Articles  Privacy

 

Trang Hạ

Đàn bà đích thực

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY – Quỳnh Dao (5)

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY

Tiểu thuyết – Quỳnh Dao (Đài Loan)

Trang Hạ dịch (1999)

~~o0o~~

Tám

Đêm ấy, tôi mất ngủ

Nằm trên giường tôi không tài nào ngủ được. Tôi dùng mọi cách để tự dỗ giấc ngủ những vẫn thức chong chong. Tôi vặn ngọn đèn ngủ đầu giường sáng lên, rút lấy một cuốn nhật ký của Tiểu Phàm giở ra, đập vào mắt là những nét chữ thanh tú và hơi ngoáy của Tiểu Phàm:

“Nếu thật sự có một ngày khủng khiếp kia, Đông Đông sẽ ra sao? Mình có chết cũng không sao. Nhưng Đông Đông, Đông Đông ơi! Thượng Đế tốt bụng, nếu như đến ngày đó xin hãy nương tay chiếu cố Đông Đông! Cho anh ấy dũng khí để tiếp tục sống! Cho anh ấy có thể tiếp tục niềm vui, có thể tìm thấy hạnh phúc…”

Tôi vứt cuốn sổ ra xa, khoác tấm áo mỏng đi tới bên cửa sổ. Ngoài kia trăng vằng vặc. Trong vườn thấp thoáng bóng hoa. Ánh trăng soi vào cửa sổ, hương hoa bay lan trong không khí thật nhẹ, có một mùi thơm quyến luyến. Tôi mở cửa đi ra, theo hành lang nhẹ nhàng đi ra cuối hàng lang, ở đấy có một cửa kính mở ra sân thượng. Khi đặt tay lên nắm đấm cửa kính, tôi lặng người đi. Ngoài lan can sân thượng có một người tì ở đó, có một đốm lửa đầu điếu thuốc nhấp nháy trong màn đêm. Ai? Thạch Phong hay Thạch Lỗi?

Tôi mở cửa bước hẳn ra, người kia đang tì nghiêng người, dáng cao cao, đôi chân dài đứng bất động. Khi tôi lại gần, người đó cất tiếng:

- Trời đêm rất đẹp, phải không Dư tiểu thư?

Tôi nghe ra tiếng Thạch Phong.

- Vâng! – Tôi hít sâu – Có hương hoa.

Cúi ngưởi trên lan can tôi ngắm vườn hoa ngập tràn ánh trăng, rồi ngước lên nhìn vầng trăng một nửa. “Hồi nhỏ, tôi tin rằng có một đêm nào đó, từ trăng sẽ buông xuống một cái thang bạc, cho một cô tiên bước xuống, mang tặng cho tôi thật nhiều thứ, thực hiện mọi điều ước của tôi”.

- Thật không? – Anh ta rít thuốc – Thế lúc đó cô ước những gì?

- Ước được yêu thương – Tôi mỉm cười – Được tất cả mọi người yêu thương, ước có vô số bè bạn, mà người bạn nào cũng yêu tôi.

- Tham quá nhỉ! – Anh ta bảo – Điều ước của cô lớn thế!

- Vâng, thật lớn! – Tôi nhìn vầng trăng – Đến giờ cô tiên ấy vẫn chưa xuống!

- Sao cô biết? – Anh ta nói – Có khi cô tiên ấy đã xuống rồi!

- Hả? – Tôi nhìn, khuôn mặt anh ta nửa sáng nửa tối trong bóng đêm, đã mất vẻ nghiêm nghị và khó gần của ban ngày – Nếu cô tiên đã xuống đây, chắc là xuống vì người khác thôi. Có những người từ nhỏ đã luôn được yêu, tôi thì không.

- Vì cô kiêu ngạo và tự tôn, đấy là trở ngại lớn nhất! – Anh ta nhận xét.

- Không phải là anh cũng vậy ư? – Tôi nói, ánh trăng làm tôi bạo dạn.

Một hồi im lặng, rồi anh ta cười.

- Hay là vứt bỏ những trở ngại đó đi! – Anh ta nói.

Tôi im lặng, cảm thấy trái tim đập loạn nhịp. Lời anh ta nói có ẩn ý chi đây? Tôi chẳng nghĩ ra được. Anh ta cũng không nói nữa, suốt một hồi lâu.

- Từ nhỏ cô không có anh chị em à?

- Không.

- Mười tuổi tang mẹ? Mười lăm tuổi tang cha?

- Vâng.

- Nếu vậy cô đã biết được sự cô độc, cũng đã chịu đựng sự lạnh lẽo nặng nề, chỉ muốn đập phá ra, muốn giãy giụa, muốn gào thét.

- Vâng, vâng, vâng! – Tôi nói một hơi – Phải anh cũng như thế?

- Tôi là con một từ nhỏ, mãi về sau này Tiểu Lỗi mới chào đời, cha mẹ tôi lại lần lượt ra đi. Kết quả là tôi không giống anh trai của Tiểu Lỗi mà lại giống như cha của nó.

- Tuổi thơ của anh cũng không có tiếng cười?

- Cô độc, và quá nhiều mất mát với bi ai. Lớn hơn một chút, đè trên vai là trách nhiệm. Nhưng… Ôi chà! Giống như cô nói, mỗi người sống trên đời này vẫn phải cố quên đi bao nhiêu chuyện đó thôi! Những chuyện này phải quên!

- Điều đáng buồn là, những cái phải quên thì chúng ta đều không quên nổi. Mà những điều bị quên kia, đều để lại dấu ấn trong sinh mệnh con người.

Anh ta nhìn tôi, mắt long lanh trong màn đêm.

- Lời cô nói vượt qua tuổi tác của cô.

- Tuổi tôi đáng lẽ phải nói những lời thế nào?

- Những lời ngọt ngào… Đây là tuổi để mơ ước.

- Khi bằng tuổi tôi anh cũng chỉ mơ ước ư?

- Không, hồi ấy ông nội tôi đang ốm, trên vai tôi là gánh nặng cả gia đình. Học hành, làm lụng, tìm việc làm ban đêm, tôi quá bận, không có thời gian để mơ ước nữa.

- Khi có thời gian để mơ ước, anh đã mơ ước chứ?

- Ừ, một giấc mộng hoang đường! – Anh ta nghiến chặt răng, nét mặt đột ngột rắn lại – Một giấc mơ tuyệt vời, như ráng chiều tà, đẹp đến mê người. Tan đi rất nhanh. Rồi sau đó là bóng đêm.

- Anh định nói… – Tôi buột miệng – Nói đến vợ anh?

Anh ta nhổm lên như thể bị điếu thuốc lá cháy tới ngón tay, quay phắt đầu lại nhìn tôi hung hãn. Mối thiện cảm giữa chúng tôi biến mất. Cô tiên bé bỏng tốt bụng kia đã lại bay về cung trăng rồi. Tiếng anh ta lạnh băng và giận dữ:

- Đừng lục vấn những chuyện cô vốn không hiểu, cô Dư nhé! Cô có phần quá trớn rồi!

Tim tôi lạnh đi, hơi lạnh đến từ ánh trăng, từ con đường trải đá dăm dưới kia bốc lên. Tôi thẳng người lên, nói giọng lạnh lùng:

- Tôi đã nhớ ra giao kèo của anh rồi, Thạch Phong, cũng nhớ ra tôi là ai.

Tôi nói thật nhanh rồi vội vã rời sân thượng đi về phòng.

Tôi càng không ngủ được. Ngồi trước cửa sổ, tôi dùng bàn tay đỡ lấy đầu. Quỷ quái gì đây? Sao tôi lại nán lại nơi này? Nhận một việc khó hiểu? Số mệnh nào đã an bài tôi tới? Quen biết những kẻ lập dị này, biết một câu chuyện ly kỳ?

