng khem gì cả. Sau đó cháu về nhà chồng và sinh một bé gái. Cháu Tôi được chồng cho đi học trung cấp kế toán, học xong Tôi lại nhờ chồng Tôi xin việc làm, nhưng cứ làm chỗ này được vài bữa thì nó lại bỏ, Thấy tội nghiệp cuối cùng Tôi lại phải năn nỉ chồng Tôi cho vào; làm tại cơ quan của chồng Tôi là trường Đại học Công Nghiệp Tp. HCM hiện nay. . Chồng Tôi là một quân nhân thời chống mỹ, giải phóng miền Nam thì xuất ngũ và đi học, học xong ở lại trường và tiếp tục học lên. Nhờ sự cần cù chịu khó nên sau đó thì lên làm Hiệu trưởng Trường Trung Cấp Công Nghiệp 4, rồi trường phấn đấu thành trường cao đẳng, rồi trường lại được nâng cấp lên một Trường Đại học Công nghiệp thành phố Hồ Chí Minh bây giờ. . Từ khi cháu Tôi vào làm việc tại trường thì hai chú cháu bắt đầu nảy sinh tình cảm, cháu Tôi học hành thì chậm người ta thường gọi nó là “Văn hóa lùn” vì tham tiền bạc và địa vị mà quên hết mình làm việc này là trái với luân thường đạo lý làm người, nhất là người cưu mang mình lại là Dì ruột, là ngang hàng với Mẹ của mình, còn chồng của Dì ngang hàng với Bố mình, nghĩa là cha của mình. Vậy mà hai chú cháu cứ lao vào như con thiêu thân, bên ngoài thì che bằng một cái vỏ bọc “Chú Cháu” đến khi lên gường thì anh anh, em em ngọt như mía lùi. Hàng ngày làm việc bên nhau mà còn nhắn mấy trang tin nhắn thật mùi mẫn, có lẽ gái 18 trai 20 cũng phải gọi bằng CỤ. . Hàng ngày chồng Tôi rất chăm chỉ đưa đón người tình là cháu ruột của Tôi, đi đâu không rời nhau nửa bước. Bất cứ đi công tác ở đâu là chồng Tôi cũng mang theo để phục vụ bất cứ lúc nào. Tôi vì quá tin chồng và cũng chẳng bao giờ nghĩ cháu mình nó lại lộn tôm lộn tép như vậy. . Tôi vẫn đi làm hết giờ thì về lo cho gia đình chồng con. Vì tin chồng cho nên cuộc tình vụng trộm này đến nay đã được tròn mười năm. Hai chú cháu còn công nhận đã ăn ngủ với nhau đến nay tròn mười năm và tự nhận với nhau là vợ chồng, thế mới kinh khủng chứ?, rồi còn hứa hẹn với nhau về hưu sẽ lấy nhau và sẽ có con. . Thật là khủng khiếp nếu như Tôi không phát hiện ra, để rồi lúc hai người lấy nhau và đẩy Tôi ra ngoài mà không một lý do. Vì mối quan hệ đó mà chồng Tôi không ngại đưa cháu Tôi một nhân viên chẳng có tý năng lực nào mà lại lên chức phó phòng tổ chức, lại còn vào đảng và khóa đại hội vừa qua còn được vào cấp ủy nữa chứ. Cháu Tôi còn ma giáo đến nỗi chỉ đạo chồng Tôi để đưa em trai nó từ một người học đại học tại chức ở ĐH Bách khoa lên làm phó hiệu trưởng rồi đến bây giờ thì chuẩn bị lên làm hiệu trưởng thay chồng tôi sắp nghi hưu. . Đặc biệt thằng em trai của cháu tôi, Nguyễn Xuân Hoàn, hiện là quyền Hiệu Trưởng trường Đại Học Công Nghiệp TP Hồ Chí Minh, đã có chuẩn bị quyết định lên làm Hiệu Trưởng vào tháng 11/2011, biết chuyện chị gái nó ngoại tình với Chú, nhưng nó vẫn làm ngơ đứng ngoài chỉ đạo chị nó sát sao để chú nó sắp đặt chức vụ tương lai cho nó. . Thật là bất hạnh, Tôi như người mất hồn, mất hết cả niềm tin vào cuộc sống, may mà Tôi còn có ba đứa con, nó biết thương Tôi và chia sẻ với Tôi. . Mẹ của cháu ruột Tôi thì vì tham tiền bạc nên cũng theo con mà bỏ rơi em. Bây giờ tôi mất chồng, mất tình chị em máu mủ ruột già, gia đình Tôi tan nát