TRĂNG TRÒN MÁI TÂY – Quỳnh Dao (5)
TRĂNG TRÒN MÁI TÂY
Tiểu thuyết – Quỳnh Dao (Đài Loan)
Trang Hạ dịch (1999)
~~o0o~~
Tám
Đêm ấy, tôi mất ngủ
Nằm trên giường tôi không tài nào ngủ được. Tôi dùng mọi cách để tự dỗ giấc ngủ những vẫn thức chong chong. Tôi vặn ngọn đèn ngủ đầu giường sáng lên, rút lấy một cuốn nhật ký của Tiểu Phàm giở ra, đập vào mắt là những nét chữ thanh tú và hơi ngoáy của Tiểu Phàm:
“Nếu thật sự có một ngày khủng khiếp kia, Đông Đông sẽ ra sao? Mình có chết cũng không sao. Nhưng Đông Đông, Đông Đông ơi! Thượng Đế tốt bụng, nếu như đến ngày đó xin hãy nương tay chiếu cố Đông Đông! Cho anh ấy dũng khí để tiếp tục sống! Cho anh ấy có thể tiếp tục niềm vui, có thể tìm thấy hạnh phúc…”
Tôi vứt cuốn sổ ra xa, khoác tấm áo mỏng đi tới bên cửa sổ. Ngoài kia trăng vằng vặc. Trong vườn thấp thoáng bóng hoa. Ánh trăng soi vào cửa sổ, hương hoa bay lan trong không khí thật nhẹ, có một mùi thơm quyến luyến. Tôi mở cửa đi ra, theo hành lang nhẹ nhàng đi ra cuối hàng lang, ở đấy có một cửa kính mở ra sân thượng. Khi đặt tay lên nắm đấm cửa kính, tôi lặng người đi. Ngoài lan can sân thượng có một người tì ở đó, có một đốm lửa đầu điếu thuốc nhấp nháy trong màn đêm. Ai? Thạch Phong hay Thạch Lỗi?
Tôi mở cửa bước hẳn ra, người kia đang tì nghiêng người, dáng cao cao, đôi chân dài đứng bất động. Khi tôi lại gần, người đó cất tiếng:
- Trời đêm rất đẹp, phải không Dư tiểu thư?
Tôi nghe ra tiếng Thạch Phong.
- Vâng! – Tôi hít sâu – Có hương hoa.
Cúi ngưởi trên lan can tôi ngắm vườn hoa ngập tràn ánh trăng, rồi ngước lên nhìn vầng trăng một nửa. “Hồi nhỏ, tôi tin rằng có một đêm nào đó, từ trăng sẽ buông xuống một cái thang bạc, cho một cô tiên bước xuống, mang tặng cho tôi thật nhiều thứ, thực hiện mọi điều ước của tôi”.
- Thật không? – Anh ta rít thuốc – Thế lúc đó cô ước những gì?
- Ước được yêu thương – Tôi mỉm cười – Được tất cả mọi người yêu thương, ước có vô số bè bạn, mà người bạn nào cũng yêu tôi.
- Tham quá nhỉ! – Anh ta bảo – Điều ước của cô lớn thế!
- Vâng, thật lớn! – Tôi nhìn vầng trăng – Đến giờ cô tiên ấy vẫn chưa xuống!
- Sao cô biết? – Anh ta nói – Có khi cô tiên ấy đã xuống rồi!
- Hả? – Tôi nhìn, khuôn mặt anh ta nửa sáng nửa tối trong bóng đêm, đã mất vẻ nghiêm nghị và khó gần của ban ngày – Nếu cô tiên đã xuống đây, chắc là xuống vì người khác thôi. Có những người từ nhỏ đã luôn được yêu, tôi thì không.
- Vì cô kiêu ngạo và tự tôn, đấy là trở ngại lớn nhất! – Anh ta nhận xét.
- Không phải là anh cũng vậy ư? – Tôi nói, ánh trăng làm tôi bạo dạn.
Một hồi im lặng, rồi anh ta cười.
- Hay là vứt bỏ những trở ngại đó đi! – Anh ta nói.
Tôi im lặng, cảm thấy trái tim đập loạn nhịp. Lời anh ta nói có ẩn ý chi đây? Tôi chẳng nghĩ ra được. Anh ta cũng không nói nữa, suốt một hồi lâu.
- Từ nhỏ cô không có anh chị em à?
- Không.
- Mười tuổi tang mẹ? Mười lăm tuổi tang cha?
- Vâng.
- Nếu vậy cô đã biết được sự cô độc, cũng đã chịu đựng sự lạnh lẽo nặng nề, chỉ muốn đập phá ra, muốn giãy giụa, muốn gào thét.
- Vâng, vâng, vâng! – Tôi nói một hơi – Phải anh cũng như thế?
