Trích bài của bác Dương Danh Huy,
"Nếu các nước ASEAN trong tranh chấp tiếp tục cách tiếp cận "lặng im
khi TQ lất lướt kẻ khác" thì không khó đoán cách đó có thể dẫn đến đâu.
Martin Niemoeller, một mục sư người Đức đã miêu tả hạn chế của cách tiếp
cận đó một cách hùng biện:
"Đầu tiên chúng nó (bọn Phát Xít) tìm đến xử những người Cộng Sản,
nhưng tôi không phải Cộng sản nên tôi không lên tiếng. Kế đó chúng tìm
đến xử những người theo tư tưởng Xã hội và Nghiệp đoàn lao động, nhưng
tôi cũng không thuộc họ, nên tôi không lên tiếng. Sau đó chúng tìm đến
xử người Do Thái, nhưng tôi không phải Do Thái nên tôi không lên tiếng.
Và khi bọn Phát xít tìm đến bắt tôi, thì lúc ấy không còn ai để lên
tiếng bênh vực cho tôi."
Những nhà hoạch định chính sách của Philippines và Việt Nam sẽ hiệu
quả hơn cho đất nước của họ nếu họ có thể để ý hơn đến phương diện này
và tận dụng việc Philippines và Việt Nam có thể hỗ trợ ngoại giao cho
nhau để bảo vệ quyền chủ quyền trên các vùng nước Biển Đông mà không
ảnh hưởng đến quan điểm của mỗi nước về chủ quyền trên các đảo, đá
Trường Sa."
Hết trích
------------------------
(Cập nhật: Để tránh hiểu nhầm, tôi xin phân bua ở đây chút xíu. Trong bài viết nêu trên, bác Huy đề cập tới một số tranh chấp trên Biển Đông, chủ yếu nhằm nêu bật lên việc Việt Nam, Philippines và các nước ASEAN khác cần hành xử thế nào để tránh việc bị Trung Quốc tách ra và bẻ từng nước một, như bẻ từng chiếc đũa. Bài viết của bác Huy có đề cập một số địa danh, như bãi cạn Scaborough và Bãi Cỏ Rong [Reed Bank]. Ở đây tôi chỉ bàn về Reed Bank).
Tôi thấy một số nơi, sau bài viết này của TS Dương Danh Huy, lại rộ lên tranh luận về Bãi Cỏ Rong thuộc Việt Nam hay Philippines.
Ở đây có một số điểm cần lưu ý về Bãi Cỏ Rong cũng như khả năng bắt tay với Philippines:
1.
Bãi Cỏ Rong là một bãi ngầm, một cách tự nhiên thì nó không bao giờ nổi
lên mặt nước. Nói trắng ra, Bãi Cỏ Rong là một vùng biển. Nguyên tắc
chung (thông lệ quốc tế và UNCLOS) là không có nước nào được phép tuyên
bố chủ quyền, quyền chủ quyền đối với một vùng biển cụ thể nào cả. Việc
vùng biển nào đó thuộc nước nào (lãnh hải, EEZ...) thì là do lãnh thổ
của nước ấy có hiệu lực tới đó. Việt Nam, TQ hay Mỹ hay bất cứ nước nào
đều không thể chạy tàu ra một khu vực nào đó rồi tuyên bố đây là vùng
biển của tao. Vùng biển đó có "của tao" hay không, phụ thuộc vào những
đo đạc, cấu tạo địa hình từ các vùng lãnh thổ gần nhất tới đó.
2.
Về Bãi Cỏ Rong, nếu xét khoảng cách đối với Philippines (đảo chính) và
Việt Nam (đất liền hoặc các đảo lớn như Côn Đảo, Phú Quý...) thì rõ ràng
BCR gần Phi hơn VN. Nếu chỉ xét riêng yếu tố này, thì khả năng BCR thuộc về Philippines cao hơn khả năng nó thuộc về VN.
3.
Tuy nhiên, ở đây còn nảy sinh một vấn đề: quần đảo Trường Sa (VN nói
của VN; Phi nói của Phi; TQ nói của TQ..., chuyện của ai không bàn ở
đây). Vì có quần đảo Trường Sa nên nảy sinh ra chuyện Bãi Cỏ Rong có
"thuộc" quần đảo Trường Sa hay không. Vì nó là bãi về mặt tự nhiên thì
nằm dưới mặt nước biển (lúc thủy triều thấp nhất), nên việc nó thuộc
Trường Sa ở đây phải hiểu là Trường Sa có hiệu lực tới nó, tức là nó nằm
trong vùng nội thủy, lãnh hải, EEZ, thềm lục địa... của Trường Sa.
4.
