Articles  Privacy

 

14/08/2011 - 00:38

TAI NẠN GIAO THÔNG NHÌN TỪ BỆNH VIỆN - BÀI 1
Đêm không ngủ ở BV Chợ Rẫy
LTS: Dù khách quan hay chủ quan, khi tai nạn giao thông (TNGT) ập đến, người bị nạn, gia đình và cả xã hội đều phải gánh chịu thiệt thòi. Những câu chuyện thương tâm nhìn từ BV cho chúng ta thấy được nỗi mất mát quá lớn vì TNGT.

Các BS trực khoa Cấp cứu BV Chợ Rẫy hẹn tôi 9 giờ tối thứ Bảy vì đây là ngày nghỉ, ngày “ăn chơi” nên nhiều người uống bia rượu, số vụ TNGT vì vậy cũng xảy ra nhiều hơn ngày thường.

1. 12 giờ đêm, chiếc xe cấp cứu mang biển số Bình Phước hú còi inh ỏi trong đêm, đỗ xịch bên hông khoa cấp cứu. Nạn nhân là anh MQC (48 tuổi, Bình Phước), một công chức ở huyện Chơn Thành.

Không khí phòng hồi sức nóng hẳn lên, các BS, điều dưỡng thay nhau liên tục làm các động tác hô hấp nhân tạo tim, bóp bóp, đo nhịp tim, tiêm thuốc vận mạch… Mặc dù được hồi sức tích cực nhưng 15 phút sau, bệnh nhân được xác định là đã tử vong do chấn thương sọ não nặng dẫn đến hôn mê bất tỉnh, ngoài ra, chân trái của anh cũng bị gãy nát… Chị H., vợ anh MQC, tận mắt chứng kiến cảnh các BS cứu chồng và sau đó được các bác sĩ giải thích nhưng chị vẫn không tin chồng mình đã chết ở cái tuổi sung mãn của đời người.

Một người dân đưa anh MQC đi cấp cứu kể lại khoảng 8 giờ 30 tối, khi đang ngồi ăn cơm trong nhà thì anh nghe tiếng nổ đinh tai ngoài lộ. Anh chạy ra thì thấy một đám lửa nghi ngút đang thiêu chiếc xe container và chiếc xe bảy chỗ. Do lửa quá lớn, hơn nữa xe container vừa nổ bình dầu, vừa nổ bánh nên không ai dám xông vào cứu người. Chừng 20 phút sau, ngọn lửa giảm, người dân xung quanh mới đưa được nạn nhân trong xe bảy chỗ ra ngoài, đó là anh MQC. Lúc này anh MQC đã bất tỉnh, người còn nồng mùi rượu.

Tài xế xe cấp cứu cho biết lúc chuyển viện xuống BV Chợ Rẫy, không lúc nào anh chạy dưới 120 km/giờ. Điều dưỡng đưa anh MQC nói: “Tôi nghĩ anh ấy sẽ không qua khỏi, vì khi tới Bình Dương, nạn nhân đã có dấu hiệu ngưng thở. Nhờ tiêm thuốc vận mạch nên anh ấy mới đến được BV Chợ Rẫy”.

Bốn chiếc xe chở bệnh nhân bị TNGT nhập viện cùng lúc. Ảnh: DUY TÍNH

Anh MQC ra đi để lại phía sau là người vợ và hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn học. Rồi đây gia đình vắng người trụ cột sẽ ra sao? Những đứa con đang lớn thiếu sự dạy dỗ của cha rồi sẽ như thế nào?

2. 2 giờ 35 sáng, chiếc xe cấp cứu của BV Đa khoa Đồng Nai lao qua cổng khoa Cấp cứu BV Chợ Rẫy. Nhanh như cắt, chiếc băng ca đưa bệnh nhân vào khu hồi sức. Bệnh nhân trong tình trạng mê man, thân thể bó trắng toát như cục bột. Bệnh nhân là chị HTN (20 tuổi, Bình Thuận) bị tàu lửa cuốn đứt cánh tay trái, mất ba ngón tay phải và năm ngón chân phải. Nhân viên trực điều dưỡng cầm cánh tay bị đứt của bệnh nhân lắc đầu: Dập nát hết rồi, khó cứu!