chỉ vì đứa cháu ruột lăng loàn của tôi. Còn gia đình của người chị ruột tôi, thì đã được cháu tôi sắp xếp anh trai ruột, Nguyễn Anh Hùng, làm giám đốc nhà máy nước uống để toàn quyền bỏ nước vào trường. Chị dâu, Nguyễn thị Hằng, không bằng cấp thì cháu tôi cho làm phó giám đốc nhà ăn, còn em ruột của nó, Nguyễn Xuân Hoàn, thì cho làm phó hiệu trưởng; bây giờ đã làm quyền hiệu trưởng và chuẩn bị chính thức lên hiệu trưởng trong vài tháng tới. Vợ của tân hiệu trưởng tương lai, Đỗ Minh Hiếu, thì chuẩn bị lên làm trưởng khoa ngoại ngữ. Thật là một mưu đồ sắp xếp tài tình và hoàn hảo. . Còn chồng tôi thì dùng quyền lực và tiền bạc để điều khiển tất cả họ hàng nội ngoại, để đến bây giờ họ hàng nội ngoại hai bên. Những người dám ra mặt bênh vực tôi không đếm quá một bàn tay. Vậy mới thấy tiền và quyền nó quan trọng thế nào, và đó cũng là nguyên nhân chính để cháu tôi dám đánh đổi một cách vô lương tâm như thế. . Hôm nay Tôi viết lên trang báo này để cảnh tỉnh cho những ai có cháu chắt cưu mang mà cảnh giác, đừng quá tin vào cháu như tôi để rồi đến giờ ra nông nỗi này. Chồng tôi từ khi bị phát hiện việc làm tồi tệ này thì tinh thần sa sút, nhưng rất có hiếu với người tình và vẫn lo chu toàn cho cả hai chị em và gia đình ngươi tình trước khi anh nghỉ hưu. Còn mẹ con tôi thì anh ruồng rẫy, anh căm thù mẹ con tôi đã phát hiện ra chuyện gian dối này. Bây giờ mỗi lần nghĩ lại, tim tôi lại nhói đau. Nỗi đau cứ thế ngấm ngầm trong tôi mà chẳng biết nói cùng ai. . ——– Lời cung cấp thông tin thêm từ Phương Nam Sau khi chuyện xảy ra, mẹ tôi có lên đòi làm việc với trưởng phòng hành chính và bí thư chi bộ của trường ĐH Công Nghiệp TP HCM thì bố tôi làm một động tác giả: đưa Nguyễn thị Thủy từ văn phòng thư ký sang một phòng riêng và chuyển nguyên một giàn hiệu phó và văn phòng hiệu trưởng từ văn phòng Hiệu Trưởng sang tòa nhà khác. Cả trường ĐH Công Nghiệp TP HCM (bao gồm tất cả các chi nhánh từ Bắc vào Nam), cả bộ công nghiệp, bộ giáo dục và thanh tra nhà nước Việt Nam biết chuyện nhưng không một ai có động thái hoặc hành động cụ thể. Tất cả chìm trong sự im lặng đáng sợ!See More
By: Phuong Nam
Bài ở trên được share trên facebook, người viết nói bằng sự thật, không giả dối nữa lời. Tôi copy lại đó quí vị.
Trong vòng 3 năm trung cộng sẽ nuốt trọn biển đông và trong vòng 10 năm trung cộng sẽ diệt chủng dân tộc Việt Nam như khơ me đỏ đã làm ở Căm bốt! Đồng bào đồng chí không có lựa chọn nào đâu! Hoặc nhanh chóng góp tiền mua tàu sân bay để tiêu diệt 300 triệu tên tàu khựa hoặc định cư ở nước ngoài!
Hỡi đồng bào đồng chí! Lịch sử đã trao cho chúng ta một sứ mệnh thiêng liêng! Yêu nước hay là chết! Không còn cơ hội để làm nô lệ nữa! Không còn cơ hội để sống nhục nữa! Trong vòng 3 năm nếu ta không có tàu sân bay thì giống nòi sẽ bị tiêu diệt
“”"”Đặng Vũ Giang – ……..Trong vòng 3 năm nếu ta không có tàu sân bay thì giống nòi sẽ bị tiêu diệt”"”"”
Ông ĐVG đầu óc đoạn trên đang tỉnh, đoạn này sao đầu óc bã đậu thế. Ngu ạ !! dân tộc VN không thể chết !!! không nhất VN phaqỉ có tàu sân bay. Ông là Tàu Khựa vào đây hay sao mà dọa dân VN. Cứ đọc kỹ các bài viết của TS CHHHV sẽ rõ khối cách chống lại Tàu Cộng !!!!