Articles  Privacy

 
Join MultiplyOpen a Free ShopSign InHelp
MultiplyLogo
SEARCH

Na Son Photographer's Site

Posted by Nason on Mar 20, '12 3:11 PM for everyone

Gate Gate Paragate Para Sam Gate Bodhi Svaha… Câu chân ngôn trong Bát Nhã

Ba La Mật có nghĩa là : Vượt qua, vượt qua, vượt qua bên kia, hoàn toàn vượt qua,

tìm thấy giác ngộ…

 

Déjà vu thường là một cảm giác rất quen thuộc khi người ta nhìn thấy, bắt gặp một

hình ảnh, hiện tượng đã từng gặp được trong các giấc mơ, tiềm thức của người đó

trước đây. Tôi từng có những giấc mơ về vùng đất nào đó dưới chân Hy Mã Lạp

Sơn hùng vĩ với những thị trấn, làng mạc nằm cheo leo trên lưng chừng núi, phía

trên cao là bầu trời xanh trong vắt và dãy núi cao dựng đứng, sừng sững, trên đỉnh

đầy tuyết phủ trước mặt.

 

Khi chiếc xe 7 chỗ chở chúng tôi vượt được hơn 600km đường quanh co, bụi mù và

đông đúc từ New Dehli ngược lên Bắc Ấn, đi qua Punjab, Himachai Pradesh để tiến

vào thung lũng Kangra để chuẩn bị leo lên Dharamsala thì tôi đã gặp được Déjà vu

của mình- khung cảnh quen thuộc hiện ra rõ mồm một trước mắt, chính xác từ con

đường quanh co bé tíu như dải lụa vắt lên núi, những ngôi nhà màu sắc “treo” trên

sườn núi cao như những chiếc tổ chim…

 

Dharamsala là một thị trấn nhỏ phía bắc bang Himachai Pradesh, Ấn Độ với cư dân

chủ yếu là người Tạng di cư sang, còn lại là nguwofi Ấn Độ chủ yếu làm nghề buôn

bán nhỏ hoặc lao động phổ thông. Dharamsala làm tôi có lien tưởng đến Sapa khi

buổi sáng thức dậy, sương mù từ dưới thung lũng ùa lên mù mịt, nhưng chỉ một lát

thôi, trước khi những tia nắng vàng như mật của bình minh được thắp lên- cũng là

lúc phố xá lục tục nhộn nhịp sắc màu. Những dãy cửa hang bán đồ lưu niệm san

sát, đa phần là bán tranh ảnh Phật, đồ thờ tự và quần áo… Cũng không hiếm những

quán café kiểu Tây phương không bao giờ quá đông khách. Cảm tưởng nhịp sống ở

đây có một “nhịp “ rất riêng, không nhanh quá, ồn ào quá, cũng không hẳn trầm lắng-

“nhịp" của Dharamsala đều và ung dung.

 

Dân ở đây không đông, có lẽ còn ít hơn số du khách, chủ yếu là tăng lữ hay Phật tử

hành hương, cũng có một ít khách phương Tây. Họ đến từ khắp nơi trên Thế giới

để thăm viếng tu viện Mật thừa Namgyal, nghe các vị Lạt Ma giảng Phật pháp và

nếu may mắn hơn, như tôi, thì được diện kiến “Phật sống”- Đức Đạt Lai Lạt Ma XIV,

người được coi như hiện thân sống của Quán Thế Âm với truyền thuyết đầy huyền

bí và linh thiêng nhuốm màu Phật giáo Tây Tạng về sự tái sinh của Ngài. Tôi đã có

được hai ngày ngồi nghe chính Đức Đạt Lai Lạt Ma giảng pháp và hơn thế được

chụp ảnh Ngài- một cơ hội mà không phải ai cũng có được. Không phải vì trên người

tôi có hình xăm câu chú Om Mani Padme Hum- là câu thần chú cầu Quán Thế Âm,

câu chú lâu đời và quan trọng nhất với Phật giáo Tây Tạng, cũng không hẳn vì tôi

cao siêu đã giác ngộ Phật pháp mà tôi chỉ là một người chụp ảnh bình thường. Có lẽ,

đó là cơ Duyên của một người đã vượt qua bao nhiêu đường đất đến đây để mong

được giác ngộ, mong một cuộc sống có ích và bình an.

 

Gate Gate Paragate Para Sam Gate Bodhi Svaha… Câu chân ngôn trong Bát Nhã

Ba La Mật có nghĩa là : Vượt qua, vượt qua, vượt qua bên kia, hoàn toàn vượt qua,

tìm thấy giác ngộ…

 

Na Sơn- 12.2011


 


Posted by Nason on Dec 2, '11 5:10 AM for everyone

viết cho TT- một ngày mùa Đông nắng đẹp Hà Nội, nhân dịp phà Thủ Thiêm sắp đóng cửa

 

Chỉ còn không đầy 1 tháng nữa, bến phà Thủ Thiêm đóng cửa. Bến phà già nua chẵn 100 năm tuổi sẽ kết thúc sứ mệnh của mình khi hầm đường bộ được thông xe mấy hôm trước. Đã đành là với sự phát triển của thành phố nhộn nhịp nhất đất Việt này, việc một bến phà nhường chỗ cho cầu, hầm là điều tất yếu để phù hợp với nhu cầu và nhịp sống hiện đại, nhưng vẫn thấy buồn buồn. Đã từ lâu trong đầu mình, một trong những hình ảnh gắn bó với Sài Gòn chính là những chuyến phà đông đúc toàn xe đạp, xe máy, bụi bặm, mồ hôi, nồng nặc mùi người, mùi dầu máy... cần mẫn qua lại giữa 2 bờ sông Sài Gòn nhộn nhịp.