Ánh đèn ngủ u ám, tôi cứ ngồi thế bất động. Hẳn tôi đã ngồi rất lâu, cho đến lúc bị đánh động bằng những tiếng chân đi. Có người đang đi ngoài hành lang, bước chân chuệch choạng và nặng nề. Ai? Tôi đang ngơ ngác thì cửa phòng bị đẩy tung ra, một bóng đen đổ vào phòng. Tôi lấy tay bịt mồm, chỉ thiếu chút nữa là hét lên nếu không nhận ra Thạch Lỗi. Anh ta áo quần xộc xệch, chân nam đá chân chiêu, anh ta đã uống quá nhiều.

Tôi đứng dậy, đi tới bên cạnh định dìu anh ta.

- Anh say rồi! – Tôi nói khẽ, không muốn làm cả nhà tỉnh giấc – Anh nên về phòng mà ngủ.

Anh ta trợn mắt nhìn tôi, trong đôi mắt vằn đỏ cháy lên một ngọn lửa kỳ lạ. Cả khuôn mặt đều bị ngọn lửa ấy rọi sáng. Đưa tay ra, anh ta run rẩy sờ lên mặt tôi, miệng lắp bắp như ngủ mê:

- Tiểu Phàm, ờ, Tiểu Phàm! Tiểu Phàm!

Tim tôi thắt lại, cái run rẩy của anh ta nhanh chóng truyền sang cho tôi. Tôi đang thấy một chàng trai bị tình yêu dày vò đến cùng cực, đến chết, nghe thấy tiếng kêu đau đớn, điên dại và cháy bỏng. Nhưng tôi không phải là Tiểu Phàm, tôi không phải Tiểu Phàm, mà lại không nỡ nhẫn tâm nói ra, để phá tan giấc mộng của anh ta.

Anh ta lại gọi, cánh tay ôm chặt tôi. Thế là trong phút chốc tôi bị ôm vào trong lòng anh ta, đôi môi đói khát của anh ta áp lên môi tôi thật chặt. Đầu óc tôi mụ mị, cổ họng khô cháy, nhưng chưa bị mất hết lý trí. Dư Mỹ Hằng tội nghiệp! Đây là cái hôn đầu tiên của mày, lần đầu được một người con trai ôm, mà mày lại chỉ là kẻ thế chỗ cho một cô gái khác!

Anh ta đột ngột buông tôi ra, mắt anh ta phút chốc phẫn nộ hung hãn.

- Cô là ai? – Anh ta hỏi rất giận dữ.

- Dư Mỹ Hằng – Giọng tôi khô khan và nghẹn lại.

Mặt anh ta thoắt biến sắc.

- Dư Mỹ Hằng quỷ quái nào?

- Không phải quỷ quái mà là người! – Tôi rã rời nói.

- Cô từ đâu tới đây? Sao cô lại ở đây mạo nhận Tiểu Phàm? Nói đi! Nói đi! – Anh ta gầm lên.

Tôi bừng tỉnh, bước ra bật ngọn đèn treo giữa phòng. Tôi biết tôi phải đánh gục anh ta, nếu tôi có một giây một phút để anh ta tìm lấy hình bóng của Tiểu Phàm ở tôi, anh ta sẽ vô phương cứu chữa. Tôi mạnh mẽ quay lại đối mặt với anh ta, chủ động lớn tiếng để gào lại anh ta:

- Anh thật kỳ quặc! Thạch Lỗi! Tại sao nửa đêm khuya khoắt anh chạy vào phòng tôi? Anh giải thích đi anh Thạch. Tôi chẳng quen Tiểu Phàm nào cả, chẳng biết ai là Tiểu Phàm, anh đừng nói bậy bạ lung tung! Tôi là thư ký của anh trai anh! Nửa đêm anh đến đây làm gì hả? Anh giải thích đi!

Tiếng nói của tôi thật sự đã làm anh ta sợ. Anh ta sững sờ mở to mắt, chằm chằm ngó tôi, sau đó tự nhiên đầu rũ xuống giống như lần đầu tiên tôi gặp ngoài vườn hoa, vừa nhếch nhác vừa thảm hại. Anh ta loạng choạng lùi lại, miệng lúng búng:

- Tôi… tôi xin lỗi, tại tôi đã uống nhiều rượu, tôi… tôi… – Anh ta chỉ biết lắc đầu loạn xạ – Tôi nhầm người, tôi tưởng… tôi tưởng… cho nên, tôi xin lỗi!

Anh ta lùi ra cửa, nét mặt đau đớn xót xa làm tôi bất giác cũng đi theo ra, vịn tay lên cửa nhìn theo, thấy anh ta thất thểu đi về phòng. Sau đó, tôi nhìn thấy Thạch Phong đứng trong hành lang, mặc áo ngủ, đút hai tay vào trong túi áo lặng lẽ quan sát mọi việc. Bốn mắt chúng tôi chạm nhau. Im lặng một lúc anh ta nói khẽ:

- Không hề dở, Dư tiểu thư ạ!

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi tức tối, không kiềm chế được tôi giận dữ và bất bình nói:

- Anh đừng kéo tôi vào chuyện này nữa. Tôi bị anh cho vào bẫy rồi! Đừng tưởng là tôi sung sướng gì làm chuyện này. Tôi chưa đi chỉ vì còn thương hại anh ta thôi!

Thạch Phong đi về phía tôi, đôi mắt sinh động dừng trên khuôn mặt tôi:

- Sao, tôi lại làm cho lòng tự tôn của em bị tổn thương à? – Anh ta hỏi.

- Tôi… – Trong mắt tôi tự nhiên có một màn nước che phủ, chẳng lẽ chỉ có sự tự ái của tôi bị tổn thương thôi ư? – Đáng lẽ ngàn vạn lần tôi không nên tới đây! Không biết ma quỷ nào bảo tôi nhận làm việc xấu xa này!

- Không phải ma quỷ, mà là lòng thương xót rộng rãi của cô mách bảo! – Anh ta nhại lại lời tôi vừa nói về Thạch Lỗi.

Tôi lườm anh ta một cái, không biết nói gì nên lắc đầu, chậm chạp đóng lại cánh cửa phòng tôi.

Trời đã sắp sáng. Rạng đông đã lờ mờ trên đỉnh núi xa xa.

(còn nữa)

Đạo làm đàn bà

Nhớ hồi xưa mình chỉ là chân biên tập văn xuôi, truyện ngắn trên Hoa Học Trò, rất thích tới nhà in Tạp chí Cộng Sản để cùng họa sĩ theo dõi những số Hoa Học Trò đang in, kịp sáng thứ 5 hàng tuần bầy trên sạp báo. Những người làm báo đều có cái hạnh phúc nôn nóng chờ số báo mới sắp ra lò. Không biết có phải vậy không mà sau này, mình phải lòng một ông thợ in, xong bị ông ấy cưới luôn. Cái ông thợ đã in tờ Hoa Học Trò số đầu tiên ngày xưa ấy!

Một lần đang trong xưởng in, một tay thợ trong xưởng in tới sau lưng mình huých nhẹ vào khuỷu chân kiểu trêu chọc làm mình chúi về phía trước thì phải, chả nhớ nữa. Mình quay lại buông một câu trách nhẹ: “Vô duyên!”

Thế là chị đồng nghiệp về, lôi mình vào quán nước, bảo, chị phải bảo cho Trang Hạ cái này, là em không bao giờ được cư xử với đàn ông con trai như thế! Em không được nặng lời với bất kỳ anh đàn ông nào! Dù chỉ là buột miệng, cũng phải tập để luôn buột miệng ra những lời duyên dáng dễ ưa nũng nịu! Đối với đàn ông ấy mà, dù có trách họ thì cũng phải nói khéo, trong thái độ hớn hở hài hước. Bởi cho dù không thích một anh chàng nào thì cũng đừng biến anh ấy thành kẻ thù! Đàn ông họ sẵn sàng chỉ vì một câu nói mình làm họ mất lòng, họ sẽ biến thành kẻ thù!

