CHỦ NGHĨA TƯ BẢN CỦA ÔNG CASTRO:CUBA MỞ CỬA ĐẾN ĐÂU?
Tài liệu tham khảo đặc biệt
Thứ sáu ngày 11/5/2012
TTXVN (Ốttaoa 2/5)
Mạng tin “cbc.ca” ngày 26/4 đăng bài phân tích của phóng viên Connie Watson về mức độ mở cửa của Cuba với nội dung như sau:
Mặc dù không diễn ra các cuộc biểu tình kiểu “Mùa Xuân Arập”, nhưng Chính phủ Cuba đang tìm cách khai thác tinh thần doanh nghiệp của nước này. Ông Rafael Hernandez, người đứng đầu “Temas”, tạp chí văn hóa lớn nhất Cuba, vừa bị mất một biên tập viên khi cô này yêu một người Canađa, kết hôn và chuyển về quê chồng. Do vậy, vài tháng trước đây, Hernandez đã thông báo tuyển người thay thế và có tới gần 30 ứng cử viên đủ tư cách đã nộp hồ sơ khiến ông sững sờ. Theo ông Hernandez, trước đây thường chỉ có 3-4 ứng cử viên sẽ nộp đơn để dự tuyển vào một vị trí như vậy, bởi vì đó là một công việc lâu dài, và cho đến gần đây, một công việc lâu dài vẫn đồng nghĩa là một công việc chính phủ với mức lương thấp đến nỗi không đủ sống.
BẮC TRIỀU TIÊN: CHẾ ĐỘ KIM CHÂNG UN CÓ THẾ TỒN TẠI LÂU DÀI?
Tài liệu tham khảo đặc biệt
Thứ ba, ngày 24/4/2012
TTXVN (Brúcxen 18/4)
Tạp chí Europe ’s World số ra mới đây đã đăng bài của Tiến sỹ Hanns Gunther Hilpert, Phó ban Nghiên cứu Châu Á thuộc Học viện các vấn đề quốc tế và An ninh của Đức, phân tích về khả năng tồn tại của Chính quyền Kim Châng Un. Sau đây là nội dung bài viết:
Đây là năm 2012-21 năm sau sự sụp đổ của Liên bang Xôviết. Chiến tranh Lạnh, chạy đua vũ trang hạt nhân và Chủ nghĩa Xtalin, tất cả đều đã thuộc về quá khứ.
Bài viết của Tiến sỹ luật học Fernando Martínez Heredia thuộc trường Đại học tổng hợp La Habana, chuyên gia nghiên cứu về khoa học xã hội và các vấn đề chính trị, đăng trên trang mạng Rebelion, trong đó đề cập những vấn đề cốt yếu mà Cuba đã phải trải qua trong suốt những năm qua, cũng như những triển vọng phát triển của quốc đảo vùng Caribê này sau một thời gian triển khai lộ trình cập nhật mô hình kinh tế:
Đối với Cuba và phần lớn các nước, nội dung chủ yếu của vấn đề mà tôi đề cập hôm nay là sự tồn tại của chủ nghĩa thực dân, chủ nghĩa thực dân mới, cũng như các nhóm bóc lột và thống trị ở nhiều quốc gia vốn là những kẻ đồng lõa và đồng minh của chúng, và cũng là vấn đề các cuộc kháng cự và sự quật khởi của những người bị áp bức chống lại chế độ thống trị mà chủ nghĩa tư bản đã thiết lập nên ở châu Mỹ từ 5 thế kỷ trước. Quá trình lịch sử ấy là nguyên nhân của tình trạng chậm phát triển, của việc quản lý kém cỏi nói chung ở các nước đó và của các cuộc xâm lược mà bọn đế quốc cho là “cần thiết” để chống lại những ai chống cự hoặc nổi dậy. Việc bao vây và xâm lược có hệ thống mà Mỹ tiến hành chống Cuba là những ví dụ rõ nét.Vì vậy tôi không thể không nêu rõ ngay rằng tình hình Cuba có mối liên quan chặt chẽ với sự tồn tại của chu nghĩa tư bản đế quốc và những hành động của chúng.
TRUNG QUỐC ĐÃ RÚT RA ĐƯỢC BÀI HỌC TỪ SỰ SỤP ĐỔ CỦA LIÊN XÔ?
Tài liệu tham khảo đặc biệt
Thứ ba, ngày 21/2/2012
TTXVN (Niu Đêli 19/2)
Dưới đầu đề trên, tờ “The Indian Express ” số ra gần đây đăng bài của giáo sư Minxin Pei, trường Đại học Clamont McKenna (Mỹ), cho rằng là sai lầm nếu Đảng Cộng sản Trung Quốc tin rằng bài học quan trọngnhất họ rút ra được từ sự sụp đổ của Liên Xô: một chế độ cộng sản sẽ sụp đổ nếu tìm cách thực hiện các cải cách dân chủ. Nội dung bài viết như sau:
Hầu hết thế giới đều vui mừng trước sự sụp đổ của Liên Xô cách đây 2 thập kỷ. Tuy nhiên, không khí ở Bắc Kinh khi đó khá u ám. Đảng Cộng sản Trung Quốc (CCP) cầm quyền vừa mới vượt qua cuộc khủng hoảng Thiên An Môn vào Mùa Xuân 1989, rõ ràng bị chấn động mạnh. Đó không phải là do các nhà lãnh đạo Trung Quốc đồng cảm với những người đồng chí Liên Xô. Trung Quốc và Liên Xô từng là kẻ thù của nhau trong suốt gần 3 thập kỷ (từ 1960 đến 1980). Lý do chính khiến Bắc Kinh thương tiếc sự sụp đổ của nhà nước Liên Xô là vì lợi ích của chính họ. Ngoài việc mất đi lợi thế địa chính trị như một nước giữ vai trò cân bằng của phương Tây chống Mátxcơva, Bắc Kinh lo sợ rằng tới một thời điểm nào đó họ cũng sẽ gặp phải số phận tương tự.