 

20 năm trước, mình yêu một cô ở An Khánh (Thủ Thiêm). Cô nàng đẹp, dĩ nhiên rồi. Rất đẹp và con nhà nghèo. Nàng học lớp 12 và mình học năm thứ 1 đại học. Hồi ấy, con đường Trần Não chưa được to rộng, hoành tráng như giờ, nó chỉ là con đường đất bụi mù mịt vào mùa khô, đến nỗi chỉ cần 1 chiếc ô tô đi qua thì 5 phút sau mới nhìn rõ cảnh vật xung quanh hoặc trơn nhão bùn đất vào mùa mưa và đặc biệt tối om, không 1 ánh đèn, 2 bên đường là ruộng, là ếch nhái um oam. Thỉnh thoảng lại có vài vụ cướp. Thế nên, hãn  hữu lắm mình mới đi đường ấy để qua Thủ Thiêm. Còn lại toàn đi phà.

 

Những chuyến phà chở đầy buồn vui, hạnh phúc, hờn giận... cho mình suốt gần 1 năm rưỡi yêu nàng. Nhớ nhất là những tối đi chơi, tất tả để chạy về bến trước 10h15- thời gian của chuyến phà cuối cùng. Nhiều lúc phi xe đến cầu dẫn của bến phà, nhìn chiếc phà đã ở ngoài sông, chỉ cách bờ độ 10m, đang nhả khói đen ngòm, rúc từng hồi còi thì mới thấy 1 phút quí giá đến nhường nào. Chậm 1 phút là thêm 15km đường vòng và được nếm cảm giác mạnh của con đường bụi, tối và đầy hiểm nguy kia. Nhưng đấy là thời gian đầu, chính xác là khoảng 7-8 tháng đầu, còn sau đó thì mình rất hay cố tình bị muộn để được ôm nhau đi lâu hơn, để được dừng xe đâu đó, bất cứ chỗ nào trên cung đường ấy mà đón nhận những nụ hôn nóng như có lửa của nàng. Hồi xưa yêu nhau trong sáng, thích nhau nửa năm mới dám nắm tay nhau, mấy tháng sau nữa mới dám hôn nhau chứ đừng mơ tưởng đến những gì xa hơn...

 

Nàng đi nước ngoài với gia đình theo diện ODP- một kịch bản tan vỡ tình yêu thường thấy ở SG cuối thập niên 80 đầu thập niên 90- nên tình yêu của mình cũng theo đó mà đi mãi. Mấy tháng sau đó, mình vẫn hay chạy xe xuống bến phà, cũng mua vé, cũng đi qua Thủ Thiêm, đi qua những Ấp Cây Bàng, ấp Chiến Lược, AN Khánh, Trần Não, cầu Đen... như một thói quen khó bỏ- mỗi lần đi là một lần thổn thức. Nhất là những chuyến phà đêm, ngồi trên yên xe, đậu ngoài cái mỏ vịt của phà, đón gió mát của dòng sông mịt mờ vì sương, vì khói trong ánh đèn loang loáng của những chiếc tàu hàng hay những chiếc ghe nhỏ tành tạch chạy dọc ngang... nghe những hồi còi rúc lên khi phà rời bến thì nhiều khi chỉ muốn khóc...

 

"Tiếng còi trong sương đêm theo gió đưa ôi buồn"... (*)

 

Hà Nội

tháng 12-2011

Na Sơn

 

(*) lời bài hát "Tiếng còi trong sương đêm"- st: Lê Trực.


Posted by Nason on Nov 11, '11 10:54 PM for everyone

Mấy hôm trước sự kiện "Hành trình không ngừng bước tới" được nhắc đến trên báo mạng và đâu đó như kiểu dạng 1 event có nhiều người nổi tiếng dự. Hình ảnh, tiệc tùng, ca nhạc các kiểu... Xét về mặt quảng cáo thương hiệu thì như vậy cũng không tồi khi những qui định ngặt nghèo về quảng cáo những mặt hàng như thế được giăng ra mịt mùng để cho các công ty quảng cáo trổ tài. Chả sao vì ở bất cứ nơi nào trên Thế giới, luật sinh ra để cho những nhà kinh doanh lách cơ mà.

 

Bỏ qua câu chuyện quảng cáo của Johny Walker để nhìn vào chi tiết nội dung của các ý tưởng dự án mình thấy cũng hay nếu thực sự chương trình này được thực hiện rốt ráo và nghiêm túc. Thực ra cả 3 dự án mà mình sẽ vắn tắt nội dung dưới đây đều rất tốt :

 

- Dự án công nghệ Pavegen: Được tạo nên 100% từ vỏ bánh xe tái chế, Pavegen là một hệ thống bề mặt có khả năng sinh ra năng lượng từ những chuyển động của bước chân con người. Khi đặt ở nơi có nhiều người đi bộ, Pavegen sẽ chuyển hóa động năng từ những bước chân thành năng lượng. Nguồn năng lượng này được ứng dụng để thắp sáng đường phố, các bảng quảng cáo và tín hiệu giao thông. Năng lượng sẽ được tích trữ trong thiết bị Pavegen hoặc chuyển trực tiếp vào hệ thống thắp sáng. Công nghệ Pavegen đã giành được nhiều giải thưởng, gần đây nhất là danh hiệu top 5 sản phẩm của năm tại châu Âu, cùng với những sản phẩm khác như iPad.