Anh THT, chồng chị, kể lại khoảng 9 giờ tối ngày hôm trước, chị N. đi ngang đường ray xe lửa. Do đứng với khoảng cách quá gần, chị đã bị tàu lửa cuốn vào… Một ngày sau, anh T. gọi điện thoại cho chúng tôi báo rằng cánh tay của vợ anh không thể nối lại được, chị vẫn mê man không biết gì. T. nói giọng nghẹn ngào qua điện thoại, cách đây ba năm, anh cưới vợ, vợ anh là người dân tộc Rắc Lây. Ở quê, hai vợ chồng không có ruộng đất, ai kêu gì làm nấy kiếm ăn qua ngày và nuôi đứa con nhỏ lên ba. Tình cảnh túng thiếu, đôi vợ chồng trẻ đắt nhau vào Biên Hòa, Đồng Nai làm công nhân nhà máy thuốc lá, gửi đứa con cho ông bà ngoại. Vợ làm ca ngày, chồng xin làm ca đêm để có thu nhập cao hơn. Nhưng vừa mới vào làm được… hai ngày thì tai họa đã ập đến. “Lương không có, tiền cũng không, chạy vay mượn bạn bè đứa vài ba trăm lo cho vợ, không biết ngày mai lấy gì ăn” - anh T. tâm sự.

Rồi mai này vợ chồng tính sao? “Vợ em em nuôi chứ tính sao bây giờ, có lẽ sẽ về lại quê” - T. nói. Tôi đang mường tượng đến cảnh túng quẫn của T. nơi quê nhà, vợ mất tay, con dại, một mình T. phải gánh vác gia đình. Không biết rồi đây gia đình trẻ này sẽ đi về đâu?

Các BS đang chạy đua với thần chết nhưng bệnh nhân đã tử vong do bị TNGT gây chấn thương sọ não
quá nặng. Ảnh: DUY TÍNH

3. Trước đó, khoảng 10 giờ, tôi theo chân BS vào khám cho ông ĐHL. Ông ĐHL (57 tuổi, Quảng Trị) nằm trên giường cấp cứu trong trạng thái im lìm. Ông bị liệt toàn thân sau vụ TNGT do đứa cháu gây ra. Ba tháng trước, ông từ Quảng Trị vào Bình Chánh, TP.HCM thăm cháu và phụ trông cửa hàng điện tử. Hôm đó, đứa cháu đi xe tải nhẹ đưa hàng xuống Bến Tre nên rủ ông theo cho vui. Sáng giao hàng xong, gần trưa trở về, trời mưa, đường trơn, hơn nữa, đứa cháu lái xe nhanh nên bị mất lái. Chiếc xe đâm vào cọc bên đường. Do không thắt dây an toàn, ông bị lao về phía trước, hai vai đập vào bàn thờ xe, đầu chúi xuống nơi để chân. Sau khi được cấp cứu lòng vòng, ông được chuyển lên BV Chợ Rẫy.

Cổ của ông giờ được nẹp kín nhưng tay chân, mình mẩy không bị xây xát gì. Vị BS sau khi thăm khám cho ông quay sang nói nhỏ với tôi: “Nhìn ông ấy rất bình thường nhưng nặng lắm, ông ấy liệt tay chân rồi”. Lát sau, tôi hỏi ông có biết tình trạng bệnh của mình không? Ông bảo: “Cổ tôi bị gãy, dây thần kinh bị chèn ép, tôi biết mình bị liệt ngay từ đầu. Giá như tôi thắt dây an toàn thì có thể tình trạng sẽ nhẹ hơn” - ông ĐHL hối tiếc.

Ông cho biết mình là trụ cột gia đình. Nhà có 5-6 công (sào) ruộng, vợ làm thêm nhang đèn nuôi năm đứa con gái, hai đã có chồng, ba đứa cũng còn nhỏ. Ông ứa nước mắt lo lắng khi mình vô tình trở thành gánh nặng cho vợ con…

Những chuyến xe cấp cứu cứ tấp nập ra vào khoa Cấp cứu BV Chợ Rẫy thâu đêm suốt sáng. Những tiếng kêu la, than khóc chốc chốc lại vang lên… Lại một chuyến xe cấp cứu từ thị xã La Gi, Bình Thuận vừa đến. Trên xe, hai nam thanh niên bất tỉnh, cả hai đều bị chấn thương sọ não nặng. Bác tài xế lắc đầu nói còn đến bốn người bị TNGT đang chờ chuyển viện nữa, ngày cuối tuần nào cũng vậy hết!

Tôi rời BV lúc 4 giờ sáng. Phía sau lưng, tiếng còi hú của xe cấp cứu vẫn đều đều vang lên. Còn bao nhiêu người nữa phải vào đây vì TNGT?

DUY TÍNH

Chia sẻ lên LinkHay.com Email In [+]Cỡ chữ[-]