Articles  Privacy

 

BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the ‘Khủng hoảng kinh tế châu Âu’ Category

1005. VỀ TÌNH HÌNH LIÊN MINH CHÂU ÂU

Posted by basamnews on 19/05/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

VỀ TÌNH HÌNH LIÊN MINH CHÂU ÂU

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ tư ngày 16/5/2012

TTXVN (Angiê 10/5)

Cuộc khủng hoảng chính trị tồi tệ nhất

Liên minh châu Âu đang trải qua cuộc khủng hoảng tài chính được cho là tồi tệ nhất kể từ sau Chiến tranh thế giới thứ Hai đến nay. Nhưng nhà sứ học Pháp Marc Perro, chuyên gia về Nga và Liên Xô trước đây khẳng định không phải về phương diện kinh tế. Trả lời phỏng vấn tạp chí “Đại Tây Dương” dưới đây, ông Marc Ferro, đồng thời là đồng Giám đốc tạp chí “Biên niên sử” và Giám đốc nghiên cứu thuộc Trường cao cấp khoa học xã hội Pháp (EHESS), thừa nhận đó là “khủng hoảng chính trị tồi tệ nhất từ năm 1945 trở lại đây”, nhưng “chưa đến mức” như tình hình chính trị ở châu Âu trong những năm 1940.

Đọc tiếp »

Đăng trong Khủng hoảng kinh tế châu Âu | 2 phản hồi »

853. ASEAN CÓ THỂ HỌC ĐƯỢC GÌ TỪ CUỘC KHỦNG HOẢNG CHÂU ÂU

Posted by basamnews on 31/03/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆTNAM

ASEAN CÓ THỂ HỌC ĐƯỢC GÌ TỪ CUỘC KHỦNG HOẢNG CHÂU ÂU

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ sáu ngày, 30/3/2012

TTXVN (Giacácta 25/3)

Bàn về tính chất của Liên minh châu Âu nói chung, cuộc khủng hoang nợ công ở khu vực đồng tiền chung châu Âu nói riêng trong mi tương quan với đặc điểm của ASEAN, tác giả Rudi Winandokomột nhà ngoại giao thuộc Bộ Ngoại giao Inđônêxia có bài viết “ASEAN có th học được gì từ cuộc khủng hoảng châu Âu” đăng trên tờ “Bưu điện Giacácta” s ra mới đây. Tác giả đã có những so sánh, phân tích nguyên nhân của cuộc khủng hoảng, từ đó nêu lên một số bài học kinh nghiệm của mình về hội nhập kinh tế đối với ASEAN. Sau đây là nội dung bài viết.

Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) và Liên minh châu Âu (EU) có những đặc điểm xã hội và kinh tế rất khác nhau. Căn cứ vào GDP thì sức mạnh kinh tế của EU gấp hơn 9 lần so với ASEAN. EU bắt đầu tiến trình hội nhập từ năm 1958, một khoảng thời gian dài trước khi có Tuyên bố Băng Cốc về thành lập ASEAN vào năm 1967. Dù có sự khác biệt như vậy, nhưng cuộc khủng hoảng nợ ở khu vực đồng tiền chung châu Âu (eurozone) hiện nay có thể mang lại cho ASEAN bài học quý giá cho tương lai.

Đọc tiếp »

Đăng trong Khủng hoảng kinh tế châu Âu, kinh tế thế giới, Tài liệu TTXVN | 4 phản hồi »

701. BẢY SAI LẦM TRONG CUỘC KHỦNG HOẢNG KHU VỰC ĐỒNG EURO

Posted by basamnews on 07/02/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

BẢY SAI LẦM TRONG CUỘC KHỦNG HOẢNG KHU VỰC ĐỒNG EURO

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ hai, ngày 6/2/2012

TTXVN (Pari 1/2)

Tờ Les Echos số ra mới đây nhận xét những sai lầm phạm phải kể từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng khu vực đồng tiền chung châu Âu (Eurozone) đầu năm 2010 đã làm tăng thêm sự ngờ vực lẫn nhau không chỉ đối với khu vực, mà còn với thế giới về các liệu pháp hiệu quả nhằm giải quyết khủng hoảng.