- Dự án nghệ thuật Ze Frank: Ze Frank là nghệ sĩ đầu tiên trên thế giới tiên phong làm nghệ thuật qua thế giới mạng. Với chất liệu là những hình ảnh, câu chuyện, thơ văn của mọi người gửi về, anh đã biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật online có sức lan tỏa mạnh. Ở VN, dự án này sẽ làm 1 bức tranh khổng lồ dạng mosaic, tạo nên bởi muôn vàn mảnh ghép là các hình ảnh của cuộc sống đô thị do mọi người gửi về.

- Dự án kinh doanh Hub-culture: Ra mắt từ năm 2002, Hub Culture hiện là một mạng lưới xã hội trực tuyến có sức ảnh hưởng lớn nhất thế giới do Stan Stalnaker sáng lập -  một nhà diễn giả tài ba về vấn đề ảnh hưởng của toàn cầu hóa đến xã hội. Mạng lưới xã hội này có nguồn ngân quỹ chính thức và thường xuyên tổ chức nhiều hoạt động lớn. Tham gia dự án, các bạn trẻ có những ý tưởng độc đáo về kinh doanh có thể nhận được sự phân tích, đánh giá, tư vấn cho mình để biến ý tưởng ấy thành hiện thực.

 

Bản thân các dự án chưa chắc đã rất hay và phù hợp với văn hóa, kinh tế và môi trường Việt Nam nhưng cái cách "rủ" mọi người trong xã hội tham gia vào các dự án là một cách hay để thức tỉnh ý thức của con người về môi trường, về văn hóa đô thị xung quanh, về kích thích khẳ năng sáng tạo dám làm đặc biệt là cho giới trẻ. Ý thức là một thứ mà xã hội Việt Nam hơi thiếu. Có thể chúng ta sinh ra và lớn lên trong môi trường Á Đông quen thụ động nên việc tự ý thức là một thứ ít được quan tâm dạy dỗ từ thuở bé. Cái cách thực hiện để tương tác mọi người của các dự án này có thể cải thiện điều ấy. Khi có nhiều người trẻ bước chân lên tấm thảm Pavegen, tự người ta sẽ có những thắc mắc, những thông tin rồi suy nghĩ về 1 nguồn năng lượng sạch hơn, khi có nhiều bạn gửi hình ảnh về để tạo ra bức tranh, người ta sẽ có dịp nhìn lại những cái đẹp, cái xấu của không gian sống xung quanh để biết bảo vệ những thức hay ho vfa cải thiện những thứ tồn tại, khi những ý tưởng có khi hơi lạc quan quá của các người trẻ được động viên, phân tích, tư vấn đúng sẽ có nhiều bạn có được sự tự tin hơn vào bản thân. Chỉ cần làm được những điều ấy thôi, thì các bạn Johny Walker sẽ được ghi nhận chứ không đơn thuần chỉ là công việc quảng cáo sản phẩm thông thường.

 

Thôi thì ngồi chờ để xem quá trình triển khai dự án "Hành trình không ngừng bước tới" này xem có như những gì mình mong đợi không. Mọi người có thể tìm hiểu thêm- không cần bạn là người uống rượu (vì thực ra những người uống rượu chưa chắc đã quan tâm đến những khía cạnh mình viết trên kia), chỉ cần bạn ghi nhớ nội dung thực sự của các dự án kia và nghĩ về câu chuyện tự-ý-thức, vậy thôi. Mình luôn tìm cách nhìn tích tực cho mọi vấn đề để tìm ra những thứ mình cần.

11.2011


Posted by Nason on Sep 20, '11 3:49 PM for everyone

Hà Nội của mình hôm nay mưa day dứt từ sáng. Trời xầm xì, mát mẻ rồi lành lạnh. Chiều đi ngang Hồ Tây thấy sóng dập dờn từng cơn y như sóng biển- gió mùa về thật rồi. Tối ăn xong ra nhà thờ ngồi uống trà gừng pha mật ong thơm và nóng. 2 cây hoa sữa đầu phố Ấu Triệu bắt đầu thơm nồng cả khoảng sân Nhà thờ lớn. Cái giống hoa sữa thật lạ. Mỗi con phố có độ vài cây thì hương của nó rất hay, đủ thoảng thoảng, bảng lảng cả khu phố. Chứ nhiều hoa sữa quá, hoặc nhà nào ở ngay cạnh cây thì thật xui xẻo. Ốm vì mùi hương của nó chứ chả chơi.