Tranh cãi ở điểm (3) được các chuyên gia giải quyết theo các hướng khác
nhau. (Theo hiểu biết của tôi thì) Ông Dương Danh Huy chủ trương tách
Bãi Cỏ Rong ra khỏi Trường Sa (nếu BCR có mỏm đá, đảo nào đó thì VN có
thể tuyên bố chủ quyền và những quyền khác đối với vùng biển xung quanh
như là hệ quả của tính hiệu lực của các đảo, đá đó; còn nếu BCR ngầm
hoàn toàn thì nó thuộc về Phi). Ông Huy cũng chủ trương rằng VN không
nên đòi hỏi hiệu lực 100% cho các đảo ở Trường Sa (ở Trường Sa, phần lớn
là "đá" theo định nghĩa của UNCLOS, một số đảo lớn thì vẫn đang bị
tranh cãi là "đảo" hay là "đá"). Vì nếu VN đòi hỏi như vậy (dựa trên nền
tảng TSa thuộc VN) để có quyền tài phán đối với các vùng biển xung
quanh, thì TQ cũng có thể làm điều tương tự, tức họ có thể đòi gom cả
Bãi Tư Chính và các bãi khác vào "tranh chấp Trường Sa". Điều này đối
với VN sẽ là lợi bất cập hại, do TQ đặt toàn bộ các vùng như Bãi Tư
Chính (vốn lâu nay được coi là của VN) vào trạng thái tranh chấp. Mà
trạng thái tranh chấp càng rộng và càng kéo dài thì nước có lợi vẫn là
nước lớn, mạnh - ở đây là TQ. Tức là, trong khi VN có thể đạt được một
chút gì đó ở Bãi Cỏ Rong (nhưng hoàn toàn về mặt lý thuyết) thì TQ có
thể đạt được điều gì đó rất lớn và cụ thể từ BCR, Bãi Tư Chính và các
vùng phụ cận.
Tóm lại, (theo hiểu biết của tôi), thì ông Huy muốn khu biệt "tranh chấp TSa" theo hướng càng nhỏ càng tốt.
Tuy
nhiên, ở VN, một số chuyên gia lại có chủ trương khác hoàn toàn (đối
lập) ông Huy. Tức là đòi hỏi hiệu lực của quần đảo Trường Sa ở mức càng
cao càng tốt. Bãi Cỏ Rong và các vùng phụ cận đều nằm trong "vùng phủ
sóng" của TSa. Cơ sở của chủ trương này là Trường Sa thuộc VN, nên những
vùng này đều thuộc VN. Tức là VN sẽ được lợi ích tối đa. Chủ trương này
rất hay về mặt lý thuyết. Và nó sẽ hay về mặt thực tiễn nếu VN đủ mạnh
để hiện thực hóa tất cả những yêu sách của mình. (Tiếc là, về mặt thực lực cũng như lợi thế chính trị, Việt Nam hiện rất yếu).
5. Đi theo
hướng của ông Huy, VN tăng cường cơ hội để đoàn kết với Phi để chọi lại
Trung Quốc. Còn đi theo hướng kia, thì VN loại bỏ khả năng bắt tay với
Phi.
(Ở những điểm nói về chủ trương, đó chỉ là cách hiểu của tôi về chủ trương của ông Dương Danh Huy cũng như những nhóm khác. Đó không nhất thiết là chủ trương của họ.)
Mr. Do
Xin chào đón các bạn ghé thăm ngôi nhà nhỏ của tớ...
15.5.12
4.5.12
If they were...
Thomas Edison đã
trải qua hơn mười nghìn cuộc thí nghiệm thất bại mới có thể phát triển thành
công bóng đèn điện.
Tôi tự hỏi điều gì xảy ra nếu Edison là người Việt Nam?
Sau vài ba thí nghiệm đầu tiên trong bóng tối, Edison Nguyễn nhảy sang nghề khác, làm một-trí-thức-chân-chính chẳng hạn.
Và thế giới vẫn tối om.
Vincent van Gogh dành cả đời vẽ tranh chỉ để vài người biết tới, và một ít trong số đó khen ngợi.
Tôi tự hỏi điều gì xảy ra nếu Vincent van Gogh là người Việt Nam?
Thoạt tiên ông viết ca khúc pop. Nếu vẫn vô danh, ông chuyển sang làm giám khảo ghêm sô. Không thành công, ông làm nghệ thuật sắp đặt. Thất bại, ông sẽ làm một-trí-thức-chân-chính.
Và thế giới vẫn tẻ nhạt như thường.
| Phản ứng: |
20.4.12
Cô Tô
Cô này tên Tô Linh Hương, sinh năm 1988, mới tốt nghiệp Học viện Báo chí Tuyên truyền.
Cô hiện là chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex-PVC to đoành.
Cô quê ở Thanh Hóa.
Chị Phượng xem ra đã có đối thủ.
Kênh 14 vừa rút bài này.
Câu hỏi đặt ra là: tại sao Kênh 14 - một trang mạng "chính thống" khá nổi tiếng của giới trẻ - rút bài này? Thông tin về cô Tô Linh Hương làm sếp của Vinaconex-PVC là sai? Hay có gì "nhạy cảm"?
Thông tin về cô Tô làm sếp không sai, bởi VNExpress và một số tờ báo khác cũng từng đăng. Mà nói đâu xa, chính trang mạng của Vinaconex-PVC cũng từng đưa tin ở đây mà.
Vậy chắc cô Tô rơi vào trường hợp "nhạy cảm".
"Nhạy cảm" ở đây là những thông tin "bên lề" rằng cô Tô chính là ái nữ của ông Tô Huy Rứa, Ủy viên Bộ Chính trị.
Xét về... nhân tướng học thì trông cô rất giống đồng chí Rứa. Còn có chắc là con bác ấy hay không thì tôi chịu. Tìm hiểu về gia đình mấy đồng chí lãnh đạo ở mình quả là khó hơn mò kim đáy bể.
| Phản ứng: |
1.4.12
Thắp lên một ngọn đèn
Better to light a candle than curse the darkness
Thay vì nguyền rủa bóng tối, hãy thắp lên một ngọn đèn...
| Phản ứng: |
thơ con cóc
Anh về rồi còn ai thức cùng em
Thăm thẳm đại dương bốn bề sóng gió
Anh về rồi em từng đêm vàng võ
Nhớ anh nhiều anh có biết không?