Theo báo trên, những sai lầm dẫn đến khủng hoảng phần do thiếu năng lực kiểm soát và quản lý khủng hoảng, phần do thiếu một tầm nhìn và thường gắn với các quyết định thuần túy mang tính chính trị. Sai lầm đầu tiên có thể kể đến là việc “chẩn bệnh” yếu kém ngay từ những hội chứng đầu tiên. Theo quan điểm của chuyên gia Bruno Cavalier thuộc hãng Oddo Securities, châu Âu đã xác định không trúng vấn đề ngay từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng Hy Lạp. Đó là vấn đề về tính thanh khoản và nếu những khuyết tật của Hy Lạp được xử lý tốt thì có thể hạn chế thiệt hại cho những nước khác và cho hệ thống tài chính. Một lựa chọn khác là các chính phủ trong Eurozone cùng gánh chịu chung các khoản nợ của Hy Lạp. Tuy nhiên những đề xuất này đã bị loại bỏ từ tháng 7/2011 khi các nước đạt được thỏa thuận mang tính nguyên tắc về việc xử lý nợ công của Hy Lạp.

Đọc tiếp »

Đăng trong Khủng hoảng kinh tế châu Âu, Tài liệu TTXVN | 2 phản hồi »

681. VỀ TRIỂN VỌNG KINH TẾ TOÀN CẦU 2012

Posted by basamnews on 03/02/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

V TRIN VỌNG KINH T TOÀN CẦU 2012

Tài  liệu tham khảo đặc biệt

Thứ tư, ngày 1/2/2012

TTXVN (Luân Đôn 19/1)

Trong báo cáo “Triển vọng Toàn cầu” vừa công bố ngày 18/1, Bộ phận thông tin EIU thuộc Tạp chí Nhà Kinh tế (Anh), một trong những cơ quan nghiên cứu, tư vấn và dự báo được đánh giá uy tín hàng đầu tại Anh, đã đưa ra những nhận định mới nhất của mình về triển vọng kinh tế toàn cầu 2012. Mặc dù nâng mức dự báo tăng trưởng cho nền kinh tế đầu tàu thế giới là Mỹ nhưng EIU cho rằng cuộc khủng hoảng tại khu vực đồng euro (Eurozone) vẫn là mối đe dọa lớn nhất đối với tăng trưởng kinh tế toàn cầu và cuộc khủng hoảng này chưa có dấu hiệu khả quan, do đó năm 2012 sẽ là một năm đầy thất vọng đối với tăng trưởng của phần lớn các nước trên thế giới, đồng thời giảm mức dự báo tăng trưởng của các nền kinh tế đang nổi.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chính trị, Khủng hoảng kinh tế châu Âu, kinh tế thế giới | 3 phản hồi »

573. KHỦNG HOẢNG NỢ CÔNG CHÂU ÂU: GIẢI PHÁP CỦA ĐỨC LÀ KHẢ DĨ NHẤT

Posted by basamnews on 17/12/2011

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

KHỦNG HOẢNG N CÔNG CHÂU ÂU:

GIẢI PHÁP CỦA ĐỨC LÀ KH DĨ NHT

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ bảy, ngày 17/12/2011

(Đài RFI 11/12)

Liên quan đến cuộc giải cứu khu vực đồng euro, Courrier International trích dịch và đăng lại bài của báo Mỹ The Wall Street Journal bênh vực cho lập trường của Chính quyền Béclin: “Chỉ có Đức nói sự thật”,

Mở đầu, bài viết đặt câu hỏi: Chúng ta đang sống trong thế kỷ nào mà giờ đây, tại châu Ầu, một số nước mắc nợ công cao lại tố cáo Đức là đang áp đặt quan điềm của mình, dẫn dắt châu Âu nói riêng và nền kinh tế thế giới nói chung, đến chỗ phá sản.

Tờ báo này giải thích rõ hơn: Trong bối cảnh khủng hoảng hiện nay, “tội lỗi’’ của Đức là không chịu ký một tờ ngân phiếu khống để cứu đồng eụro. Tức là Béclin không chấp nhận tài trợ cho liên minh ngân sách mới hoặc cho phép Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) mua lại hàng nghìn tỷ euro công trái của các nước đang mắc nợ công rất cao.