 

 

Trời lại đổ mưa to. Nhưng càng mưa thì càng thấy tách trà gừng bốc khói của mình đáng yêu, đáng yêu hơn cả các cô nàng 8x, 9x xinh đẹp trẻ trung rập rờn váy bướm đầy xung quanh, trong quán mình ngồi. Đột nhiên có 1 chị bán hàng rong, từ trong mưa lướt thướt chui vào mái hiên với mẹt bánh quế cao có ngọn. Tiếng mời chào bị tiếng mưa bạt cả đi. Mình to mồm "ép" mấy bạn trong quán mua hộ chị ta mấy chục bánh. Cũng không hẳn vì chị ấy ế hàng mà vì những chiếc bánh quế kia nó đặc biệt với mình.

 

Có lẽ thời nay ít người còn ăn thứ quà rẻ tiền này. Dù bánh quế giờ đa dạng đủ loại: bé như điếu xì gà  hay to như khúc mía, loại tròn dẹt mỏng dính như tờ giấy, trên in hình cá, chim bồ câu... hình như chả ai làm nữa.

 

Hồi bé mình sợ nhất là bánh quế- thứ quà mà đứa học trò tiểu học nào thời mình cũng mê. Rẻ đâu có 1 hào 10, 20 cái gì đó. Mua 1, hào là thết bạn mệt nghỉ. Nhiều đứa ăn cẩn thận thì còn ăn vòng quanh cái hình in, chừa hình con cá, chim bồ câu... để lại cuối giờ ăn tiếp. Mình thì tuyệt đối không bao giờ ăn bánh quế, dù cái thời bao cấp ấy thì trẻ con đứa nào cũng đói, đứa nào cũng thèm ăn mà 1 thằng háu ăn như mình không ngoại lệ. Đơn giản chỉ vì nhà mình làm bánh quế. Lương cán bộ viện khoa học của bố mẹ bao giờ cũng hết veo ngay trong tuần đầu tiên lĩnh thế nên nhà xoay xở đủ thứ làm thêm. Mà Hà Nội hồi ấy nhà nào cũng thế. Hết nuôi lợn, dán hộp cao, bóc lạc thuê, cuốn thuốc, làm pháo, dịch sách... thì mẹ mình chốt lại ở việc làm bánh quế. Nhẹ nhàng hơn mà cũng kinh tế hơn. Điện thì có cách làm cho công tơ quay chậm hoặc dừng luôn. Bột sắn, đường, 3 bộ khuôn bằng gang, một ít mỡ- tất cả chỉ có thế để trong suốt bao năm chả đếm được biết bao nhiêu ngàn ngàn chiếc bánh mỏng tang ấy đã nuôi anh em mình lớn, cả nhà có đồng ra đồng vào vì bố thì cứ đi công tác biền biệt lâu lâu mới về. Chỉ đến khi những cơn ho ra máu hành hạ mẹ mà nguyên nhân là mỗi ngày 5-6 tiếng ngồi trước mấy cái bếp nóng đỏ thì mẹ mới thôi làm rồi sau đó cả nhà theo bố vào Nam.

 

Mình nhớ hồi ấy, mỗi sáng đi học, 1 vai đeo cặp, vai kia mình đeo 1 bao giấy (loại đựng xi măng) có ít nhất 1000 cái bánh để đi giao cho các quán nước từ gần nhà ra đến trường. Mình thì chả bao giờ ngại chuyện đi giao hàng, chỉ ngại gặp mấy thằng ranh khu bên cạnh. Lúc thường đánh nhau thì các cu chạy tóe khói, chỉ rình lúc mình đi giao bánh là ra tay giở trò hành hạ. Cũng vì sợ bọn này ném vỡ bánh nên mình cũng phải chui háng mấy bận. Ức lắm! Bởi thế, sáng nào ra khỏi nhà với mình là 1 cuộc trốn chạy- ngó nghiêng trước sau, thay đổi lộ trình, ẩn nấp đủ cả. Mà lũ ranh này tinh quái, mình mà đi tay không thì chẳng thấy mống nào nhưng cứ khi nào vác bao tải bánh trên vai là y như rằng chúng xuất hiện nhanh như ma hiện hồn. Mãi về sau phải dùng kế "hư hư thực thực" mới thoát khỏi mấy trò quái ác của chúng (chuyện này hôm nào kể cụ thể sau).

 

Còn 1 điều ngại nữa là nghe mấy bà bán nước chì chiết. "Hôm qua mày làm bột phải không?". "Sao bác biết?", "Thì chỉ có mày làm thì bánh mới mỏng tang thế kia, chứ con em mày làm thì bánh to dầy tử tế! Mày làm ăn buôn bán thế hả thằng kia?!". Đại loại những câu như thế toàn được nghe vì đúng là mình làm bột thì bao giờ cục bột cũng bé hơn, ép ra thì bánh vẫn to thế nhưng mỏng hơn. Kệ chứ! buôn bán mà, làm thế được nhiều bánh hơn, bọn trẻ con ăn có phân biệt được đâu.

 

Làm bánh quế thời gian đầu chưa có kinh nghiệm pha bột cũng như canh thời gian nên bánh hay bị cháy, hỏng nhiều, có khi lên tới 40-50%. Sau thì đỡ hơn, chỉ hỏng độ 20%, mà cũng chả hỏng hẳn, bị thủng lỗ ở giữa bánh thôi. 2 anh em mình nghĩ ra trò vá bánh- nghĩa là lấy mẩu vỡ khác, dấp nước, đặt lên che lỗ thủng, cho lại vào khuôn ép thế là lại có bánh lành. Hình như mẹ mua cho mỗi đứa 1 chiếc áo len Pháp vì sáng kiến ấy thì phải. Tăng năng suất lao động mà.