Lúc đó mình chỉ nghĩ, ôi sao làm phụ nữ khó thế, biết đến thuở nào mình mới học để trở thành được phụ nữ? Và sau đó thì nghĩ mãi, không hiểu những người đàn ông đang đi đi lại lại ngoài đường kia, có bao giờ họ nghĩ, họ cần phải có trách nhiệm để phụ nữ đừng buông vào mặt họ những lời nặng nề không? Hay có những thứ đạo lý, chỉ phụ nữ mới cần phải học, và chỉ đúng với phụ nữ?

Sau này mình nghĩ được thêm một ý nữa, không mới mẻ: Thế lấy lòng tất thảy đàn ông trên thế giới này để làm gì? Đằng nào thì mình cũng đâu có xài hết đám đó?

Xong, một thời gian sau, đám bạn gái của mình có một cô yêu sớm nhất, rồi lấy chồng sớm nhất. Nhưng khổ nỗi nhân vật chính, anh chồng chưa cưới, lại chẳng phải là cái anh chàng mối tình đầu của cô. Có sao, cả tỷ người trên thế giới này đều vậy. Thế mà cô bạn xinh xắn của mình thì cứ thấp thỏm như ngồi trên đống lửa. Ngày mới yêu, cô ấy đi “tâm lý chiến” từng đứa bạn một, trong đó có mình. Cô ấy bảo: Đừng có nói lộ ra là tớ đã từng có một người yêu nhé!

- Ôi giời ơi, thôi được rồi, sẽ giữ bí mật cho!

- Những ảnh trong album đi chơi của các bà, có hình người yêu cũ của tớ, làm ơn xé hết ngay cho tớ nhé! Phim cũng phải hủy hết nhé!

- Ừ, được, đảm bảo làm ngay!

- Làm ơn đừng hé ra là tớ từng làm thơ tình tặng người yêu cũ, còn được đăng báo nữa nhé!

- Ôi giời ơi, thôi được!

- Đừng hé ra là tớ thích tụ tập và hát Karaoke, tớ chỉ thích đi uống cà phê một mình và ngồi yên ở nhà buổi tối để đọc sách thôi, rõ chưa!

- Hừm mmm! Khác gì nhau?

Trước ngày cưới, bạn tôi đi một vòng nữa để thủ thỉ từng người:

- Đừng hé ra là tớ rất vụng về nội trợ, phải khen là tớ đảm và chăm chỉ lắm, nhớ chưa! Tớ lôi ông ấy đến nhà ai chơi là phải tươi tỉnh mừng rỡ như bắt được vàng, nhớ chưa! Ông ấy hơi kiệm lời và nghiêm nghị như ông già, nhưng phải khen khéo ông ấy là đẹp trai xứng đôi với tớ, rõ chưa!

Tôi bắt đầu hồ nghi:

- Chẳng lẽ cả năm trời yêu nhau mà hắn không thấy chân tướng của… cậu à? Mà cưới xong thì lộ ra ngay là có biết bếp núc nội trợ đối nội đối ngoại thôi mà?

- Lúc đó hãy hay, gạo đã nấu thành cơm rồi! Khéo mồm rồi cũng thu xếp được cả! Mà cậu không thấy tớ đã thực sự thay đổi rồi à? Yêu ông ấy, tớ đã ngồi nhà đọc sách với ông ấy, tớ đã nghiện cà phê, tớ đã kín đáo hết bốc đồng, vứt hết váy đi, trở thành tuýp phụ nữ ông ấy thích, tương lai chắc chắn tớ cũng sẽ thay đổi chứ!

Tôi phì cười muốn nói đùa một câu, nhưng thấy câu nói của mình nhẫn tâm quá, nên đã không nói.

Đó là: Tôi muốn hỏi người bạn, liệu bạn chỉ vì một người đàn ông mà che giấu bản thân, che giấu ý nghĩ, tính cách, sở thích, thói quen. Vậy bạn có chắc rằng, cái người đàn ông đi bên cạnh bạn ấy, có chắc đã không lừa bạn bằng một hình ảnh khác mà anh ta tạo dựng nên không?

Trên đời này, biết bao tay đàn ông vũ phu đã bao bọc bản thân bằng vẻ ngoài ngọt ngào, nịnh bợ, chiều hết lòng người yêu, để khi cưới về mới lộ nguyên hình những đòn bạo hành như đòn thù? Bao tay đàn ông là đệ tử cờ bạc, thần bài, nhưng trước người phụ nữ theo đuổi lại tỏ ra chí thú và hào hoa? Đã bao nhiêu người vợ cưới chồng vài tháng mới biết chồng nghiện ngập, trai gái, thậm chí có con riêng, vợ cả vợ hai ba và đang thất nghiệp?

Cái sự uốn mình để làm vừa lòng đàn ông của những cô gái ấy, có quá ngây thơ và ấu trĩ không? Bởi mục đích của phụ nữ, nói cho cùng, chỉ là muốn khéo léo tế nhị hơn, được hoàn hảo đẹp lên trong mắt đàn ông, được một lời khen, thế nhưng về bản chất thì vẫn là che giấu bản thân, khác gì việc những tay đàn ông che đậy bản chất thật?

Lấy lòng một người đàn ông có quan trọng đến thế không?

Mình vẫn mắc sai lầm, là vào những lúc khó chịu, vẫn phang vào mặt đàn ông những câu không kiêng dè. Cả đàn ông từng gặp trên bàn tiệc lẫn đàn ông chưa từng gặp mặt trên mạng. Thế nên có những anh đàn ông thù mình xương tủy, sẵn sàng lê la khắp nơi kiếm cớ bôi nhọ mình, hại mình, hoặc đơn giản là căm ghét mình. Có khi chỉ vì một lời nói thẳng vào mặt họ, mà họ không chịu nổi.

Thế nhưng, hỡi những cô gái đang được bao vây bởi nhiều đàn ông, bạn bè đồng nghiệp và người quen trên mạng, đầy mình kinh nghiệm ứng xử với nam giới, trí thức mạng, cho mình hỏi một câu:

Lấy lòng được những người đàn ông vốn có tư chất như thế, có đáng hãnh diện không? Bạn có cần nhiều xưng tụng tung hô đến thế không? Hay bản thân tin vào những giá trị sống của bản thân là đủ, mà không cần uốn éo mình theo tuýp phụ nữ mà người-đàn-ông-nào-đó thích?

Đạo làm đàn bà của họ, chắc mình khó mà học được cái bổn phận ấy. Bởi, bạc đãi bản thân chỉ vì muốn vừa lòng người khác, về bản chất chính là một cách đối nhân xử thế đãi bôi nhất. Và, dù bạn đã học được cách bao bọc bản thân trong một vỏ bọc hoàn hảo ngọt ngào nhất, được lòng người nhất, khôn khéo nhất, không có nghĩa rằng, sẽ không có ai nhận ra những gì bạn có chỉ là một thứ vỏ bọc.

Thứ gì quý giá hơn cuộc sống?

Tuần vừa rồi đọc được một bản tin trên báo, một tin ngắn về một vụ tự tử của nữ sinh sau khi cãi cọ với bạn trai ngay trên cầu Bến Thủy. Sau khi cãi cọ, nữ sinh dắt xe đạp bỏ lại trên cầu, nhảy xuống sông Lam chết ở tuổi mười chín.