Đọc tiếp »

Đăng trong Khủng hoảng kinh tế châu Âu | 1 Comment »

Những người Việt Nam đi lao động ở Tiệp gặp khó khăn

Posted by basamnews on 25/04/2009

Cuộc khủng hoảng kinh tế đẩy những người lao động nước ngoài vào tình

thế khó khăn

Một số người Việt Nam đã trả tiền quá nhiều để đến Tiệp, đối với họ không thể nào quay trở về lại quê nhà được.
 

By Bruce I. Konviser – GlobalPost

Ngày 22-4-2009

 

Prague, Tiệp Khắc – Khi nhu cầu dành cho các hàng hóa tiêu thụ hạ giảm, việc sản suất và những công việc làm-theo-lối-dây-chuyền ở đây đã biến mất.  Đối với một số người di dân từ các nước đang phát triển, các hậu quả nầy đã là một thảm họa..

Với  các việc làm ngày càng trở nên hiếm hoi, chính phủ Tiệp Khắc đã quyết định thử gởi một số lao động nước ngoài hồi hương. Nhưng đối với một số người, cái cách mà họ đến Tiệp là quá tốn kém tiền bạc làm họ không thể nào tận dụng nắm lấy lời đề nghị hồi hương nầy.

Ở  một trong những chợ trời lớn nhất của thành phố nầy, nhiều công nhân Việt Nam đang bán áo quần, giường tủ, thức phẩm và thức ăn, các hàng máy móc điện tử.

Tất cả bọn họ đều nói được một số tiếng Tiệp, nhưng khi hỏi những người bán hàng người Việt rằng họ có biết chương trình của chính quyền giao trả các công nhân ngoại quốc trở về nguyên quán và phần lớn những người nầy đột nhiên quên bẵng tiếng Tiệp. Họ nói rằng có một người bán hàng tên là Milos là người mà tôi có thể hỏi về cộng đồng của họ. Milos chỉ trả lời với vẻ giận dữ: Tôi không quan tâm (đến chương trinh hồi hương của chính phủ Tiệp).

Hơn 1000 người công nhân đã ký tên gia nhập vào chương trình do chính phủ đề nghị – 650 đô la tiền chi tiêu và thêm vé may báy không trả tiền. 800 người Mông Cổ, 200 người Uzbekistan, và 100 người Việt Nam đã ghi tên vào chương trình nầy.

Nước Tiệp đã chứng kiến số công nhân ngoại quốc của họ đang gia tăng trong những năm gần đây, tăng hơn gấp đôi kể từ 2001. Năm ngoái, đã có gần 440.000 ngoại quốc ở trong một quốc gia có dân số 10,4 triệu người, theo Văn Phòng Thống Kê Tiệp Khắc, một cơ quan của chính phủ.

Chương trình hồi hương của chính phủ Tiệp đã được dự định để hoạt động trong 8 tháng với hy vọng gởi được 2000 lao động nước ngoài bị thất nghiệp về quê của họ. (Nhưng chỉ được hai tháng, thì đã có 1100 người tham gia).

Với hơn một nữa số chỗ đã hết, bộ nội vụ Tiệp muôn đề nghị 3000 vé máy bay khác nữa, và bộ đang tìm kiếm thêm ngân sách 90 triệu tiền koruna của Tiệp (khoảng 4,5 triệu Mỹ kim), ngoài ngân sách 60 triệu koruna đã được đặt riêng ra để bắt đầu chương trình hồi hương nầy.

Veja, giám đốc của Chương Trình Hồi Hương Tự Nguyện của bộ Nội Vụ Tiệp cho biết: “tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể gọi nó là một chương trình rất thành công,” Hejna cho biết. “Chúng tôi đã không tưởng tượng được rằng chỉ trong vòng 2 tháng mà chúng tôi chỉ còn chưa tới 800 chỗ còn lại.”

Nhưng ta hãy quay trở tại khu chợ trời, rõ ràng rằng phần lớn nhiều người ngoại quốc không sử dụng chương trình của chính phủ.