 

Giờ chả biết tìm đâu ra những cái khuôn là bánh quế hồi ấy nữa. Mình mà biết chỗ nào có thể nào mình cũng tìm mua tặng mẹ. Rồi đi mua bột sắn (khoai mì) để thử làm 1 mẻ xem tay nghề có bị quên sau mấy chục năm không. Ăn chắc ngon lắm. Không sợ như cảm giác hồi bé, những hôm ế hàng ăn bánh trừ bữa, ăn phát ngán đến nỗi chả bao giờ nếm chiếc bánh mình làm ra thế nào.

 

Tự nhiên vẩn vơ chuyện đẩu đâu. Hâm thế không biết. Chắc tại gió mùa về...

 

bánh quế


Posted by Nason on Sep 16, '11 3:45 AM for everyone

Bài, ảnh: Na Sơn - Tạp chí Mỹ Thuật số ra 15.09.2011

Người ta hay nói đàn ông là lũ tr con nhiu tui có nh vì nết ham chơi. Đàn ông tui nào cũng có nhng thú chơi nào đó được nhc đến. Đã có hàng trăm, ngàn tp chí trên thế gii đ ra đ phc v nhng thú chơi ca cánh đàn ông đy thôi: nào là chơi xe c, chơi âm thanh, chơi nh.. đến nhng thú chơi chim, hoa, lá, cá, bướm… Ngay c x Vit mình, x s ít chơi, hay làm mà cũng còn có câu “già chơi trng bi” cơ mà. Mà câu này dt khoát không phi ch đàn bà ri.  

Đàn bà nht là đàn bà Vit thì ít chơi (sao kh quá vy?!). Cùng lm người ta ch hay nghe nói đến “hi ph n phát điên vì shopping” “hi ph n đm đang”, “hi ph n nuôi con khe, dy chng ngoan”… ch ch bao gi nghe đến “hi ph n chơi diu” “hi ph n đua xe cào cào”… c.  Tt nhiên, đó là s đông, ph biến còn trong cuc sng thi thong chúng ta vn có nhng người ph n cũng chng kém cnh đàn ông trong cái s thích chơi ca mình…

 

Hoi An 08.03.2009 Xin thề là tớ chụp ảnh này đúng 1 năm trước, bạn nào không tin thì xem EXIF thì rõ.


Đàn bà bt đầu chơi nhiu hơn

 

Tôi nhận ra rằng, trong cái sự “chơi”, đàn bà thường…thật thà hơn đàn ông, hết mình và kiên trì hơn nữa. Hầu hết các thú chơi của cánh đàn ông đều giống như một dạng trang sức, để tăng điểm cộng cho chính bản thân anh ta kiểu như “anh ấy đã học giỏi, thông minh lại còn biết chơi đàn guitar” (hoặc thay “đàn guitar” bằng “hát hay”, “đá bóng giỏi”…) chẳng hạn thì là hình mẫu của những sát-thủ-tình-trường hồi tôi còn học đại học. Đàn bà thì khác, họ chơi để cân bằng cuộc sống vốn có quá nhiều mảng phải lo toan…Hay thiết thực hơn là phục vụ cho chính cuộc sống ấy. Không kể đến những phong trào tập tành, củng cố sức khỏe và nhan sắc được chị em “phát sốt” lên trong thời gian qua như Yoga, múa bụng, múa cột…phụ nữ giờ đang lấn sân qua những thú chơi mà trước đây vốn chỉ là địa hạt của cánh mày râu. Cách đây mấy năm đã có hẳn một câu lạc bộ xe hơi toàn nữ ra đời và từ đó đến giờ các chị đã thực hiện liên lục những chuyến off-road khắp vùng miền Việt Nam với số lượng thành viên ngày càng đông. Cũng mấy năm trước, khi tham gia điều hành một website chơi ảnh tôi nhận thấy số lượng thành viên nữ tham gia là khá khiêm tốn thế nhưng giờ đây số lượng các bạn nữ đến với “trò chơi tốn tiền” này ngàng càng đông và cách họ chơi cũng mạnh bạo hơn nhất là trong khoản sắm sanh thiết bị. Tôi có cô bạn tuy chỉ là thú vui nhưng dàn máy và ống kính của cô nàng chắc chắn là niềm mơ ước của bất kỳ tay máy chuyên nghiệp nào. “Đã chơi thì phải tới nơi tới chốn”- cô nàng thỏ thẻ vậy.