Ngày nào trên báo cũng có tin người tự tử vì vỡ nợ, vì chồng đánh, vì bị hiếp dâm hoặc vì hiếp dâm người khác bị tóm. Có người tự tử nhầm, đáng lẽ định làm mình (làm mẩy) uống thuốc sâu và nhảy xuống ao chết thì hóa ra cuối cùng lại nhẫn tâm dìm chết người bạn cùng lớp. Ngày xưa học Lý luận Truyền thông, một môn rất nhức đầu vì toàn là tiếng Anh, tôi còn nhớ đã phải phân tích kỹ lưỡng hiện tượng cảnh giác và lãnh đạm của độc giả. Độc giả thường coi mọi tin “mặt trái” trên báo chí là thứ chẳng liên quan tới mình. Nếu báo đưa tin dịch tả, độc giả sẽ nghĩ nó xảy ra ở nơi khác, hoặc nếu ở phố ta ở, dịch tả sẽ chừa nhà ta ra! Nên độc giả thường hiếu kỳ và lãnh đạm với mọi tin xấu. Hiếu kỳ hả hê bởi cảm giác may quá, điều ấy chẳng xảy ra với ta, ta hạnh phúc hơn. Và lãnh đạm là bởi, ta sẽ không bao giờ gặp phải điều ấy, chắc chắn!

Nên tôi thấy mình chính là một người trong đám đông độc giả đã bị lý luận truyền thông khám phá, đi guốc vào trong bụng kia. Thế nhưng cái tin tuần trước thì lại ám ảnh không nguôi, vì bức ảnh minh họa ở hiện trường vụ tự tử:

ảnh: nguồn báo Pháp luật TPHCM

Một chiếc xe đạp cũ kỹ han rỉ, chả đáng mấy đồng tiền. Một cô gái đi một chiếc xe đạp như thế này, liệu đã từng được tận hưởng điều gì từ cuộc sống? Chắc là chưa. Bởi hẳn là cô không đủ tiền cho những chăm sóc bản thân tử tế một tí, ví dụ như, dành cho bản thân mình thứ gì đó xinh đẹp mà cô thầm muốn, đi đến nơi lãng mạn đẹp đẽ mà trong lòng thiếu nữ nào cũng từng ấp ủ, được sở hữu chút gì đó đáng giá và bí mật, có được một đôi guốc đẹp v.v… Dù có thể cô gái ấy đã từng lạc quan và hạnh phúc vì cô dành cho bản thân mình những giá trị thuần tinh thần, của tuổi trẻ. Ví dụ như sống hiền lành tin cậy, hoặc sống dại khờ cả tin, hoặc yêu như điên, hoặc tự ti một cách lương thiện… Hoặc một lời nói cũng có thể làm cô ấy mãn nguyện, hạnh phúc.

Ngược lại, nhìn từ góc độ khác, một cô gái trẻ có thể chưa kiếm ra nhiều tiền, đi một cái xe rách, đến với người bạn trai trên cầu, thì mang lại cho người khác điều gì, ngoài chính những giá trị tinh thần và tượng trưng mà cô ấy vốn có, như tình yêu, niềm tin, hứa hẹn, giao tiếp và giới tính… Nên cô ấy trong tâm trí người con trai kia, là gì, có quan trọng đến đâu?

Không biết vì sao sự sống kết thúc ở đấy. Tuy nhiên cái xe đạp han rỉ cứ làm tôi ám ảnh mãi và thương xót không nguôi: Nếu em chưa thực sự tận hưởng cuộc sống, sao đã chết sớm? Hay chính vì cô gái ấy chưa từng có điều kiện để được tận hưởng cuộc sống, nên cảm giác chật hẹp mọi mặt của cuộc sống trước mắt đã khiến cô gái ấy muốn chết?

Tôi nghĩ cô ấy đã đầu tư gì cho cuộc sống? Đầu tư vô số những điều dang dở mù quáng. Bởi cho dù người con trai đi trên cầu là ai, ngày hôm đó là một ngày như thế nào trong đời cô ấy, tất cả đều không phải là cớ để chết.

Không có một người con trai nào đáng để cô gái hủy hoại bản thân. Nhất là người con trai đã quay đi ngay từ trước đó. Cũng không có hạnh phúc nào được tìm thấy bởi cái chết, hay vấn đề nào có thể giải quyết được bằng cái chết. Bởi trên đời này, tất cả chúng ta chỉ cảm động vì những con người dũng cảm vượt lên số phận, vượt lên cái chết, không ai vỗ tay hoan hô kẻ đầu hàng. Thậm chí ngược lại, chúng ta đều xót thương cho cha mẹ những kẻ chết trẻ.

Thậm chí, không chỉ xót xa giùm cho nỗi đau của những ông bố bà mẹ có con tự tử, chết mất phần xác, tất cả những người có chút lương tâm đều cảm thấy nỗi ái ngại cho những ông bố bà mẹ có con tuy còn sống phần xác mà phần nhân cách và phẩm giá đã chết từ khi nào. Ví dụ như nghiện ngập, vào tù vì hiếp dâm, giết con người khác, phản bội lại xã hội bằng mọi cách…

Đó là lý do tôi ám ảnh bởi chiếc xe cũ, và rỉ, nó nói lên điều gì đó về cuộc sống non trẻ của cô gái ấy.

Tháng trước, tham gia talk show của giáo sư Đặng Hùng Võ trên VTC, giáo sư hỏi tôi về những kẻ tự tử vì tình, vì bị bố mẹ ngăn cấm, vì lý do nào đó… Tôi trả lời rằng, tất cả những kẻ tự tử đều là những người không xứng đáng với hạnh phúc.

Bởi khi bố mẹ ngăn cấm tình yêu, hay khi bạn trai bạn gái đòi chia tay, hoặc gặp một va vấp nào đó đường đời, em lấy cái chết ra để giải quyết. Thế nếu không chết, thì sau đó, khi lấy được “người trong mộng”, còn vô số những khó khăn trên đường đời, như vỡ nợ, con sơ sinh bị chứng bệnh tai quái, vợ chồng ngoại tình, cãi nhau với họ hàng, thất nghiệp v.v… mỗi lần khó khăn sẽ đều lấy cái chết ra để giải quyết sao, khi mà mỗi người chỉ có một lần được sống? Bao giờ thì em thực sự giải quyết vấn đề bằng chính năng lực và quan điểm của em?

Nên cho dù gia đình bạn bè và cả xã hội làm điều gì đó để vừa lòng người trẻ, để người trẻ đừng tự tử, thì không có gì đảm bảo là người trẻ ấy sẽ hạnh phúc, nếu bản thân họ không thực sự thay đổi quan điểm và giá trị sống.

Thế nhưng, không hiểu sao, tôi cứ nghĩ rằng, giá như cho cô gái này sống một lần nữa, chắc chắn cô ấy sẽ khác. Đi làm để kiếm tiền đủ cho một cuộc sống xứng đáng được gọi là sống. Quen biết với những người đàn ông thực sự là đàn ông, không quay đi để bạn một mình chết.

Cô ấy sẽ lên chiếc xe cũ, đạp về nhà, thấy rằng mình xứng đáng được sống vì chính tương lai tươi đẹp mà mình xứng đáng được có!

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY – Quỳnh Dao (4)

TRĂNG TRÒN MÁI TÂY

Tiểu thuyết – Quỳnh Dao (Đài Loan)

Trang Hạ dịch (1999)

~~o0o~~

(tiếp theo, phần 3 đã có bổ sung, mời mọi người xem ở đó rồi tiếp ở entry này!)

- Thế còn Tiểu Phàm, cô ấy đâu rồi? – Tôi chen ngang hỏi.

Thạch Phong lặng lẽ nhìn tôi, lặng lẽ dụi cán thuốc vào cái gạt tàn, chậm chạp nói:

- Trong nhà thương điên.