Giữa những giọng nói khó hiểu như những tiếng chim hót và những âm thanh như của ngày lễ hội, một người bán hàng cho biết tên của anh ta là Tom cắt nghĩa rằng: Nhận lời đề nghị của chính phủ Tiệp để trở về nhà là mất cơ hội để trả các món nợ của họ và mất cơ hội để cải thiện tính hình kinh tế của họ.

Tom nói: Ở Việt Nam làm ít tiền lắm. Rất nhiều người muốn đến đây. Một số người có mặt ở đây đã phải trả từ 10.000 tới 15.000 đô la để được đến đây. Nếu họ quay trở lại Việt Nam, họ sẽ bị phá sản.”

Mặc dầu lợi tức mỗi đầu người ở Tiệp trong năm 2008 là 12.700 đô —chỉ nhĩnh hơn ¼ mức lợi tức trung bình của một người Mỹ — mức lương ít ỏi (12.700 đô) nầy là gần 20 lần lớn hơn mức lương trung bình của một người ở Việt Nam, theo các thống kê của Ngân Hàng Thế Giới (WB). Một người lao động VN kiếm được một mức lương trung bình – chưa tới 700 đô mỗi năm – sẽ phải để dành hết tiền lương của anh ta trong hơn 20 năm để trả xong món nợ 15.000 đô la nầy.

Nhưng một số những người di dân (mới tới Tiệp) lúc gần đây đã không tìm được việc làm vào lúc họ đến và chưa từng làm việc một ngày ở nước Cộng Hòa Tiệp, theo Tereza Rejskova thuộc Trung Tâm Đa Văn Hóa ở thủ đô Prague, một trung tâm không trực thuộc chính quyền (N.G.O.).

Những nhóm người giúp đỡ các  nông dân VN có được giấy nhập cảnh, giấy phép đi làm việc, và tìm kiếm công việc làm ở Tiệp được ám chỉ tới như là các nhóm dịch vụ.  Nhưng vì món nợ quá lớn mà những người di dân nầy đang gánh vác, các tổ chức (dịch vụ) nầy thực sự trở thành chủ nợ của các người di dân.

“Các tổ chức dịch vụ nầy thường có liên quan tới một số hoạt động tội phạm,” Rejskova cho biết.

Bà Hejna làm việc tại bộ nội vụ Tiệp đồng ý (với nhận định nói trên của Rejskova). Những người lao động ngoại quốc (di dân) đã trả rất nhiều tiền cho các tổ chức dịch vụ nầy, việc ấy thật ra là không cần thiết, bà nói tiếp: “Quí vị phải trả một số lệ phí (rất ít mà chính phủ Tiệp đặt ra theo qui định), nhưng số tiền mà các nhân viên của dịch vụ nầy đòi tiền công  là quá nhiều, nhiều hơn gấp nhiều lần số tiền mà thủ tục giấy tờ đòi hỏi.” [1]

Sự lệ thuộc gần như hoàn toàn vào các tổ chức dịch vụ tạo ra kết quả là “một loại lao động cưỡng bức,” bà Hejna thuộc bộ nội vụ cho biết “Vấn nạn  là các lời hứa hẹn được thực hiện ở trong quốc gia gốc (VN) và không được thỏa mãn và hoàn tất ở Tiệp .”

Rejskova nói rằng, hệ thống luật pháp của nước Tiệp cho phép các tổ chức dịch vụ nầy hoạt động phải chịu trách nhiệm một phần nào đó (trong việc gây ra lỗi lầm nầy.)

“Cơ bản là các tổ chức dịch vụ thuê mướn những lao động nước ngoài cho những công ty người Tiệp đang cần công nhân,” Cô Rejskova  nói. “Và đó là một vấn nạn lớn bởi vì cách dễ dàng nhất để gạt bỏ nhân công của các hãng là gạt bỏ những công nhân của các tổ chức dịch vụ, bởi vì không có sự bảo đảm về mặt an sinh xã hội cho những người đi lao động nước ngoài.”