Bài thơ tứ tuyệt trên, thoạt đọc tưởng như là lời cô gái trách người yêu, một bài thơ tình man mác buồn. Thực ra không phải vậy, bài thơ này trích từ bức thư của đương kim chủ tịch Cuba gửi cựu chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết. Hồi xưa bác Triết mần chủ tịch, có qua Cuba chơi, hứa hẹn hai bên luân phiên thức - ngủ - ngủ - thức để canh cho hòa bình thế giới. Nhưng rồi bác Triết về hưu, bác Sang lên thì mải mê chuyện gì mà không màng tới chuyện thay ca đổi kíp với Cuba nữa. Thế nên đồng chí Raul Castro đã viết thư tới bác Triết với lời trách móc nhẹ nhàng.
Hồi xưa, thời bác Triết, chính trường Việt Nam rất chi là vui nhộn. Đến khi bác về hưu, tình hình trở nên trầm lắng, ra vào thấy mặt mũi ông nào cũng khó đăm đăm, đặc biệt là mặt bác Sang. Thế nên mình từng ưu tư:
Từ ngày anh Triết về hưu
Chính trường nước Việt bớt nhiều u mua
(Tức là cái chất hài hước, u mua suy giảm theo nền kinh tế. Việt Nam bỏ rơi Cuba thức một mình và cũng chả còn ai phân hóa nội bộ Obama... vân vân).
Thế nhưng từ dạo bác Thăng lên làm bộ trưởng thì nụ cười tăng trưởng trở lại. Thi hứng của mình cũng theo đó hồi sinh. Mình đã có một xê ri thơ về bác Thăng rải rác trên facebook. Nhưng post trên facebook thì sau này tìm kiếm khó, nên chi mình tập hợp lại đây với mục đích lưu trữ. Hehehehehe...
Bài đầu tiên là mình chúc mừng bác Thăng lên bộ trưởng:
Ôi dào cái bác La Thăng
Mới lên bộ trưởng hung hăng quá trời
Lỗ gôn bác đếch cho chơi
Xe con bác chẳng cho rời ga ra
Đi học thời phải lệch pha
Đi làm xe buýt thế là bác vui
------------------------
Mới đây, nhân dịp Mỹ Linh và Mỹ Lệ song kiếm hợp bích quýnh bác Thăng, mình làm mấy câu thơ:
Mỹ Lệ với lại Mỹ Linh
Hai Mỹ đồng tình bóp dái La Thăng
Bên cạnh đó mình cũng làm thêm bài này, nhân sự kiện nhà báo cựu an ninh Nguyễn Như Phong bênh vực bác Thăng:
La Thăng vừa bị Mỹ Linh
Bóp cho một phát ngay "bình dâm ô"
Bóp cho một phát ngay "bình dâm ô"
Như Phong nhà báo nhảy vô
Mắng Linh ca sĩ: trình cô... như lồn!
Mắng Linh ca sĩ: trình cô... như lồn!
("Bình dâm ô" tức là hòn dái ấy các bạn ạ. Bình đó đựng nước dâm ô, nếu không có bình đó thì nạn dâm ô coi như vắng bóng giang hồ. Mình ngại dùng vần "ồn", nhưng đọc bài trên báo của Như Phong, mình nghĩ phải dùng vần "ồn" thì mới hợp.)
Sáng nay Sài Gòn mưa lâm râm do ảnh hưởng áp thấp hậu bão số 1, mình tiếp tục đề tài La Thăng với bản không tên số n:
La Thăng quả thật có kinh
nghiệm trong giải quyết tình hình giao thông
mới đi thị sát mấy vòng
về nhà bác quyết tiền nong thu liền
nghiệm trong giải quyết tình hình giao thông
mới đi thị sát mấy vòng
về nhà bác quyết tiền nong thu liền
Mình đang khẩn trương tập hợp lại thành một tuyển tập để tặng anh Thăng và các bạn đọc chơi...
* Hồi trước nhân phong trào báo lá cải mới manh nha và có vẻ tiền đồ xán lạn, mình có làm hai câu này:
Sợ nhất bồ nhí trễ kinh
Sợ nhì báo chí truyền hình nước ta
(Đàn ông đàn ang có bồ nhí mà nó báo "em trễ kinh rồi" thì có mà chết! Hehehehe!)
| Phản ứng: |
14.3.12
Chủ động phòng tránh
Qua blog Đông A, tôi được biết về dự thảo thông tư Ban hành Chương
trình tiếng Hoa cấp tiểu học và trung học cơ sở do Bộ Giáo dục và Đào tạo đăng tải để lấy ý kiến. Đọc vào nội dung thông tư, thấy "đối tượng" rất mơ hồ, không hiểu là chương trình này áp dụng đại trà hay có lựa chọn. Tuy nhiên, một văn bản kiểu này thì thường có phần "căn cứ". Trong thông tư học tiếng Hoa, thấy có ghi "Căn cứ Nghị định số 82/2010/NĐ-CP ngày 15 tháng
07 năm 2010 của Chính phủ...". Đọc cái nghị định đó thì thấy toàn nói về việc dạy tiếng dân tộc (ít người) tại Việt Nam. Vậy thì thông tư của Bộ, chiếu theo nghị định kia, phải được hiểu là áp dụng cho dân tộc thiểu số Hoa của Việt Nam, theo chủ trương dạy tiếng dân tộc cho con em người dân tộc ở nước ta, chứ không phải dạy ngoại ngữ.