TÌNH HÌNH PHÁT TRIỂN CỦA CÁC NƯỚC SNG SAU HAI MƯƠI NĂM ĐỘC LẬP
TTXVN (Mátcơva 10/12)
“Báo độc lập” (Nga) gần đây đăng bài của giáo sư, tiễn sĩ Viachíelav Vashanov, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu các vấn đề kinh tế của các nước thuộc Cộng đồng các quốc gia độc lập (SNG) trực thuộc bộ phát triển kinh tế và Viện Hàn lâm khoa học Nga, nội dung như sau:
Trong thế kỷ XX trên thế giới đã diễn ra hai sự kiện địa chính trị quan trọng nhất – cuộc Cách mạng tháng Mười năm 1917 ở Nga, với sự hình thành Liên Xô, và sự tan vỡ của Liên bang Xôviết năm 1991 thành 15 quốc gia có chủ quyền.
Hai mươi năm đã trôi qua. Từ năm 1991, nền kinh tế của các nước cộng hoà thuộc Liên Xô trước đây đã vận hành theo thể chế kinh tế thị trường và đạt được những kết quả khác nhau.
Hôm qua, 07/11/2011 theo lịch chính thống giáo là ngày mà cách nay 94 năm, phong trào cộng sản Nga đã lật đổ chế độ Nga Hoàng, mở đầu một thời kỳ «vàng son» cho đến khi Liên Xô tan rã vào năm 1991. Hiện nay, đảng Cộng sản Nga vẫn tồn tại nhưng người dân không còn mơ hồ về cuộc cách mạng gọi là «vô sản» này mà thực chất là một cuộc «đảo chính». Các tài liệu mật, các nhân chứng sống đã phô bày tội ác của Lê-nin.
Từ thủ đô nước Nga, nhà báo Nguyễn Minh Cần * phân tích :
Đôi lời: Dưới đây là ý kiến của độc giả LBS đăng trong mục “Phản hồi”của bài Đừng tiếc nuối những gì mà loài người đã loại bỏ đi của Nhà văn Hoàng Lại Giang. Nhận thấy nội dung có nhiều thông tin đáng suy ngẫm, nên BS xin đăng lại.
Trao đổi qua bài viết của Hoàng Lại Giang
Bài của bác Hoàng Lại Giang thể hiện tâm huyết rất đáng quý của một người trí thức cộng sản trước hiện tình đất nước. Đáng tiếc là những gì bác viết về Mác, Ăng-ghen và Lênin lại không hoàn toàn chính xác. Các vị này không «sáng suốt», không tự nhận thức được sự sai lầm của mình như bác tưởng. Xin trả lời vài câu hỏi mà bác đặt ra :
Đừng tiếc nuối những gì mà loài người đã loại bỏ đi!
(Những người cộng sản Việt Nam nên đọc lại thật kỹ học thuyết Mac và Anghen)
Hoàng Lại Giang
Năm 1924, Nguyễn Ái Quốc viết: “Chủ nghĩa dân tộc là động lực lớn nhất của đất nước …. Người ta sẽ không làm gì được cho người An Nam nếu không dựa trên các động lực vĩ đại và duy nhất của đời sống xã hội của họ.” Và trên tinh thần dân tộc ấy, năm 1945 ,sau khi giành lại chính quyền từ tay thực dân Pháp, ông đã đặt tên nước là Việt Nam – Dân chủ – Cộng hòa và sau đó vào năm 1951 ông thuyết phục những người cộng sản đổi tên Đảng là Lao Động. Tên nước và tên đảng cho đến giờ vẫn được nhân dân trân trọng và bảo vệ . Đấy chính là lòng dân. Thời nào cũng vậy, lòng dân là cái không mua được, dù bất cứ giá nào. Lịch sử đã chứng minh qua nghìn năm đô hộ giặc Tàu và trăm năm đô hộ giặc Tây. Lịch sử cũng đã chứng minh khi lòng dân không yên thì mọi thứ bạo lực chỉ là hành động cứu cấp cho một thứ quyền lực phi nhân tính, vết nhơ không bao giờ rửa sạch. Lịch sử vẫn còn đó một Tần Thủy Hoàng, một Nê rô, nhà thơ bạo chúa, ở thời hiện đại là Hitle, là Stalin, là Mao trạch Đông là Ponpot!
Trung Quốc và Nga đã vượt cả Mỹ và Liên minh châu Âu về mặt tiêu thụ hàng xa xỉ. Trong khi đó 200 triệu người Trung Quốc, gấp rưỡi toàn bộ dân số Nga, lại đang sống trong cảnh bần cùng. Ở nước Nga cũng có thực trạng tương tự. Chỉ 1/100 người Nga đủ khả năng dùng những thứ hàng cao cấp với cuộc sống vương giả. Sự phân hoá xã hội như vậy sẽ dẫn đến những hậu quả gì? Phóng viên Đài tiếng nói nước Nga Leonid Kovachich đã đi tìm giải đáp cho câu hỏi đó. Đọc tiếp »