Tôi lại cảm thấy lạnh sống lưng. Nhìn Thạch Phong tôi không thốt nổi lời nào. Sao có câu chuyện đáng sợ thế này! Nó chấn động mỗi dây thần kinh của tôi, len lỏi vào từng ngóc ngách trái tim tôi, nhất là khi tôi đã xem nhật ký của Tiểu Phàm, đọc được tiếng lòng của cô ấy, hiểu mối tình sâu nặng của cô gái đáng thương ấy. Cô gái có suy nghĩ mạch lạc và nhạy cảm ấy mà bây giờ đang ở trong nhà thương điên! Ông trời khi cho cô ấy sinh ra trên đời lại tước đoạt của cô cái quyền được hạnh phúc! Chẳng lẽ trên đời này lại có một số phận như thế? Mọi chuyện sao tàn nhẫn đến thế!

- Cô ấy… cô ấy… – Tôi ngập ngừng hỏi – điên đến mức độ nào?

- Nếu cô muốn, hôm nào tôi cùng cô đi thăm Tiểu Phàm. Cô ấy không còn nhận ra ai nữa, hệt như cô chị ngày xưa, la hét khóc gào, lúc hát lúc kêu. Đã biết cô ấy ngày xưa, bây giờ nhìn Tiểu Phàm, thật là… – Anh lắc đầu, lông màu nhíu lại – thật đau lòng. Vì thế tôi không muốn cho Tiểu Lỗi đi thăm cô ấy, nhưng nó cứ đi giấu giếm, mỗi lần đi về là lại giam mình trong phòng, nát rượu giải sầu rồi khóc lóc ầm ĩ.

- Anh ấy… anh ấy bây giờ đang ở đâu?

- Cô hỏi về Tiểu Lỗi?

- Vâng!

- Đang đi học, học cao học. Ở đại học nó học ngoại ngữ, giờ lên cao học lại đi nghiên cứu về văn hóa Trung Quốc, ở lại trường rất ít khi về đây. Chỗ này làm nó thấy cảnh cũ mà thương tâm.

Tôi yên lặng không nói gì. Chuyện đau xót quá, hai người yêu nhau tha thiết lại bị chia cắt bởi một sự thực thật tàn khốc! Tôi chìm đắm trong mạch chuyện, như quên cả bản thân mình. Thạch Phong cũng không nói gì, chỉ ngồi đối diện tôi lặng lẽ rít thuốc. Một hồi lâu tôi giật mình ngẩng lên:

- Như vậy… tôi có thể làm được gì? – Tôi hỏi vụng về.

- Cứu lấy Tiểu Lỗi! – Anh ta từ tốn.

- Gì cơ ạ? – Tôi nghi ngại nhìn Thạch Phong – Tôi không hiểu rõ ý của anh!

- Là thế này! – Giọng Thạch Phong đau xót và nặng nề – Tiểu Lỗi là chàng trai có bản lĩnh và biết phấn đấu. Có một dạo chúng tôi đã sống rất cơ cực, cho đến khi tôi bước chân vào nghề kiến trúc sư thì tình hình mới khá lên. Đối với Tiểu Lỗi, tôi kỳ vọng ở nó rất nhiều. Hồi ông nội còn sống, nó là niềm hãnh diện của ông, lúc lâm chung ông giao phó nó cho tôi. Tôi phải công nhận nó là đứa được chiều chuộng chăm sóc đầy đủ. Thế mà giờ đây… – Anh ta đưa mắt ra ngoài cửa sổ, khói thuốc phủ mờ đôi mắt – Tiểu Phàm đã hủy hoại tất cả.

- Anh vừa nói là… anh ta không gượng dậy nổi nữa ư?

- Suốt hai năm tôi đã dùng hết cách! – Anh ta tiếp tục nói – Tôi hoàn toàn không hy vọng Tiểu Lỗi phải nổi danh hay lập nên sự nghiệp lớn lao, nhưng nó quyết không được bệ rạc. Mà bây giờ ư, việc học hành của Tiểu Lỗi chỉ là cái cớ, có thế nó mới có thể đi ra khỏi nhà, mới có thể buông xuôi mọi sự. Mà nó đâu có học hành gì, nó uống rượu, đánh bạc, đi tiệm nhảy, dùng mọi phương pháp để tự ru ngủ nó, chạy trốn sự thật. Tôi không thể mắt thấy nó tiếp tục phá nát đời nó, nên…

- Anh nghĩ ra cách tuyển dụng một cô thư ký, mà thực tế là anh tìm một người thay thế cho Tiểu Phàm. – Tôi nói nhanh.

Anh ta nhìn tôi chăm chăm.

- Tiểu Phàm không ai thay được đâu! Tôi không hề định tìm một Tiểu Phàm thứ hai. Tôi chỉ đang mạo hiểm, tìm một cô gái gần giống Tiểu Phàm. Cô ấy phải biết rõ quá khứ của Tiểu Phàm và Tiểu Lỗi, phải không thua kém Tiểu Phàm về tư tưởng, giáo dục, phong cách và kiến thức. Để…

- Cũng vẫn thế, để thay vị trí của Tiểu Phàm! – Tôi nói.

- Đúng.

Tôi nhìn anh ta, tôi nghĩ ánh mắt mình không có chút thân thiện nào.

- Anh thật là cao tay đấy, Thạch Phong, đem tiền ra mua người yêu cho em trai! Anh làm sao biết tình cảm của con người hạ giá đến mức này?

Anh ta nhận cái nhìn của tôi. Mắt anh ta bén sắc và lạnh lùng nhìn lại tôi. Tôi thấy như hai luồng mắt kia bắt giàn khoan vào trong sâu thẳm nội tâm tôi. Người con trai này hiển nhiên biết mổ xẻ cảm giác của tôi, cũng biết phân tích ý nghĩ trong đầu tôi.

- Cái này hoàn toàn chẳng có gì là bất công đối với cô – Anh ta lạnh lùng nói, đưa cho tôi khung ảnh bày trên bàn – Đây là ảnh của Tiểu Lỗi.

Tôi nhìn vào ảnh, ngay lập tức hiểu ý Thạch Phong. Trong ảnh là một khuôn mặt đẹp trai tuấn tú đầy nam tính. Lông mày đậm và thẳng, đôi mắt sáng hơi có vẻ ương bướng ngỗ ngược, nhưng cái cười mỉm nơi khóe miệng đã bù đắp vào nét ương ngạnh kia, làm khuôn mặt biểu lộ rõ nét hào hoa phong nhã. Rất đẹp, đẹp hơn ông anh trai nhiều. Để tôi cạnh anh ta thì đúng là tôi hơi “trèo cao” thật!

- À! – Tôi lãnh đạm thốt lên một tiếng – đẹp lắm, nhưng chưa chắc đã đẹp bằng Alain Delon và Marlon Brando!

- Đương nhiên! – Anh ta cười nhạt, như thể đã biết trước – Tôi hoàn toàn không ép cô đâu, Dư tiểu thư ạ! Cô có thể lựa chọn: muốn hoặc từ chối tiếp tục công việc.

- Hình như anh… – Tôi nhìn anh ta – đã biết trước là tôi sẽ nhận lấy việc này.

- Đúng vậy! – Anh ta cũng nhìn lại tôi.

- Vì sao?

- Vì cô lương thiện, nhân hậu, cô có một trái tim đa cảm, mà cô… lại rất cô độc!

Tôi choáng người, ngạc nhiên nhìn anh ta. Mắt anh ta ấm áp mà khẩn cầu dừng trên khuôn mặt tôi.

- Cô cứ yên tâm, Dư tiểu thư, tôi không hề muốn cô phải thay Tiểu Phàm hoàn toàn. Nếu cô chữa được cho nó, giúp nó không còn bệ rạc, đã là thành công rồi. Cô cứ làm gì cô muốn, nếu cô thành công thì nhà họ Thạch sẽ là nơi đất lành cho cô trú ngụ, không ai dám tệ với cô. Còn nếu cô thấy Tiểu Lỗi có nhiều điểm tốt đẹp, nó… Nó cũng đáng mến lắm chứ!