Lâu nay, việc để các trường tiểu học và phổ thông trung học "tự xử phần nào" trong việc dạy tiếng Hoa đã phát sinh nhiều vấn đề phức tạp. Trong một cuốn sách tham khảo có lần đã lọt tới tay học sinh ở một trường tại TP.HCM, một câu ví dụ: "Gió thổi, cờ bay", thì lá cờ minh họa là cờ Trung Quốc (có 5-6 ngôi sao gì đó quên rồi, hehehe!). Mới đây dân tình cũng xôn xao vụ một cuốn sách học tiếng Hoa (như một ngoại ngữ, tức tiếng Trung) tham khảo của Nhà xuất bản Thanh Niên có bản đồ đường lưỡi bò. Một cuốn sách như vậy nếu được giáo viên ở một trường nào đó đưa vào làm tài liệu tham khảo cho học sinh thì e rằng rất nguy hiểm. Vì thế, phía cơ quan chức năng Việt Nam cần có biện pháp để chấn chỉnh tình trạng dạy học tiếng Hoa trong các trường tiểu học và trung học cơ sở, mà dự thảo thông tư vừa qua có thể được coi là một nỗ lực để phòng tránh những hệ lụy trên, một đòn phòng thủ chủ động, kiểu như M.U phòng thủ bằng cách tấn công ấy (bác Đông A viết là "không những giảm thiểu được ảnh hưởng bất lợi
của văn hóa Đại Hán trong các lớp tiếng Hoa của người Hoa mà còn kiểm
soát được kiến thức giảng dạy cho con em người Hoa"). Nếu diễn tả cho nó mấu một tí, thì cái thông tư của Bộ Giáo dục và Đào tạo là một đòn "chống đại Hán tích cực" và cần thiết. Từ nay, phải là tài liệu và chương trình của Bộ Giáo dục và Đào tạo thì các trường mới được dùng nhá, và việc dạy học, tuyển giáo viên... phải tuân thủ quy định, quy chuẩn của Bộ nhá (chuyện này cũng có thể làm phát sinh tiêu cực, nhưng ở khía cạnh khác).
Còn việc sử dụng mấy cụm từ "yêu tiếng Hoa" trong thông tư của Bộ Giáo dục và Đào tạo, thì đó là cách người ta "dụ khị" con em dân tộc Hoa ở Việt Nam học tiếng mẹ đẻ của "tụi nó". Khi dụ khị con em Khmer, Chăm, Tày, Nùng... học tiếng của các dân tộc đó, thì cũng cần sử dụng các "uyển ngữ" kiểu này, chứ chả lẽ bảo "học tiếng Chăm để hội nhập quốc tế", "để dễ xin việc"... à!?
Cập nhật:
Nếu chịu khó lục tìm tài liệu, có thể thấy "thông tư tiếng Hoa" nói trên, về mặt ngôn từ, không khác mấy so với Quyết định Ban hành chương trình tiếng Êđê cấp tiểu học của Bộ Giáo dục và Đào tạo đã được ký ngày 29 tháng 08 năm 2007. Trong Quyết định năm 2007 cũng có "bồi dưỡng tình yêu tiếng mẹ đẻ", "hiểu biết về văn hóa... Êđê".
Trích:
"Tiếng
Êđê được giảng dạy ở cấp tiểu học nhằm:
1.
Hình thành và phát triển cho học sinh các kỹ năng nghe, nói, đọc, viết tiếng
Êđê, góp phần rèn luyện các thao tác tư duy và học tốt môn tiếng Việt.
2.
Cung cấp những kiến thức cần thiết về ngữ âm, chữ viết, từ vựng, ngữ pháp tiếng
Êđê, phục vụ cho yêu cầu rèn luyện kỹ năng và thực hành giao tiếp. Mở rộng hiểu
biết về con người, cuộc sống, về văn hóa, văn học của dân tộc Êđê và các dân
tộc anh em.
3. Bồi
dưỡng tình yêu tiếng mẹ đẻ cho học sinh; góp phần bảo tồn, phát triển bản sắc
văn hóa dân tộc Êđê; phát triển nhân cách con người Việt Nam xã hội chủ nghĩa, đậm đà bản sắc dân tộc."
| Phản ứng: |
6.2.12
Đầu năm bàn chuyện làm tình hay Người Việt quất nhau, từ bóng tối ra ánh sáng
(Tôn trọng tác quyền, xin nói ngay rằng cái tít này là mượn theo phong cách của Bác Hồ.)
Lâu rồi không lóc leo, gần đây mới vô lại, thấy thiên hạ lên viu ầm ầm còn miềng thì tụt hậu mà sốt ruột. Đêm về vắt óc kiếm một đề tài thật giật gân nhằm câu viu.
Euréka!