Các luật lao động ở Tiệp đề ra các sự bảo vệ rất rộng rãi cho các công nhân biên chế, nhưng các luật lệ nầy không có áp dụng lên các lao động nước ngoài, là những người được thuê mướn bởi các tổ chức dịch vụ.

“Các tổ chức dịch vụ (đưa người đi lao động) nầy cũng không chịu trách nhiệm cho những người đi lao động nước ngoài nữa,” Rejskova nói “Vì thế những người công nhân nầy đang ở trong tình trạng không may bởi vì họ không có tiền và không có an sinh xã hội và hiện giờ họ đang lệ thuộc vào các cơ quan từ thiện.”

 [1] Các thủ tục làm giấy tờ để đi lao động nước ngoài, di trú, bảo lãnh gia đình … thật sự rất rẻ tiền. Lệ phí giấy tờ do chính phủ các nước đặt ra trong khoảng o-500 đô la. Nơi có lệ phí cao nhất là Mỹ cũng chỉ dưới mức 329 đô la.

Nếu các cợ quan dịch vụ chỉ đòi hỏi 30-100 đô la tiền công, thì để cho họ làm cho khỏe. Nếu họ đòi hỏi 600-vài ngàn đô la tiền công điền giấy tờ thì đừng làm ở các chỗ ấy, kiếm chỗ khác.

Cách làm đơn giản và hay nhất là đến trường đại học ngoại ngữ, hỏi một sinh viên VN giao hẹn công việc với họ, rồi trả tiền cho họ là xong.  Sinh viên học năm thứ 3 hoặc thứ 4, biết nói tiếng ngoại quốc kha khá và mạnh dạn đặt câu hỏi là đủ sức làm các chuyện nầy. Lúc đầu có thể họ không quen, nhưng dần dần sẽ quen. Sinh viên khoa ngoại ngữ có thể kiếm tiền bằng cách làm thông dịch, điền đơn, và đi đến tòa đại sứ hoặc tổng lãnh sự hỏi thủ tục giấy tờ, tiền lệ phí nộp đơn…

http://www.uscis.gov/portal/site/uscis/menuitem.eb1d4c2a3e5b9ac89243c6a7543f6d1a/?vgnextoid=db029c7755cb9010VgnVCM10000045f3d6a1RCRD&vgnextchannel=db029c7755cb9010VgnVCM10000045f3d6a1RCRD

—————————


Crisis puts migrant workers in a bind

Some Vietnamese paid so much to get to Prague, it’s impossible for them to return home.
 

By Bruce I. Konviser – GlobalPost

Published: April 22, 2009 12:20

PRAGUE — When the global demand for consumer goods tumbled, production and assembly line jobs here evaporated. The consequences for some migrants from the developing world have been catastrophic.

With jobs scarce, the Czech government decided to try to send some of the migrants home. But for some, the way they came here makes it financially impossible to take advantage of the offer.

In one of this city’s largest outdoor markets, merchants, many of them from Vietnam, hawk clothes, furniture, food and an assortment of gadgets.

They all speak some Czech, but ask the vendors about the government program to return unemployed foreigners to their homelands and most of them suddenly forget the local language. They said a vendor named Milot was the person to talk to in their community. But without looking up from the case of rings or the collection of handbags he was adjusting, Milot only huffed, “I’m not interested.”

More than 1,000 foreigners have signed up to take the government’s offer — 500 euros (about $650) and a free plane ticket home, according to Bela Hejna, who manages the Interior Ministry’s Project of Voluntary Returns. The vast majority — more than 800 — are Mongolians. About 200 Uzbeks and 100 Vietnamese also have signed up.

The Czech Republic has seen its foreign worker population explode in recent years, more than doubling since 2001. Last year there were nearly 440,000 foreigners in this country of 10.4 million, according to the Czech Statistical Office, a state agency.

The repatriation project was set to run for eight months in the hopes of sending 2,000 unemployed foreigners home. With more than half of the slots already gone, the ministry wants to offer another 3,000 airplane seats, and is seeking another 90 million Czech koruna ($4.5 million) in funding, on top of the 60 million koruna allocated to start of the program.

“I think we can call it a successful project,” Hejna said. “We didn’t suppose that within two months we would have fewer than 800 spaces left.”