 

Khi chơi không ch là thú vui

 

Vài năm trước, có một tên tuổi mới nổi lên trong giới nhiếp ảnh Việt. Đó là Loan BB. Không sáng tác ảnh nghệ thuật như các chị nữ nhiếp ảnh gia nhóm Hải Âu ở Sài Gòn, không chụp ảnh gái gú thời trang như cô bé Maika Elan đang nổi như cồn ở Hà Nội, không chụp ảnh báo chí, thời sự xông xáo như cô nàng Linh Lương (phóng viên ảnh của hãng thông tấn Châu Âu EPA), Loan BB chỉ chụp trẻ con. Chụp đẹp một cách ngạc nhiên khó tả vì ngoài sự hồn nhiên, tinh nghịch, Loan BB còn nhìn thấy những nét rất “ông bà cụ non” của chúng mà bắt giữ vào trong ảnh. Một tay máy mới nổi dù là nữ hay nam cũng là chuyện thường ở cái xứ ta khi nhà nhà, người người đều sắm máy ảnh, nhưng với Loan BB thì khác. Tôi biết chị khi còn học chung trường Đại Học Kinh Tế TPHCM hơn 20 năm trước. Tò mò không hiểu vì sao 1 cô sinh viên khoa Kế Toán, hiền xinh, nhút nhát, hát hay (Loan từng đoạt giải Nhất cuộc thi Tiếng hát SV Toàn quốc gần 20 năm trước) mà giờ đây trở thành một người chụp ảnh, đeo ba lô huỳnh huỵch ngược xuôi vào Nam ra Bắc. Lần ngồi café với nhau gần đây nhất, tôi mang thắc mắc ấy hỏi Loan thì chị cười hồn nhiên: ban đầu là chơi thôi, chụp chơi những đứa trẻ xung quanh mình và mọi người thấy đẹp và nhờ chụp nhiều hơn. Rồi đến khi những biến cố lớn xảy đến trong cuộc sống, chị chia tay với mối lương duyên, chia tay luôn công việc trong ngành kinh doanh để bước vào cuộc sống mới. Những thành công ban đầu của cuộc dạo chơi ấy đã là động lực để Loan BB mạnh dạn đi theo con đường ảnh chuyên nghiệp. Làng ảnh và báo chí Việt có một tay máy lạ trám vào một mảng ảnh vốn ít người đụng chạm đến.

 

Thời gian gần đây, lại thấy Loan bắt đầu …chơi 1 trò mới- may những cái túi đồ da xinh xinh như bao đựng Ipad, bóp, túi xách, sổ… Suốt ngày lên FB chị than bận bịu ngồi may đồ chả còn thời gian đi chụp ảnh. Hóa ra gần đây Loan học được nghề may đồ da từ một người bạn. “Ban đầu là may chơi cho bản thân những cái túi đựng sách điện tử, sổ tay… Sau thì bạn bè thấy đẹp nên đặt làm tới tấp. Mà mùa này việc ảnh không nhiều nên cứ ngồi làm thôi”. Chị còn cho biết là thu nhập từ việc may vá này cũng chả kém gì chụp ảnh. Không hiểu cuộc chơi lần này có dẫn đến việc ra đời 1 nhà thiết kế hay nhãn đồ da mang tên “Loan BB” không nữa?

 

Một cô nàng khác mà tôi quen thân từ lâu là hoa hậu Việt Nam 1994- Nguyễn Thu Thủy mà thời gian gần đây cũng “đổ đốn” ra viết báo viết văn. Vài truyện ngắn của cô cũng gây xôn xao dư luận. Thậm chí một vị trưởng ban biên tập văn hóa một tờ báo lớn còn gọi nhờ tôi thuyết phục cô nàng gửi “Chuyện về cái tổ kiến” đi thi 1 cuộc thi văn học uy tín vì theo vị này “lâu lắm mới đọc được một thứ gì hay ho thế”. Tên của nàng hoa hậu bắt đầu ký dưới nhiều tản văn, bài báo xuất hiện đều đặn trên nhiều tạp chí lớn ở Việt Nam. Cuộc chơi văn chương viết lách có vẻ như đang “đánh nhau ác liệt” với công việc kinh doanh bận rộn hàng ngày của cô nàng xinh đẹp này làm cô nàng không kịp thở do bị đặt hàng viết.

 

Tôi thích những bài Thủy viết về đàn ông với những nhận xét sắc lẹm và xác đáng chỉ có từ kinh nghiệm của một người phụ nữ sành đời và sành…đàn ông. Không hiểu những người đàn ông khác khi đọc sẽ nghĩ gì nhưng tôi thì rất thích và chỉ mong có ngày nàng “để mắt” đến mình. Những mẩu tản mạn về cuộc sống, tình yêu của Thủy thì được cánh phụ nữ thích thú hơn vì sự gần gũi rất chia sẻ. Nhìn vào dãy dài comment về những câu chuyện nàng viết đủ biết những câu chữ ấy cuốn hút người đọc thế nào. Phù phiếm- tuyệt đỉnh phù phiếm là phương châm nàng mô tả về bản thân, nhưng tôi tin với nền tảng ngôn ngữ thừa hưởng từ gia đình và sức đọc ghê gớm của mình thì những câu chuyện nàng hoa hậu viết có đủ sự sắc sảo và cuốn hút mà bất cứ tay viết chuyên nghiệp được đào tạo cũng phải ghen tị.

 

 

 

 

Jan 2011 She

Loan BB Saigon- 09.2011


Posted by Nason on Sep 13, '11 4:12 AM for everyone

CÂN BẰNG là tên của Davines Hairshow 2011 sẽ diễn ra tối mai ở Nhà hát TPHCM, một show thời trang tóc diễn ra thường niên từ 2007 tới nay.