--------------
Người Việt rất hủ nho và đạo đức giả nên chi quất nhau là một chuyện cực kỳ tế nhị, nhạy cảm. Các "vật dụng" liên quan tới trò quất nhau - như con ku, cái bướm - thường được nói trại đi, không bao giờ gọi đúng tên cả. Nào là chim, bướm; nào là dương vật, âm hộ; nào là cần tăng dân số, tòa thiên nhiên... vân vân và vân vân... Ngay một công cụ bảo vệ an toàn cho hoạt động quất nhau là bao cao su cũng phải được nói trại đi, đại khái là áo mưa, nghe rất phản cảm vì khiến người ta mất hứng. Còn động từ diễn tả hành động quất nhau thì luôn bị khinh miệt. Dân Việt khi muốn quất nhau không bao giờ sổ sàng như bọn Tây "I wanna fuck you!", mà thường bóng gió rằng "anh muốn có không gian riêng tư để tâm sự cho thoải mái", "anh muốn hôn em", hoặc nặng đô nhất thì cũng "thôi mình vào khách sạn ngủ trưa cho mát nhé, ngồi đây nóng quá lại buồn ngủ". Dù bồ bịch lâu ngày nhưng khi muốn quất nhau người ta cũng chỉ có thể nói: "mình vào chỗ cũ nhé". Ngay cả khi đang quất nhau thì việc chàng hỏi nàng "em sướng không?" cũng bị coi là tà bu. Còn khi đang mây mưa trăng gió, có mấy người khoái nói tục, thì ở Việt Nam nhiều người coi là chuyện lạ, bệnh lý, thậm chí bị sốc như trường hợp anh này khi chứng kiến cảnh bạn gái rên tục tĩu. (Hehehehe, khổ nhỉ! Không rên thì nó bảo lãnh cảm, rên thì nó sốc! Thân phận gái gú cũng như thân phận mấy ông chính trị gia nhà mình vậy. Không nói thì bị chửi là nghị gật, mà nói thì lại bị chửi là chém gió. Hehehehehe!)
Trong văn thơ, bạo như Hồ Xuân Hương cũng chỉ dám mượn cảnh cái quạt, cá diếc, bánh trôi nước và mấy thứ linh tinh khác để nói cái dục vọng mãnh liệt trong cơ thể của mình. Còn thanh tao như Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm... thì cứ "chàng gần thiếp" mà thôi (đúng ra là chàng mần thiếp, mà mần cũng chưa hẳn). Chính cái lối sử dụng uyển ngữ này mà giới dịch thuật hậu sinh gặp vô vàn khó khăn. Khi dịch khái niệm "chàng gần thiếp" trong thơ Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm sang tiếng Anh, mấy gã dịch giả cứ phang "make love", thế là bị phản ứng rần rần, rằng Nguyễn Du, Thị Điểm thanh tao, đâu có chuyện sổ sàng tục tĩu "làm tình" được. Hehehehe... Mà không chỉ có tao nhân mặc khách, một tên nông dân khố rách áo ôm như Chử Đồng Tử, khi không có quần áo thì cũng lịch sự vùi ku xuống dưới cát bỏng, nhất quyết không chịu lõa lồ dù giữa chốn hoang sơ khỉ ho cò gáy.
Thực ra lâu lâu cũng có không ít thì nhiều người cố gắng trả lại tên cho em, gọi đúng bản chất sự vật hiện tượng, như Phạm Duy với mấy bài "lồn ca", hay gần đây một số thi - văn sĩ cũng xưng tụng lồn - cặc thoải mái. Nói thoải mái là chỉ trong một không gian tương đối thôi, chứ không thể lõa lồ, lồ lộ ra một cách đường đường chính chính được. Ví như bài thơ Lỗ thủng lịch sử của bác Nguyễn Hữu Hồng Minh dù gây sóng gió một thời nhưng nói cho cùng thì cũng phải lay lắt với thân phận bên lề (underground). Cả nhạc tục của Phạm Duy đến nay cũng thế. Bởi lẽ, người Việt cao quý thì không thể lồn - cặc, đụ - đéo một cách công khai được. Muốn làm cái chuyện mà ai cũng muốn kia, xin hãy tắt đèn, kéo rèm và... rên.
Dân Việt bản chất rất tục, ngồi vỉa hè có thể chửi thề thoải mái. Dân ca, tục ngữ có nhiều câu tục như con cá nục. Như dân quê tui có một câu triết lý rất chi là triết lý: "Đàn ông khoái nác chè đặc. Đàn bà khoái cặc thiệt to". Đàn ông quê tui rất khoái nước chè đậm đặc. Hồi xưa nhớ truyện trạng Vĩnh Hoàng, có ông bốc phét là khoan giếng mà xuyên thấu trái đất, sang bên kia trồi lên gặp anh bạn hiền Cuba. Anh Cuba nghe nói dân Vĩnh Hoàng thì hâm mộ, tặng cho "một ly nác chè đựng đụa" (tức là ly nước chè đặc đến mức cắm chiếc đũa vào thì nó dựng đứng lên, không ngã sang một bên). Đó là cái khoái rất đặc trưng của đàn ông quê tui đã được thi vị hóa thành ca dao tục ngữ. Còn cái khoái ở vế thứ hai của chị em phụ nữ thì có giá trị phổ quát, chứ không phải là đặc sản quê tui. Nhưng cũng như nỗ lực của mấy người trên kia, ca dao tục ngữ mà tục tĩu một chút, nói đúng bản chất vấn đề một chút thì vẫn mãi mãi chịu số phận bên lề, chỉ truyền miệng thôi chứ hiếm khi được biên ra. Nói như Bọ Lập thì là "xưa nay đều thế cả".