But back at the outdoor market, it’s clear that many more foreigners have no use for the government program. Speaking amid a cacophony of synthesized bird songs and other carnival-like sounds, one vendor, who gave his name as Tom, explains that taking the government’s offer to return home now would mean losing any chance of repaying their debts and bettering their economic situation.

“In Vietnam there is little money,” he said. “A lot of people want to come here. Some people here pay $10,000 to $15,000. If they go back to Vietnam they’ll be bankrupt.”

Despite a per capita income in 2008 of $12,700 — little more than a quarter of the average U.S. income — this seemingly modest wage was nearly 20 times greater than the average annual income in Vietnam, according to World Bank statistics. A laborer earning Vietnam’s median income — less than $700 a year — would have to devote every penny of his salary for more than 20 years to pay down a $15,000 debt.

But some of the more recent migrant arrivals found their jobs gone by the time they arrived and have never worked a day in the Czech Republic, according to Tereza Rejskova of the Multicultural Center in Prague, a non-governmental organization.

The organizations that help Vietnamese villagers acquire visas, work permits and jobs in the Czech Republic are charitably referred to as agencies. But due to the exorbitant debt these migrants undertake, the agencies effectively own them.

“The agencies are often involved in some kind of criminal activity,” Rejskova said.

Hejna, at the ministry, agreed. Migrants pay a lot of money to the agent, which is not really necessary, she said. “You have to pay some fees but [what the agents charge] is much, much higher than the money that’s required.”

The near total dependence on the agencies results in “a kind of forced labor,” she said. “The problem is the promises that are given in the country of origin are not fulfilled in the Czech Republic.”

The Czech system that allows these agents to operate is partly to blame, Rejskova said.

“Agencies basically hire out these foreigners to Czech employers who need them,” she said. “And that’s a big problem because the easiest way of getting rid of your staff is to get rid of the agency employees, because there are no social security guarantees for them.”

The labor code offers wide-ranging protections for regular employees, but the rules don’t apply to the migrant workers, who are employed by the agency.

“The agencies don’t take responsibility for them either,” Rejskova said. “So these people are virtually in a catastrophic state because they have absolutely no money and no security and they are depending on charities now.”

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

Đăng trong Khủng hoảng kinh tế châu Âu, Người Việt: cư trú/LĐ ở nước ngoài | Leave a Comment »

Châu Âu: Một lục địa mất phương hướng

Posted by basamnews on 29/03/2009

The New York Times

Châu Âu: Một lục địa mất phương hướng

ngày 3/16/2009
người dịch: Trần Hoàng
 

Paul Krugman

(Fred R. Conrad/The New York Times)

Paul Krugman sinh năm 1953, là giáo sư về kinh tế học và các sự vụ về quốc tế tại trường đại học Princeton, tiểu bang New Jersey. Ông đang phụ trách một cột báo thường kỳ  cho nhật báo The News York Times.

Paul Krugman đã thắng giải thưởng Nobel về kinh tế năm 2008, với luận thuyết thương mại mới: Phân tích về các mô hình thương mại và vị trí của hoạt động kinh tế.

******************************

Tôi đang lo ngại cho Âu Châu. Thật ra, tôi lo ngại cho toàn thế giới – Hiện nay không có nơi trú ẩn an toàn nào cho cơn bão kinh tế toàn cầu. Nhưng tình hình tại Âu Châu hiện nay làm tôi e ngại còn hơn tình hình tại Hoa kỳ.

Nói rõ ra, tôi sẽ không lập lại các lời than phiền cố hữu nào mà Hoa kỳ thường ca thán về thuế ở Âu Châu quá cao hoặc các phúc lợi xã hội quá hào phóng. Các quốc gia có phúc lợi xã hội cao không phải là nguyên do của cuộc khủng hoảng tại Âu Châu hiện nay. Thực tế, như tôi giải thích dưới đây, các phúc lợi xã hội này thật sự là các yếu tố làm giảm nhẹ cuộc khủng hoảng.