- Nhưng… nhưng mà…, – Tôi lúng búng – anh phải biết hy vọng thành công rất ít.

- Nhưng đáng để thử nghiệm, có đúng không?

- Làm sao anh biết anh ấy sẽ chú ý đến tôi? – Tôi hỏi.

- Cô rất giống Tiểu Phàm! – Thạch Phong khẽ khàng.

Chúng tôi nhìn nhau. Trong lòng tôi bối rối, tất cả mọi chuyện thật quá sức dự đoán. Tôi đến để làm thư ký, thế mà lại thành ra… thành ra làm gì nhỉ? Người chữa viết thương lòng? Thế thì có vẻ to tát quá! Tôi nghi hoặc cực độ, nhất thời bổi rối không biết có nên nhận công việc này không. Thạch Phong lại bình tĩnh hỏi tôi:

- Thế nào? Dư tiểu thư? Hay cô muốn sáng mai mới trả lời?

- Ngoài việc khá giống Tiểu Phàm, anh còn dựa vào đâu để chọn tôi? – Tôi hỏi.

- Cô thông minh… Cô rất thông minh.

- Anh biết không – Tôi liếc nhìn anh ta – Lý trí của tôi muốn tôi xin thôi, việc này không hề phù hợp với tôi.

- Còn tình cảm của cô? – Anh ta hỏi.

- Không phải tình cảm! – Tôi thấy trong lòng nặng nề, giọng nói cũng khang khác – Tôi hiếu kỳ, tôi muốn thử gặp Tiểu Lỗi, gặp Đông Đông của Tiểu Phàm. Nhưng đây chỉ là tôi giúp anh chứ không phải là nhiệm vụ, biết không!

- Tốt quá, cô Dư! – Anh ta nói rất nhanh, đuôi mày giãn ra vui vẻ – Nếu có gì làm cô phật ý, có thể đi khỏi đây bất cứ lúc nào cô muốn.

- Thế nhé! – Tôi nói.

- Một lời chắc chắn nhé! – Anh ta nói.


~~o0o~~

Bảy

Sáng sớm chủ nhật.

Hoa hồng đang nở rộ khắp khu vườn. Tôi vừa thức dậy đã đi kiếm một cái làn nhỏ ra vườn hái hoa. Tôi muốn cắt lấy một làn hoa hồng để cắm trong mỗi một gian phòng của biệt thự Phỉ Thúy. Tôi vừa đi quanh cắt hoa vừa ngâm nga thật khẽ một bài hát cũ.

Có tiếng xe mô-tô phóng nhanh, chuông cửa reo, anh Lưu ra mở cổng, tôi đang đứng ở góc vườn. Ai vậy? Biệt thự Phỉ Thúy hầu như không có khách. Tôi ngoái lại nhìn, trong tay còn cầm một cành hồng vừa cắt. Một thanh niên dắt xe mô-tô đang đứng đờ ra nhìn tôi trừng trừng. Tôi hơi ngạc nhiên nhưng lập tức hiểu ra. Đây là anh ta, Tiểu Lỗi.

Hai người chúng tôi đều ngơ ngác mất một lúc. Anh ta ngơ ngẩn, có lẽ vì cho rằng mình đang mơ, còn tôi ngơ ngẩn vì quả thực anh ta đẹp trai quá, đẹp hơn hẳn trong ảnh. Một lúc tôi mới sực tỉnh và cười, tôi nói:

- Hi!

Anh ta giao mô-tô cho anh Lưu rồi bước vội về phía tôi, đứng thật gần dùng ánh mắt sáng quắc ghê người để dò xét tôi. Sau cùng, khóe miệng anh ta khẽ giật giật, lầm bầm rủa:

- Quái quỷ!

Sau đó anh ta hỏi:

- Cô là ai?

- Dư Mỹ Hằng – Tôi đáp – Thế còn anh? Thạch Lỗi? Phải không? Tôi đã nghe anh trai anh nhắc qua.

Anh ta cắn môi, giữa hai mắt là một vẻ nóng nảy dữ dội. Nhìn lại tôi một cái, anh ta bảo:

- Cô làm gì ở đây?

- Tôi hái hoa hồng! – Tôi đáp.

- Quỷ quái! – Anh ta lại rủa – Tôi hỏi cô làm gì ở nhà tôi?

- Tôi là thư ký của anh trai anh – Tôi nói, mỉm cười với anh ta – Anh muốn giúp tôi cầm cái làn không? Tôi cắt xong bây giờ đây.

Tôi bất giác đưa cho anh ta cái làn, anh ta ngoan ngoãn đỡ lấy. Ánh mắt anh ta vẫn dán chặt theo tôi, đúng như Thạch Phong đã dự đoán, dung mạo tôi đã khiến anh ta chú ý. Nhưng anh ta cứ nhìn thế này khiến tôi rất bứt rứt. Đồng thời tôi có cảm giác mình giả dạng người khác để mê hoặc người thanh niên này. Sự bất ổn và nóng ruột rõ rệt dần làm tôi buột miệng:

- Anh nhìn ai cũng chằm chằm như thế này à!

- Hơ! – Trong lúc lúng túng anh ta có vẻ đáng thương – Xin lỗi, đây là vì… vì cô giống một người bạn của tôi!

Thì hơn một ngàn người ứng cử mới chọn một mà! Tất nhiên phải giống chứ! Tôi ngó anh ta, thấy thoáng nóng nảy giữa đôi mày đã biến mất, thay vào đó là vẻ bối rối, hơi bất an và hơi thất vọng. Tự nhiên lại cảm thấy cảm thông với anh ta một cách sâu sắc. Này là Đông Đông của Tiểu Phàm! Làm sao người ta có thể tận mắt thấy thế giới của mình sụp đổ và tan vỡ? Và thế giới đã sụp đổ ấy làm sao có thể hồi sinh trở lại? Tôi bất giác thương xót thay cho anh. Tôi nói những lời xuất phát từ tận đáy lòng, với âm vọng dịu dàng, cảm thương:

- Thật không? Rất giống phải không?

- Không thật giống lắm! – Anh ta cúi đầu tiu nghỉu – Cô đến đây lâu chưa?

- Một tuần lễ.

- Tôi không biết anh tôi vì sao lại cần thư ký.

Anh ta nói một mình rồi lại ngẩng đầu nhìn lên chăm chú, anh ta có vẻ thờ thẫn: “Cô nên mặc áo hồng!” – Anh ta nói, giọng thoảng đi.

- Vì cô ấy rất hay mặc áo hồng? – Tôi ra vẻ thờ ơ hỏi.

- Cô ấy? – Anh ta nhíu mày.

- Vâng, cô ta… Tiểu Phàm, có đúng không?

- Tiểu Phàm! – Anh ta thót lên như bị đâm – Sao cô biết cái tên này? Cô biết gì?

- Biết một chuyện – Tôi nói nhỏ – Một chuyện về Tiểu Phàm và Đông Đông, tôi vô tình thôi, tôi đang ở phòng Tiểu Phàm.

Vẻ cuống quýt giữa đôi mày của anh ta đã biến mất, vẻ lạnh nhạt quay trở lại.

- Cô xem nhật ký Tiểu Phàm à?