Trong thời hiện đại, do ảnh hưởng của văn hóa phương Tây, nhiều bạn trẻ đã tiêm nhiễm thói hư tật xấu, suy đồi đạo đức, không gìn giữ được thuần phong mỹ tục. Cụ thể là các bạn khi vào quất nhau thì không chịu tắt đèn, kéo rèm. Có bạn lý luận rằng khi quất nhau, việc ngắm nhìn các bộ phận của nhau cũng có thể mang lại vô vàn khoái cảm, chứ không chỉ đơn thuần là chuyện nhấp nhô nhấp nhô như các cụ ngày xưa. Quyết liệt hơn, một số anh chị (chỗ này có sửa lại, theo góp ý của một bạn là không nên nhắc lại chuyện cũ) còn ghi lại cảnh quất nhau bằng hình ảnh và âm thanh hết sức sống động rồi bốt lên mạng cho bà con năm châu thưởng lãm. San sẻ cái sướng của mình cho thiên hạ là việc hay ho, nhiều bạn trẻ lập luận. Thế là, văn hóa quất nhau của người Việt mấy ngàn năm qua chìm trong bóng tối, màn che, giờ đã được một thế hệ hãnh tiến đưa ra ánh sáng.
Đến đây, tui chợt nhớ tới nghi lễ này. Số là ở xã Tứ Xã (huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ), người dân còn giữ được một lễ hội rất chi là sexy gọi là hội Trò Trám hay là Linh tinh tình phộc (tôi nghi chữ phộc này bà con với chữ fuck bên nước Anh). Ở miếu Đụ Đị, người ta lưu giữ một con ku và một cái bướm bằng gỗ trong "mật thất". Đến nửa đêm một ngày sau tết âm lịch, khi lễ hội diễn ra, sau vài nghi lễ công khai là đến lễ mật. Cụ thủ từ vô phía trong đem ku và bướm gỗ ra, trao cho một chàng và một nàng (nghe đâu còn trinh nhưng có trời mà biết. Đính chính: một chuyên gia ngoài bắc vừa đính chính cho tui là hai người đâm đều sồn sồn, không phải bọn trẻ. Xin lỗi bạn đọc và cảm ơn chuyên gia). Đoạn đèn nến phụt tắt, cụ hô "linh tinh tình phộc” (tức let's fuck! nếu bạn muốn dịch ra tiếng Anh), thế là chàng trai cầm ku đâm vào bướm cô gái trong bóng tối (ku bướm ở đây bằng gỗ hết). Vì trời tối (đèn nến tắt hết), nên chuyện đâm trúng đâm trật có phần hên xui. Nếu trúng cả ba phát thì năm đó mùa vụ tốt tươi, bằng không thì mệt mỏi à nha (nếu ku bướm thiệt thì dù trời tối như mực cũng không hề gì. Hehe!). Một nghi lễ dân gian hết sức thú vị, nhưng dù là dân có gian cách mấy, thì khi quất nhau cũng phải tắt đèn. Khi đôi trai gái kia đâm nhau, đèn nến phụt tắt. Truyền thống xưa nay là vậy. Đã làm tình thì phải tắt đèn. Đó chính là ý nghĩa cốt tử của nghi lễ này. Vì sao các cụ nông dân ở Phú Thọ gọi đó là "lễ mật", chắc đến đây bà con đã hiểu.
Quất nhau là chuyện bí mật, theo truyền thống Việt Nam, chứ không phải chuyện công khai như "truyền thống" mới du nhập thời @ (chỗ này có sửa lại, theo góp ý của một bạn là không nên nhắc lại chuyện cũ).
Tuy nhiên, dưới con mắt mấy nhà báo, thì nghi lễ dân gian đầy ý nghĩa này chỉ đáng giá một trò câu khách. Thế là mấy anh kêu cụ thủ từ thắp sáng đèn lên, chàng trai cô gái kia cứ đâm nhau dưới ánh đèn rạng ngời chói lóa, trước cặp mắt của muôn người để phóng viên chụp ảnh cho đẹp, tung lên báo đặng câu viu. Một trò hấp dẫn như sex show bên Thái Lan thế này, nếu chỉ tả bằng bút mực bàn phím thì độ nóng bỏng hao hụt đến tám chín phần. Phải có hình ảnh mới mấu. Mà không chỉ có hình chụp đâu, cách đây vài năm, tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện còn cho làm một video clip nữa. Cảnh dập nhau trước ống kính của chuyên gia bảo tồn văn hóa dân gian này cứ rõ mồn một. Coi mà nóng cả mặt.
Khi những ảnh chụp, clip này được đưa lên báo, lên blog, thì viu lên ầm ầm. Nhưng e rằng, cái lễ hội Linh tinh tình phộc kia, với đầy đủ ý nghĩa dân gian của nó, với ý niệm của người Việt rằng quất nhau là chuyện đèn tắt, rèm che, đến đây là chấm dứt.
Lâu rồi không lóc leo, gần đây mới vô lại, thấy thiên hạ lên viu ầm ầm còn miềng thì tụt hậu mà sốt ruột. Đêm về vắt óc kiếm một đề tài thật giật gân nhằm câu viu.
Euréka!