- Tôi là con một từ nhỏ, mãi về sau này Tiểu Lỗi mới chào đời, cha mẹ tôi lại lần lượt ra đi. Kết quả là tôi không giống anh trai của Tiểu Lỗi mà lại giống như cha của nó.
- Tuổi thơ của anh cũng không có tiếng cười?
- Cô độc, và quá nhiều mất mát với bi ai. Lớn hơn một chút, đè trên vai là trách nhiệm. Nhưng… Ôi chà! Giống như cô nói, mỗi người sống trên đời này vẫn phải cố quên đi bao nhiêu chuyện đó thôi! Những chuyện này phải quên!
- Điều đáng buồn là, những cái phải quên thì chúng ta đều không quên nổi. Mà những điều bị quên kia, đều để lại dấu ấn trong sinh mệnh con người.
Anh ta nhìn tôi, mắt long lanh trong màn đêm.
- Lời cô nói vượt qua tuổi tác của cô.
- Tuổi tôi đáng lẽ phải nói những lời thế nào?
- Những lời ngọt ngào… Đây là tuổi để mơ ước.
- Khi bằng tuổi tôi anh cũng chỉ mơ ước ư?
- Không, hồi ấy ông nội tôi đang ốm, trên vai tôi là gánh nặng cả gia đình. Học hành, làm lụng, tìm việc làm ban đêm, tôi quá bận, không có thời gian để mơ ước nữa.
- Khi có thời gian để mơ ước, anh đã mơ ước chứ?
- Ừ, một giấc mộng hoang đường! – Anh ta nghiến chặt răng, nét mặt đột ngột rắn lại – Một giấc mơ tuyệt vời, như ráng chiều tà, đẹp đến mê người. Tan đi rất nhanh. Rồi sau đó là bóng đêm.
- Anh định nói… – Tôi buột miệng – Nói đến vợ anh?
Anh ta nhổm lên như thể bị điếu thuốc lá cháy tới ngón tay, quay phắt đầu lại nhìn tôi hung hãn. Mối thiện cảm giữa chúng tôi biến mất. Cô tiên bé bỏng tốt bụng kia đã lại bay về cung trăng rồi. Tiếng anh ta lạnh băng và giận dữ:
- Đừng lục vấn những chuyện cô vốn không hiểu, cô Dư nhé! Cô có phần quá trớn rồi!
Tim tôi lạnh đi, hơi lạnh đến từ ánh trăng, từ con đường trải đá dăm dưới kia bốc lên. Tôi thẳng người lên, nói giọng lạnh lùng:
- Tôi đã nhớ ra giao kèo của anh rồi, Thạch Phong, cũng nhớ ra tôi là ai.
Tôi nói thật nhanh rồi vội vã rời sân thượng đi về phòng.
Tôi càng không ngủ được. Ngồi trước cửa sổ, tôi dùng bàn tay đỡ lấy đầu. Quỷ quái gì đây? Sao tôi lại nán lại nơi này? Nhận một việc khó hiểu? Số mệnh nào đã an bài tôi tới? Quen biết những kẻ lập dị này, biết một câu chuyện ly kỳ?
Ánh đèn ngủ u ám, tôi cứ ngồi thế bất động. Hẳn tôi đã ngồi rất lâu, cho đến lúc bị đánh động bằng những tiếng chân đi. Có người đang đi ngoài hành lang, bước chân chuệch choạng và nặng nề. Ai? Tôi đang ngơ ngác thì cửa phòng bị đẩy tung ra, một bóng đen đổ vào phòng. Tôi lấy tay bịt mồm, chỉ thiếu chút nữa là hét lên nếu không nhận ra Thạch Lỗi. Anh ta áo quần xộc xệch, chân nam đá chân chiêu, anh ta đã uống quá nhiều.
Tôi đứng dậy, đi tới bên cạnh định dìu anh ta.
- Anh say rồi! – Tôi nói khẽ, không muốn làm cả nhà tỉnh giấc – Anh nên về phòng mà ngủ.
Anh ta trợn mắt nhìn tôi, trong đôi mắt vằn đỏ cháy lên một ngọn lửa kỳ lạ. Cả khuôn mặt đều bị ngọn lửa ấy rọi sáng. Đưa tay ra, anh ta run rẩy sờ lên mặt tôi, miệng lắp bắp như ngủ mê:
- Tiểu Phàm, ờ, Tiểu Phàm! Tiểu Phàm!
Tim tôi thắt lại, cái run rẩy của anh ta nhanh chóng truyền sang cho tôi. Tôi đang thấy một chàng trai bị tình yêu dày vò đến cùng cực, đến chết, nghe thấy tiếng kêu đau đớn, điên dại và cháy bỏng. Nhưng tôi không phải là Tiểu Phàm, tôi không phải Tiểu Phàm, mà lại không nỡ nhẫn tâm nói ra, để phá tan giấc mộng của anh ta.