Điều nguy hiểm rõ ràng và hiện nay tại Âu Châu đến từ một phương hướng khác — sự thất bại của lục địa nầy trong việc đối phó một cách có hiệu quả dành cho cuộc khủng hoảng tài chánh nầy.

Âu Châu đã thiếu hiệu quả trong cả hai chính sách tài khóa và tiền tệ: lục địa nầy đang phải đối mặt với một sự suy thoái cũng tệ hại ít lắm thì cũng bằng với Hoa kỳ, nhưng Âu Châu lại đang làm quá ít (so với Hoa Kỳ) để chống lại sự suy thoái này.

Về chính sách tài chánh, sự so sánh nầy đối với Hoa kỳ là đáng chú ý. Nhiều kinh tế gia, trong đó có tôi, từng lý luận rằng kế hoạch kích thích kinh tế của chính quyền Obama là quá nhỏ so với chiều sâu cuộc khủng hoảng. Nhưng bất cứ điều gì người Âu Châu đang thực hiện thì lại quá quá nhỏ hơn so với những hành động của Mỹ.

Sự khác biệt về chính sách tiền tệ (giữa Hoa Kỳ và Âu Châu) thì cũng đáng chú ý không kém. Ngân hàng Trung ương Âu Châu (ECB) kém năng động hẳn so với Quỹ Dự trữ Liên bang Hoa kỳ (FED); nó đã quá chậm trong việc giảm lãi suất (thật ra ngân hàng nầy đã tăng lãi suất vào tháng 7 năm ngoái), và tránh né bất cứ những biện pháp mạnh mẽ nào nhằm giải ngân các thị trường tín dụng.

Điều duy nhất có hiệu quả và tốt lành cực độ (cho việc đối phó với khủng hoảng) ở châu Âu lại chính là điều mà lục địa nầy đang bị chỉ trích nhiều nhất – đó là qui mô và sự hào phóng của các hệ thống trợ cấp xã hội, những hệ thống  nầy đang giảm nhẹ đi tác động của sự suy thoái  kinh tế

Trợ cấp an sinh xã hội không phải là chuyện nhỏ. Vấn đề này không tầm thường chút nào. Bảo hiểm sức khỏe toàn quốc và trợ cấp thất nghiệp rộng rãi đã bảo đảm rằng, ít ra cho đến hiện nay, dân Âu châu chịu đau khổ ít hơn dân Hoa kỳ. Và các chương trình này cũng sẽ giúp chịu đựng chống đỡ được sự tiêu xài trong nền kinh tế đang bị suy thoái.

Nhưng các yếu tố “ổn định tự động” ấy không thể thay thế cho các hành động tích cực.

Tại sao Âu châu lại thua kém? Lãnh đạo kém cỏi là một phần trong của câu chuyện nầy. Các viên chức ngân hàng Âu châu, những người đã hoàn toàn tính sai độ sâu của cuộc khủng hoảng, họ dường như vẫn còn tự mãn một cách lạ lùng. Và để nghe bất cứ điều gì tại Hoa kỳ, có thể được đem ra so sánh tương tự với những chỉ trích thiếu hiểu biết của vị Bộ trưởng tài chánh Đức, thì quí vị phải nghe từ chính …các nhân vật thuộc đảng Cộng Hòa (của Mỹ).

Nhưng có một vấn nạn sâu xa hơn: Sự hòa nhập kinh tế và tiền tệ tại Âu châu đã đi quá xa so với các thể chế chính trị. Kinh tế của nhiều quốc gia Âu châu đã được liên kết chặt chẽ gần giống như sự liên kết về kinh tế của nhiều tiểu bang của Hoa kỳ – và phần lớn (16 nước) Âu châu cùng chia sẻ với nhau một đơn vị tiền tệ chung. Nhưng khác với Hoa kỳ, Âu châu không có một loại- định-chế-trên- toàn-lục-địa cần thiết để đối phó với một cuộc khủng hoảng khắp lục địa nầy.