--------------
Người Việt rất hủ nho và đạo đức giả nên chi quất nhau là một chuyện cực kỳ tế nhị, nhạy cảm. Các "vật dụng" liên quan tới trò quất nhau - như con ku, cái bướm - thường được nói trại đi, không bao giờ gọi đúng tên cả. Nào là chim, bướm; nào là dương vật, âm hộ; nào là cần tăng dân số, tòa thiên nhiên... vân vân và vân vân... Ngay một công cụ bảo vệ an toàn cho hoạt động quất nhau là bao cao su cũng phải được nói trại đi, đại khái là áo mưa, nghe rất phản cảm vì khiến người ta mất hứng. Còn động từ diễn tả hành động quất nhau thì luôn bị khinh miệt. Dân Việt khi muốn quất nhau không bao giờ sổ sàng như bọn Tây "I wanna fuck you!", mà thường bóng gió rằng "anh muốn có không gian riêng tư để tâm sự cho thoải mái", "anh muốn hôn em", hoặc nặng đô nhất thì cũng "thôi mình vào khách sạn ngủ trưa cho mát nhé, ngồi đây nóng quá lại buồn ngủ". Dù bồ bịch lâu ngày nhưng khi muốn quất nhau người ta cũng chỉ có thể nói: "mình vào chỗ cũ nhé". Ngay cả khi đang quất nhau thì việc chàng hỏi nàng "em sướng không?" cũng bị coi là tà bu. Còn khi đang mây mưa trăng gió, có mấy người khoái nói tục, thì ở Việt Nam nhiều người coi là chuyện lạ, bệnh lý, thậm chí bị sốc như trường hợp anh này khi chứng kiến cảnh bạn gái rên tục tĩu. (Hehehehe, khổ nhỉ! Không rên thì nó bảo lãnh cảm, rên thì nó sốc! Thân phận gái gú cũng như thân phận mấy ông chính trị gia nhà mình vậy. Không nói thì bị chửi là nghị gật, mà nói thì lại bị chửi là chém gió. Hehehehehe!)
Trong văn thơ, bạo như Hồ Xuân Hương cũng chỉ dám mượn cảnh cái quạt, cá diếc, bánh trôi nước và mấy thứ linh tinh khác để nói cái dục vọng mãnh liệt trong cơ thể của mình. Còn thanh tao như Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm... thì cứ "chàng gần thiếp" mà thôi (đúng ra là chàng mần thiếp, mà mần cũng chưa hẳn). Chính cái lối sử dụng uyển ngữ này mà giới dịch thuật hậu sinh gặp vô vàn khó khăn. Khi dịch khái niệm "chàng gần thiếp" trong thơ Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm sang tiếng Anh, mấy gã dịch giả cứ phang "make love", thế là bị phản ứng rần rần, rằng Nguyễn Du, Thị Điểm thanh tao, đâu có chuyện sổ sàng tục tĩu "làm tình" được. Hehehehe... Mà không chỉ có tao nhân mặc khách, một tên nông dân khố rách áo ôm như Chử Đồng Tử, khi không có quần áo thì cũng lịch sự vùi ku xuống dưới cát bỏng, nhất quyết không chịu lõa lồ dù giữa chốn hoang sơ khỉ ho cò gáy.
Thực ra lâu lâu cũng có không ít thì nhiều người cố gắng trả lại tên cho em, gọi đúng bản chất sự vật hiện tượng, như Phạm Duy với mấy bài "lồn ca", hay gần đây một số thi - văn sĩ cũng xưng tụng lồn - cặc thoải mái. Nói thoải mái là chỉ trong một không gian tương đối thôi, chứ không thể lõa lồ, lồ lộ ra một cách đường đường chính chính được. Ví như bài thơ Lỗ thủng lịch sử của bác Nguyễn Hữu Hồng Minh dù gây sóng gió một thời nhưng nói cho cùng thì cũng phải lay lắt với thân phận bên lề (underground). Cả nhạc tục của Phạm Duy đến nay cũng thế. Bởi lẽ, người Việt cao quý thì không thể lồn - cặc, đụ - đéo một cách công khai được. Muốn làm cái chuyện mà ai cũng muốn kia, xin hãy tắt đèn, kéo rèm và... rên.
Dân Việt bản chất rất tục, ngồi vỉa hè có thể chửi thề thoải mái. Dân ca, tục ngữ có nhiều câu tục như con cá nục. Như dân quê tui có một câu triết lý rất chi là triết lý: "Đàn ông khoái nác chè đặc. Đàn bà khoái cặc thiệt to". Đàn ông quê tui rất khoái nước chè đậm đặc. Hồi xưa nhớ truyện trạng Vĩnh Hoàng, có ông bốc phét là khoan giếng mà xuyên thấu trái đất, sang bên kia trồi lên gặp anh bạn hiền Cuba. Anh Cuba nghe nói dân Vĩnh Hoàng thì hâm mộ, tặng cho "một ly nác chè đựng đụa" (tức là ly nước chè đặc đến mức cắm chiếc đũa vào thì nó dựng đứng lên, không ngã sang một bên). Đó là cái khoái rất đặc trưng của đàn ông quê tui đã được thi vị hóa thành ca dao tục ngữ. Còn cái khoái ở vế thứ hai của chị em phụ nữ thì có giá trị phổ quát, chứ không phải là đặc sản quê tui. Nhưng cũng như nỗ lực của mấy người trên kia, ca dao tục ngữ mà tục tĩu một chút, nói đúng bản chất vấn đề một chút thì vẫn mãi mãi chịu số phận bên lề, chỉ truyền miệng thôi chứ hiếm khi được biên ra. Nói như Bọ Lập thì là "xưa nay đều thế cả".