- Vâng! – Tôi đặt cành hoa cuối cùng vào trong giỏ, ngẩng đầu lên nhìn trời, trời xanh thế. Mây nhạt như những làn khói mỏng bay vơ vất, ánh mặt trời sáng lấp lánh, gió thu mơn man. Tôi bất giác dang cánh tay nói: – Trời đẹp quá, cứ đến mùa thu tôi lại thấy trong lòng êm ái. Chúng ta chẳng phải đã chịu bao nhiêu đổi thay rồi ư? Giống như các mùa nối tiếp nhau, hoa nở hoa tàn, trời trong hay gió bão… Biết bao nhiêu mà kể, nhưng…

- Nhưng – Anh ta nói tiếp – Có những đổi thay chúng ta lại không có cách nào chịu đựng nổi!

- Không sai! – Tôi nhìn anh ta – Nhất là khi sự đổi thay đó gắn chặt với tình cảm, phải không? – Tôi thở dài thật sâu rồi chuyển đề tài – Nào, vào nhà đi, anh có giúp tôi cắm hoa không?

Anh ta nhún vai im lặng. Chúng tôi vào nhà, đem theo sự tươi mát vào trong căn phòng âm u. Tôi đặt giỏ hoa lên bàn, Thu Cúc đã đón ý mang tới tất cả bình hoa trong nhà. Tôi ngồi lên sô-pha cắt sửa lại từng cành hoa rồi cắm vào lọ. Căn nhà thật yên ắng. Thạc Lỗi ngồi một bên buồn rầu nhìn tôi cắm hoa. Không biết trong lòng anh đang nghĩ gì? Chừng khá lâu, lúc tôi đặt bình hoa cắm xong sang một bên, bắt đầu sang bình khác thì đột nhiên anh ta đọc khẽ mấy câu:

          Mưa qua vườn cây mây sáng

          Xuân sớm xuân chiều xuân trước sau

          Hoa quý nở bên cây thơm ngát

          Sương ướt son phấn đâu

          Ngắt lấy đem về, có nàng thướt tha nền nã

          Khi hoa giục nở, giấu biếc sau tay áo hồng

Tôi liếc nhìn anh ta, mỉm cười đọc nốt đoạn cuối:

          Rèm buông chùng bởi yêu nên ân cần giữ gìn

          Như hoa lê gầy mảnh mai yếu đuối,

          Mà gió đông nhẹ mơn man sắc xuân nồng thắm

          Giấu cái rét mỏng như cố ý trêu người.

Anh ta nhướn mày:

- Đây là một khúc Từ của đời Thanh, sao cô lại biết?

- Sao anh cũng biết? – Tôi cười hỏi.

- Tôi đang học Văn học Trung Quốc!

- Tôi cũng học Văn học Trung Quốc ở trường đại học! – Tôi nói.

Anh ta ngó tôi, tôi cũng quan sát anh ta. Trong đôi mắt kia có vẻ trầm tư làm khuôn mặt trẻ trung xem ra có vẻ  già dặn hơn. Thạch Lỗi ngồi lút vào trong sô-pha, lặng lẽ nhìn lên đường viền hoa văn trên phào trần nhà. Tôi kệ anh ta, cắm hoa xong tôi bảo:

- Tôi lên gác đây, có thể anh trai anh có việc cần giao cho tôi. Thế còn anh?

- Kệ tôi! – Anh ta lỗ mãng, có vẻ khó chịu. Người này tính khí thất thường khó hiểu ghê!

Tôi ôm hai bình hoa tươi lên gác. Đến đầu cầu thang tôi ngoái lại, những lời nói tự dưng thoát khỏi cổ họng tôi bật ra:

- Đừng sống mãi trong quá khứ, Thạch Lỗi! Có bao nhiêu chuyện chúng ta có thể chế ngự hoặc vĩnh viễn bất lực. Làm sao thay đổi số mệnh được, phải không? Rốt cuộc con người quá bé nhỏ, việc gì phải đau đớn với những tai ách vô hình kia? Liệu anh có chống lại được những cái thần bí khó hiểu ấy không? Chỉ uổng công dằn vặt mình thôi! Quên đi nhé, Thạch Lỗi! Trong đời mỗi người đều phải biết quên bao nhiêu là chuyện đó sao!

Lời tôi nói chắc rất ngốc nghếch, từ khi vừa nhìn thấy Thạch Lỗi tôi đã trở nên ngốc nghếch. Đáng lẽ tôi phải giả vờ không hề biết gì chuyện của Tiểu Phàm. Mắt anh ta thoáng một nét giận dữ. Anh ta lảo đảo đứng dậy, phẫn nộ:

- Cô là ai? Đồ láo xược to gan, cô lấy tư cách gì nói với tôi như thế? Tốt nhất là cút lên gác đi, cút! Cút! Cút!

Tôi luống cuống lao lên gác, còn nghe tiếng anh ta đang mở tủ rượu lấy rượu uống. Tôi đã làm gì thế này? Sao tôi lại làm thế? Đến đầu cầu thang thì tôi bắt gặp Thạch Phong dường như đã đứng đấy từ bao giờ, đã nghe hết tất cả. Thấy ánh mắt lặng lẽ của anh ta, tôi vội vã:

- Tôi không làm được, Thạch Phong!

Tay Thạch Phong đặt lên vai tôi, ánh nhìn ấm áp như nắng ngoài cửa sổ, anh ta nói khẽ khàng:

- Đừng đi, cô Dư! Ở lại đây đi!

Anh ta nói cái gì? Mắt anh ta nói gì? Tôi hồ nghi đứng lặng, anh ta lại nói nhỏ:

- Ở đây đi… Chúng tôi cần cô!

Thật không? Cả đời tôi mới được nghe lần đầu có người bảo “cần tôi”, bất ngờ và xúc động tràn trề, tôi đáp:

- Vâng, tôi sẽ ở lại đây, tôi sẽ!

Hoa hồng trong lòng tôi tỏa thơm khắp căn nhà, tôi chầm chậm mang hoa vào phòng Thạch Phong và cả phòng Thạch Lỗi.

(còn nữa)

Đàn bà bốn mươi

1. Sau chương trình phỏng vấn tôi trên Đài phát thanh, chị biên tập viên cùng tôi rời Studio. Trên đường đi về phòng làm việc, chị nói:

- Tất cả các cô trong phòng văn nghệ của chị đều là fan trung thành của em. Ngày nào cũng vào đọc blog em. Rất thích “Đàn bà ba mươi” của Trang Hạ. Nên em có thể viết tặng bọn chị một bài được không? Coi như là chị và các cô cùng phòng đặt hàng Trang Hạ viết một bài theo yêu cầu!

Tôi hỏi viết về cái gì? Chị biên tập viên nói:

- Viết về chuyện, giờ đây còn có thứ gì khiến đàn bà lứa tuổi bốn mươi như bọn chị thấy cuộc sống có gì đáng sống, đáng hy vọng!

- ?

Tôi nghĩ thầm, không lẽ có một thứ gọi là sự-buồn-chán đang lây lan trong những người đàn bà thành thị, tóc đúng kiểu, váy áo hợp màu, nhìn từ vẻ ngoài đều rất hạnh phúc, yên ổn, công việc và gia đình đều tốt?

Chị biên tập viên giải thích:

- Thực sự khó giải thích. Ngày xưa mới ra trường thì mong có việc ổn định, mới cưới thì mong có nhà riêng, con ngoan học giỏi. Nhà có rồi thì mong “phấn đấu” được cái xe bốn bánh để đưa đón con khỏi trời mưa. Đi đó đi đây, du lịch nước ngoài vài chuyến cho đổi gió. Công việc thành đạt đôi chút, con cái đã lớn được chút, mọi thứ ngày xưa mình mong ước phấn đấu, giờ đã đều đạt được. Cuộc sống bây giờ đúng là mơ ước của ngày xưa! Nhưng từ giờ trở đi, hình như không còn cái gì cho mình mơ ước nữa! Thấy cái gì mình cũng như đã có, đã nếm trải, đã sở hữu!