Anh ta lại gọi, cánh tay ôm chặt tôi. Thế là trong phút chốc tôi bị ôm vào trong lòng anh ta, đôi môi đói khát của anh ta áp lên môi tôi thật chặt. Đầu óc tôi mụ mị, cổ họng khô cháy, nhưng chưa bị mất hết lý trí. Dư Mỹ Hằng tội nghiệp! Đây là cái hôn đầu tiên của mày, lần đầu được một người con trai ôm, mà mày lại chỉ là kẻ thế chỗ cho một cô gái khác!
Anh ta đột ngột buông tôi ra, mắt anh ta phút chốc phẫn nộ hung hãn.
- Cô là ai? – Anh ta hỏi rất giận dữ.
- Dư Mỹ Hằng – Giọng tôi khô khan và nghẹn lại.
Mặt anh ta thoắt biến sắc.
- Dư Mỹ Hằng quỷ quái nào?
- Không phải quỷ quái mà là người! – Tôi rã rời nói.
- Cô từ đâu tới đây? Sao cô lại ở đây mạo nhận Tiểu Phàm? Nói đi! Nói đi! – Anh ta gầm lên.
Tôi bừng tỉnh, bước ra bật ngọn đèn treo giữa phòng. Tôi biết tôi phải đánh gục anh ta, nếu tôi có một giây một phút để anh ta tìm lấy hình bóng của Tiểu Phàm ở tôi, anh ta sẽ vô phương cứu chữa. Tôi mạnh mẽ quay lại đối mặt với anh ta, chủ động lớn tiếng để gào lại anh ta:
- Anh thật kỳ quặc! Thạch Lỗi! Tại sao nửa đêm khuya khoắt anh chạy vào phòng tôi? Anh giải thích đi anh Thạch. Tôi chẳng quen Tiểu Phàm nào cả, chẳng biết ai là Tiểu Phàm, anh đừng nói bậy bạ lung tung! Tôi là thư ký của anh trai anh! Nửa đêm anh đến đây làm gì hả? Anh giải thích đi!
Tiếng nói của tôi thật sự đã làm anh ta sợ. Anh ta sững sờ mở to mắt, chằm chằm ngó tôi, sau đó tự nhiên đầu rũ xuống giống như lần đầu tiên tôi gặp ngoài vườn hoa, vừa nhếch nhác vừa thảm hại. Anh ta loạng choạng lùi lại, miệng lúng búng:
- Tôi… tôi xin lỗi, tại tôi đã uống nhiều rượu, tôi… tôi… – Anh ta chỉ biết lắc đầu loạn xạ – Tôi nhầm người, tôi tưởng… tôi tưởng… cho nên, tôi xin lỗi!
Anh ta lùi ra cửa, nét mặt đau đớn xót xa làm tôi bất giác cũng đi theo ra, vịn tay lên cửa nhìn theo, thấy anh ta thất thểu đi về phòng. Sau đó, tôi nhìn thấy Thạch Phong đứng trong hành lang, mặc áo ngủ, đút hai tay vào trong túi áo lặng lẽ quan sát mọi việc. Bốn mắt chúng tôi chạm nhau. Im lặng một lúc anh ta nói khẽ:
- Không hề dở, Dư tiểu thư ạ!
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi tức tối, không kiềm chế được tôi giận dữ và bất bình nói:
- Anh đừng kéo tôi vào chuyện này nữa. Tôi bị anh cho vào bẫy rồi! Đừng tưởng là tôi sung sướng gì làm chuyện này. Tôi chưa đi chỉ vì còn thương hại anh ta thôi!
Thạch Phong đi về phía tôi, đôi mắt sinh động dừng trên khuôn mặt tôi:
- Sao, tôi lại làm cho lòng tự tôn của em bị tổn thương à? – Anh ta hỏi.
- Tôi… – Trong mắt tôi tự nhiên có một màn nước che phủ, chẳng lẽ chỉ có sự tự ái của tôi bị tổn thương thôi ư? – Đáng lẽ ngàn vạn lần tôi không nên tới đây! Không biết ma quỷ nào bảo tôi nhận làm việc xấu xa này!
- Không phải ma quỷ, mà là lòng thương xót rộng rãi của cô mách bảo! – Anh ta nhại lại lời tôi vừa nói về Thạch Lỗi.
Tôi lườm anh ta một cái, không biết nói gì nên lắc đầu, chậm chạp đóng lại cánh cửa phòng tôi.
Trời đã sắp sáng. Rạng đông đã lờ mờ trên đỉnh núi xa xa.
(còn nữa)
Articles
Privacy