 

Tôi nhớ tôi đã "đập" tơi tả show tóc đầu tiên "Bữa tiệc của những tín đồ" trên Tuổi Trẻ mặc dù đạo diễn Việt Tú là một trong những đạo diễn tôi thích nhất khi dám đưa ra những khái niệm mới về show diễn khác hoàn toàn kiểu truyền thống ở Việt Nam. Hồi đó, Tú hình như đã khoác cái áo quá rộng, quá sang cho một hình hài là một cuộc thi cắt tóc của các thợ có chút danh tiếng khi cố nâng nó lên thành 1 show diễn thương mại có tính nghệ thuật. Không trách được khi thợ cắt tóc chính là tên gọi chuẩn nhất cho các "nhà tạo mẫu tóc" hồi đó.

 

Đến 2009, chương trình được chọn mặt gửi vàng cho biên đạo múa Lê Vũ Long. Và tôi tiếp tục chê khi phần múa của Long mang vào dường như không liên quan đến những phần trình diễn của tóc mặc dù trình độ và chất lượng của các nhà thiết kế tóc đã được cải thiện rất nhiều sau 2 năm. Đã có nhiều mẫu tóc mang tính sáng tạo, trình diễn và phù hợp với xu thế hơn là cố thể hiện tay nghề, kỹ thuật cắt tóc giống tây, hay như tây của các tay kéo Việt Nam.

 

Davines Hair show, Hanoi 2007 photo by Na-Son Nguyen(c)copyright.

Davines hairshow 2009

 

2010, Davines Hairshow dưới bàn tay tổ chức khéo léo của tập đoàn truyền thông Le Bros đã trở nên một show tóc được trông chờ nhất trong năm. Tôi vẫn đến xem, chụp từ lúc tập cho đến khi diễn với một tâm trạng vẫn còn đôi chút hồ nghi về khả năng đạo diễn sân khấu của Long vốn là người thuyết phục tôi hoàn toàn khi anh ở trong địa hạt múa của mình. Show 2010 có tên "Rất xa, thật gần" thực sự đã xua tan mọi hồ nghi ấy. Sân khấu dài thượt của nhà A3 Giảng Võ đã được Long xử lý khéo léo bằng múa, bằng thiết kế sân khấu, ánh sáng khiến những màn trình diễn tóc không bị xé nhỏ ra thành từng khu riêng. Tuyến chuyển động của diễn viên, cả múa và người mẫu trình diễn được dựng vào trong những hoạt cảnh sinh động mà không kém phần ý nhị. Tôi thích nhất những diễn viên múa trong trang phục cảnh sát lắp ghép, di chuyển những tấm màn the trong trên sân khấu hay màn những du khách đầu trâu mặt ngựa sấn sổ "tham quan" mang đầy tính hiện thực phê phán. Cần phải nói thêm về ánh sáng, mảng tôi quan tâm nhiều nhất trên cương vị một người và xin gửi đến đạo diễn Dũng martin một lời cám ơn chân thành. Vì những mảng khối, bóng đổ... đã giúp tôi có được những tấm ảnh cực kỳ tâm đắc và chúng vượt ra ngoài khuôn khổ những tấm ảnh chụp show diễn thông thường để trở thành 1 tác phẩm ảnh độc lập- đó cũng là thứ mà "Rất gần, thật xa" 2010 làm được dưới bàn tay của Lê Vũ Long cùng với âm nhạc của Quốc Trung, ánh sáng Dũng Martin cũng như sự trưởng thành của các nhà tạo mẫu tóc đã thành danh và cả những nàh tạo mẫu trẻ. Davines Hairshow 2010 đã vẽ ra bức tranh màu sắc hài hòa giữa những giá trị truyền thống và giá trị hiện đại.

 

Năm nay, con đường ấy dường như sẽ được phát huy khi chương trình mang tên "Cân bằng". Những mẫu tóc mới hiện đại sẽ được diễn trên nền nhạc cổ điển với các trích đoạn Habanera (Carmen), Bach suite no1, Vivaldi Storm...và múa ballet của các diễn viên Nhà hát Vũ kịch VN. Lê Vũ Long ngày càng "chín" hơn trong vai trò đạo diễn, các nhà thiết kế tạo mẫu tóc cũng vậy mà Trần Hùng, một cái tên cũ kỹ của Davines Hairshow, là một ví dụ điển hình. Chặng đường hơn 5 năm kể từ khi Hùng về nước mở tiệm tóc cho đến một Trần Hùng có vẻ gì nghệ sĩ luôn xuất hiện sành điệu trong các event nghệ thuật gần đây hứa hẹn nhiều thú vị.

 

Thôi thì hãy chờ đến ngày mai để xem Cân Bằng của 2011 có đủ ...cân bằng những chờ đợi của tôi không nữa. Nhất là khi có tạp chí lại đặt tôi chụp 1 tấm oách để căng tràn 2 trang cho feature của họ. Nếu tôi không có được điều đó, cả Long, cả Thoa (sx), cả Lala (đạo diễn catwalk), cả Nam "tử tế" (solist múa), cả Huy "trống", cả Dũng "taylor"- tay guitarist đẹp trai nhất làng nhạc Việt, cả dàn nhạc Nhà hát Vũ kịch (trong đó có em Vy Cầm rất xinh hồi sáng nay cười tình với mình)... sẽ được "chăm sóc kỹ càng" thôi!