Tôi nói đùa:

- Hay là chị nhảy việc đi, chuyển sang một cơ quan mới, từ sếp trở thành nhân viên tập sự, bỗng nhiên thấy ngay có những mục đích to đùng phải phấn đấu, phải cạnh tranh!

Chị chia tay với vẻ bối rối:

- Rất khó nói rõ là vì sao, tại sao bây giờ mình không còn thấy háo hức với cuộc sống nữa, thấy chẳng còn gì phải mong chờ nữa! Giá như nó chỉ là một thứ cụ thể như mức lương, đổi việc, dự định mua sắm thêm cái này cái kia cho gia đình… thì đã đơn giản, và chị đã chẳng phải nghĩ ngợi xem làm thế nào để mình lại thấy vui sống, giữa một cuộc sống cứ bình bình như thế này!

Và chị kết một câu chắc nịch:

- Em phải viết một bài cho chị, làm sao để những người phụ nữ bốn mươi nhận ra đời này còn có cái gì mà ta vẫn còn thiếu, vẫn cần phải đạt tới!

Tôi đã nghĩ mãi về cái đơn đặt hàng viết tới từ độc giả nữ bốn mươi kia. Bởi tôi biết mình cũng đang đi về phía cột mốc tuổi bốn mươi của một người phụ nữ.

Làm sao để truyền cho họ được niềm vui sống của bản thân tôi? Những cảm giác đầy màu sắc về cuộc sống quanh tôi? Những niềm vui thích mỗi ngày thường, dù nắng hay mưa, rét gió hay u ám mù mây thì vẫn luôn thấy hôm nay thời tiết thật tuyệt vời, bởi nó cho ta cảm giác tận hưởng sống?

Tôi chưa cảm nhận nổi cảm giác buồn chán của tuổi bốn mươi, chỉ bởi tôi chưa kịp buồn chán với công sở này thì tôi đã nhảy việc chỗ khác, tôi chưa kịp no đủ đã thấy thiếu thốn, tôi chưa kịp hết yêu người này thì đã được gặp những người khác thú vị hơn, và tôi chưa bao giờ đủ thời gian để làm những gì tôi thích, lấy đâu ra thời gian ngẫm ngợi buồn chán?

Nhưng bốn mươi có gì làm đàn bà sợ hãi thế? Tôi sực nhớ hồi lâu rồi, trong một bài tôi viết về “Đàn ông tình dục, đàn bà tình yêu”, tôi có nói rằng, đàn bà không hiểu sao thường là sau tuổi bốn mươi không còn muốn bỏ chồng nữa!

Còn đàn ông thì ngược lại, sau tuổi bốn mươi bắt đầu có ý định đổi vợ!

Tại sao tuổi bốn mươi khiến đàn bà trở nên nhẫn nại buồn phiền và đàn ông trở nên hăng say táo tợn?

2. Phải chăng trong đời ta, có những thời điểm mà khả năng cặp đôi của giới tính đã khiến ta thay đổi cả bản chất và khao khát?

Vì thế, đàn bà lờ mờ hiểu rằng, nếu hai mươi tuổi mình không chinh phục được một người đàn ông tốt, e rằng bốn mươi mình không thể gặp được người đàn ông tốt hơn. Còn đàn ông lại tự tin rằng, bốn mươi phong độ hơn hẳn, giàu có hơn hẳn, và quyến rũ được người phụ nữ đẹp đẽ thú vị hơn hẳn cái thời họ đôi mươi non nớt và gầy nhẳng?

Tôi có cảm giác thứ duy nhất làm đàn ông say mê là chinh phục, bởi thế họ không bao giờ đánh mất niềm hứng khởi vì họ luôn đi trên con đường ấy. Còn đàn bà lại tự hào về sự sở hữu, còn trẻ thì tự hào vì sở hữu tuổi trẻ nhan sắc và sự lãng mạn quanh nàng. Tuổi đàn bà chín – ba mươi ba lăm –  sẽ tự hào về của cải, về người đàn ông trong vòng tay mình, những mối quan hệ thú vị trong đời, con cái và sự nghiệp.

Còn đàn bà bốn mươi, khi tưởng như đã có đủ mọi niềm vui, của cải đời người trong vòng tay, bỗng nhiên thấy hoang mang, như một người giàu ngồi khư khư trên đống vàng của mình mà thấy lòng trống rỗng. Tôi cho rằng, chính cảm giác trống trải trong tâm hồn ấy đã biến những của cải trong vòng tay người đàn bà bốn mươi trở thành sự buồn chán. Họ phải ngồi giữ gìn đống chiến lợi phẩm của đời sống, nên từ lâu đã phải bỏ quên thú vui chinh chiến săn bắt của một kỵ sĩ tự do.

Họ phải giữ gia đình, họ phải giữ con. Không có gia đình và con cái, tài sản chẳng còn quan trọng mấy. Họ phải giữ cân bằng cho đời sống, giữ phong cách bản thân, giữ nhịp sống quen thuộc, giữ thu nhập ổn định, giữ những thói quen tốt. Họ phải giữ người đàn ông trong vòng tay, họ phải giữ gìn những thứ mà họ đã kiếm được trong hai mươi năm tuổi trẻ. Nếu không làm thế, chẳng lẽ họ đã phí công sức và tay trắng khi từ một cô gái thanh xuân đôi mươi biến thành người đàn bà bốn chục nhát, hay sao?

Nhưng thật quá quắt khi đàn bà bốn mươi đòi, có được mọi thứ lại phải có cả niềm vui sống, khao khát, háo hức, yêu đời nữa!

Tôi tin người đàn bà bốn mươi đang chiếm giữ và trân trọng nhiều thứ của cải trong vòng tay mình ấy, chắc chắn sẽ có những giây phút thèm một vòng ôm chặt. Một nụ hôn phải chờ đợi. Một lời tỏ tình. Thứ mà khi đàn bà bốn mươi loại mình ra khỏi những cuộc theo đuổi chinh phục, họ tự tước của mình nhịp tim đập nhanh, sự hồi hộp ngọt ngào và những khao khát, từ rất lâu rồi!

Tôi tin rằng ngay cả những người đàn bà bốn mươi không có ý định ngoại tình, cũng có những giây phút thèm được biết, trên đời này có một người nào đấy yêu họ, như cách của tuổi hai mươi họ từng nếm trải!

3. Tôi có một ông cậu, ông là người Hà Nội, tất nhiên, cao lớn, vất vả và cá tính!

Năm trước, ông gần năm mươi tuổi, trên đường đi áp tải hàng, theo xe ô tô từ miền Nam ra miền Bắc, khi xe dừng ở một giao lộ đường sắt với đường nhựa để chờ đoàn tàu hỏa đi ngang, ông bỗng nhìn thấy một người đàn bà bốn mươi đứng ở bên đường. Đấy là người gác chắn.

Chỉ một cái nhìn trong khoảnh khắc ấy thôi. Cậu tôi nhảy từ xe ô tô xuống. Và cậu ở lại luôn cái điểm gác chắn tàu hỏa ấy cho tới ngày hôm nay, hai người yêu nhau, cưới nhau, nuôi bò, trồng rau, chặt phi lao, làm những việc mà một người đàn ông Hà Nội cả đời chưa từng biết làm.

Tất nhiên, cũng phải có một lần cậu ra Hà Nội. Để li dị vợ, bán nhà rồi quay lại cái gác chắn tàu hỏa heo hút một tỉnh miền Trung ấy, để sống với người đàn bà cậu yêu. Vì cậu có khả năng yêu! Và người đàn bà bốn mươi ấy có khả năng đón nhận tình yêu.

Liều thuốc tình yêu đắng lắm, đàn bà chín, tuổi bốn mươi, có ai dám uống không?

Trang Hạ

2012

(Đăng trên Người Đẹp số ra hôm nay 15/5/2012)

Post Navigation

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 972 other followers