Trong thời hiện đại, do ảnh hưởng của văn hóa phương Tây, nhiều bạn trẻ đã tiêm nhiễm thói hư tật xấu, suy đồi đạo đức, không gìn giữ được thuần phong mỹ tục. Cụ thể là các bạn khi vào quất nhau thì không chịu tắt đèn, kéo rèm. Có bạn lý luận rằng khi quất nhau, việc ngắm nhìn các bộ phận của nhau cũng có thể mang lại vô vàn khoái cảm, chứ không chỉ đơn thuần là chuyện nhấp nhô nhấp nhô như các cụ ngày xưa. Quyết liệt hơn, một số anh chị (chỗ này có sửa lại, theo góp ý của một bạn là không nên nhắc lại chuyện cũ) còn ghi lại cảnh quất nhau bằng hình ảnh và âm thanh hết sức sống động rồi bốt lên mạng cho bà con năm châu thưởng lãm. San sẻ cái sướng của mình cho thiên hạ là việc hay ho, nhiều bạn trẻ lập luận. Thế là, văn hóa quất nhau của người Việt mấy ngàn năm qua chìm trong bóng tối, màn che, giờ đã được một thế hệ hãnh tiến đưa ra ánh sáng.
Đến đây, tui chợt nhớ tới nghi lễ này. Số là ở xã Tứ Xã (huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ), người dân còn giữ được một lễ hội rất chi là sexy gọi là hội Trò Trám hay là Linh tinh tình phộc (tôi nghi chữ phộc này bà con với chữ fuck bên nước Anh). Ở miếu Đụ Đị, người ta lưu giữ một con ku và một cái bướm bằng gỗ trong "mật thất". Đến nửa đêm một ngày sau tết âm lịch, khi lễ hội diễn ra, sau vài nghi lễ công khai là đến lễ mật. Cụ thủ từ vô phía trong đem ku và bướm gỗ ra, trao cho một chàng và một nàng (nghe đâu còn trinh nhưng có trời mà biết. Đính chính: một chuyên gia ngoài bắc vừa đính chính cho tui là hai người đâm đều sồn sồn, không phải bọn trẻ. Xin lỗi bạn đọc và cảm ơn chuyên gia). Đoạn đèn nến phụt tắt, cụ hô "linh tinh tình phộc” (tức let's fuck! nếu bạn muốn dịch ra tiếng Anh), thế là chàng trai cầm ku đâm vào bướm cô gái trong bóng tối (ku bướm ở đây bằng gỗ hết). Vì trời tối (đèn nến tắt hết), nên chuyện đâm trúng đâm trật có phần hên xui. Nếu trúng cả ba phát thì năm đó mùa vụ tốt tươi, bằng không thì mệt mỏi à nha (nếu ku bướm thiệt thì dù trời tối như mực cũng không hề gì. Hehe!). Một nghi lễ dân gian hết sức thú vị, nhưng dù là dân có gian cách mấy, thì khi quất nhau cũng phải tắt đèn. Khi đôi trai gái kia đâm nhau, đèn nến phụt tắt. Truyền thống xưa nay là vậy. Đã làm tình thì phải tắt đèn. Đó chính là ý nghĩa cốt tử của nghi lễ này. Vì sao các cụ nông dân ở Phú Thọ gọi đó là "lễ mật", chắc đến đây bà con đã hiểu.
Quất nhau là chuyện bí mật, theo truyền thống Việt Nam, chứ không phải chuyện công khai như "truyền thống" mới du nhập thời @ (chỗ này có sửa lại, theo góp ý của một bạn là không nên nhắc lại chuyện cũ).
Tuy nhiên, dưới con mắt mấy nhà báo, thì nghi lễ dân gian đầy ý nghĩa này chỉ đáng giá một trò câu khách. Thế là mấy anh kêu cụ thủ từ thắp sáng đèn lên, chàng trai cô gái kia cứ đâm nhau dưới ánh đèn rạng ngời chói lóa, trước cặp mắt của muôn người để phóng viên chụp ảnh cho đẹp, tung lên báo đặng câu viu. Một trò hấp dẫn như sex show bên Thái Lan thế này, nếu chỉ tả bằng bút mực bàn phím thì độ nóng bỏng hao hụt đến tám chín phần. Phải có hình ảnh mới mấu. Mà không chỉ có hình chụp đâu, cách đây vài năm, tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện còn cho làm một video clip nữa. Cảnh dập nhau trước ống kính của chuyên gia bảo tồn văn hóa dân gian này cứ rõ mồn một. Coi mà nóng cả mặt.
Khi những ảnh chụp, clip này được đưa lên báo, lên blog, thì viu lên ầm ầm. Nhưng e rằng, cái lễ hội Linh tinh tình phộc kia, với đầy đủ ý nghĩa dân gian của nó, với ý niệm của người Việt rằng quất nhau là chuyện đèn tắt, rèm che, đến đây là chấm dứt.
| Phản ứng: |
Subscribe to:
Posts (Atom)
Articles
Privacy