Đây là một lý do chính trong việc thiếu sót một hành động tài chính: Hiện nay không có một chính phủ nào ở vào địa vị gánh lấy trách nhiệm cho toàn nền kinh tế Âu châu. Điều Âu châu có được, thay vào đó, là các chính phủ quốc gia, và quốc gia nào cũng đều ngần ngại mượn một số nợ lớn để tài trợ cho một kế hoạch kích thích kinh tế, mà kế hoạch ấy sẽ cung cấp phần nhiều, nếu không muốn nói là phần lớn, lợi ích cho các cử tri thuộc các quốc gia khác.

Có thể quý vị trông đợi rằng các chính sách tiền tệ sẽ mạnh mẽ hơn. Sau cùng, cho dù không có một chính phủ toàn Âu châu, vẫn còn có một Ngân hàng Trung ương Âu châu (ECB). Nhưng ECB thì không giống như Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang FED (của Hoa Kỳ). FED có thể làm cuộc mạo hiểm vì FED được ủng hộ bởi một chính phủ quốc gia thống nhất – một chính phủ đã hành động để chia sẻ các nguy cơ từ các hành động táo bạo của FED, và chắc chắn sẽ chi trả cho những thua lỗ của FED nếu các nỗ lực của FED nhằm giải ngân các thị trường tài chánh bị thất bại. Ngân hàng Trung ương Âu châu E.C.B., do phải làm thỏa mãn và đáp ứng tới 16 quốc gia thường tranh cãi nhau, nên ngân hàng nầy không thể trông đợi vào một mức độ ủng hộ tương đương (như FED được tin cậy và ủng hộ của chính phủ Mỹ )

Nói theo cách khác, Âu châu hóa ra có cấu trúc rất yếu trong thời kỳ khủng hoảng.

Câu hỏi lớn nhất là điều gì sẽ xảy ra cho các nền kinh tế Âu châu đã từng phát triển mạnh mẽ trong thời kỳ tiền tệ còn dồi dào vài năm trước, chẳng hạn như Tây Ban Nha

Trong phần lớn thập niên vừa qua, Tây Ban Nha là một Florida của Âu châu, nền kinh tế quốc gia này được nâng bổng bởi một cuộc tăng trưởng đầu cơ khổng lồ trong bất động sản. Cũng như tại Florida, phát triển ngành bất động sản rất mạnh mẽ nay đã trở thành phá sản. Hiện nay, Tây Ban Nha đang cần phải tìm các nguồn thu nhập mới và việc làm khác để thay thế những việc làm bị mất trong công nghiệp xây dựng.

Trong quá khứ, Tây Ban Nha đã có thể cải thiện tính cạnh tranh bằng cách hạ giá đơn vị tiền tệ. Nhưng nay quốc gia này đang sử dụng Euro – và đường lối mở ra phía trước chỉ có thể là một quy trình khó khăn của việc giảm lương bổng. Tiến trình này đã rất khó khăn trong thời kỳ kinh tế còn tốt đẹp nhất, và sẽ khó khăn không thể tưởng tượng nổi nếu, vì tất cả mọi chuyện hiện giờ dường như  chắc chắn thế, nền kinh tế toàn Âu châu đang bị suy giảm và đang có khuynh hướng tiến tới sự thiểu-phát (deflation) trong nhiều năm sắp tới.

Có phải tất cả điều nầy có ý nghĩa rằng Âu châu đã sai lầm để tự liên kết (thành liên hiệp châu Âu) quá chặt chẽ hay không? Có nghĩa là, nói một cách đặc biệt, việc khai sinh đồng tiền Euro đã là một sai lầm? Có thể là như vậy.

Nhưng Âu  châu vẫn có thể chứng minh rằng  những người hoài nghi chuyện nầy đã bị sai lầm, nếu như các chính trị gia tại lục địa này bắt đầu chứng tỏ tài năng lãnh đạo nhiều hơn nữa. Họ sẽ làm được như vậy hay không?

*********************

*http://en.wikipedia.org/?title=Paul_Krugman#Nobel_Prize*
*http://en.wikipedia.org/wiki/Welfare_state
 

nguồn: http://www.nytimes.com/2009/03/16/opinion/16krugman.html?scp=3&sq=krugman&st=cse

Đăng trong Bài của Trần Hoàng, Khủng hoảng kinh tế châu Âu, kinh tế thế giới | Leave a Comment »