 

 

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010 - Mình cực thích màn này: 1 đám đeo mặt nạ xấu xí, đầu trâu mặt ngựa dẫn đầu bởi 1 ngươì cầm loa (HDV Du lịch), 1 ngươì cầm cờ. Đám khách du lịch này vừa đi vừa ồn ào, chỉ trỏ, chụp anrh lung tung.. Trông rõ ra là 1 đám khách du lịch - mà kiểu này thì hầu như ai cũng liên tưởng ngay đến khách... Tàu khựa đang nhung nhúc khắp thủ đô HN, nhất là vào dịp cuối tuần.

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010 Kiểu tóc mới cho năm 2010: tóc... bốc hỏa !? :))

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010 Behind the scene

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010 Behind the scene 2

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010

Davines Hair Show 2010 - 31Jul2010


Posted by Nason on Sep 5, '11 2:41 AM for everyone

Photo Essay trên Tạp chí TTVH-Đàn Ông, số tháng 9.2011

 

Ngày 10.08.2011, Trung Quốc cho chạy thử chiếc Hàng không mẫu hạm Thi Lang, vốn là chiếc hàng không mẫu hạm Varyag của Liên Xô. Chỉ vài ngày sau cả 2 siêu Hàng không mẫu hạm chạy bằng năng lượng nguyên tử của Hải quân Mỹ là USS Ronald Reagan và USS George Washington đã gần như một lúc hiện diện ở Hongkong và Biển Đông. Ngày 13.08.2011 vừa qua, tác giả đã có 1 ngày tham quan và trải nghiệm khó quên trên chiếc Hàng không mẫu hạm USS George Washington khi nó đang hoạt động ngoài khơi bờ biển Việt Nam, trên Biển Đông.

 

Sân bay Tân Sơn Nhất, TPHCM, 8h sáng ngày13.08.2011,  giữa những chiếc máy bay dân sự đủ màu của các hang hang không đang đậu trong sân đỗ xuất hiện 2 chiếc máy bay quân sự Grumman C-2A Greyhound của Hải quân Hoa Kỳ. Sau ít phút chào hỏi và giới thiệu qua về an toàn bay, viên phi công có nụ cười rất tươi cất giọng “Bây giờ đề nghị quí vị mặc các thiết bị an toàn vào rồi đi theo tôi, chúng ta sẽ có một chuyến bay rất đỗi bình thường, chả khác gì khi quí vị bay trên máy bay của Vietnam Airlines cả cho tới khi hạ cánh- hơi xóc một chút nhưng hi vọng mọi người sẽ thấy thụ vị với kiểu đáp mà chúng tôi gọi là ‘Kéo đuôi lại’ “.

 

Chiếc C-2A Greyhound là máy bay quân sự chuyên chở hàng hóa và quân sĩ của Hải Quân Mỹ. Nó được lắp các hang ghế ngược lại so với thong thường- nghĩa là lưng ghế hướng ra phía trước, đề phòng khi hạ cánh do quán tính người ngồi sẽ bị đập mặt vào lưng ghế trước. May mắn là tôi được xếp vào chỗ ngồi cạnh 1 trong 2 ô cửa sổ hiếm hoi của máy bay nên có thể quan sát được chút ít bên ngoài. Nhờ vậy mà tôi nhận ra hướng bay khi chúng tôi rời khỏi bờ biển đã bay ngang trên Côn Đảo và sau đó hướng ra biển Đông.

 

Khoảng hơn 1 giờ bay , chúng tôi được trải nghiệm kiểu hạ cánh “kéo đuôi lại” mà viên phi công đã nói. Hóa ra nó có một cái tên chính thức là hạ cánh bắt chụp- arrested landing.  Máy bay chạm mặt đường băng khá mạnh và chỉ tích tắc sau đã được bắt dính lại, đứng yên. “Welcome to our ‘Big Boy”, cơ trưởng hét lên với chúng tôi trong tiếng gầm rú động cơ.

 

Bản thân tôi đã từng có dịp đặt chân lên những chiếc tanker chở dầu không lồ hay những chiếc tàu xây lắp biển dài mấy trăm mét của ngành dầu khí trước kia nhưng vẫn không khỏi choáng ngợp khi đứng trên USS George Washington cạnh 1 dãy dài những chiếc trực thăng Seahawk SH-60 quan sát những phản lực cơ chiến đấu F/A-18F Super Hornet cất cánh hạ cánh – “đặc sản” của những tàu sân bay. Hệ thống ống phóng thủy lực giúp máy bay có thể đạt tốc độ lớn để cất cánh mà không cần đến đường băng dài. Thưc tế khi cất cánh khỏi tàu trở về đất liền, máy bay của chúng tôi được phóng đi với vận tốc từ 0km/h- gần 300km/h trong thời gian chỉ hơn 1 giây đồng hồ. Cảm giác lúc ấy người như bị nén lại nhỏ xíu trong một cái máy ép khổng lồ.

Ngay bên dưới sân bay là Hangar chứa, bảo dưỡng máy bay với 4 thang máy thủy lực có thể đưa 1 chiếc máy bay từ đó lên tới sân bay, sẵn sàng xuất kích trong vòng vẻn vẹn 9 giây. Tàu USS George Washington đang chở theo 70 máy bay các loại và có thể mang tối đa theo thiết kế tới 90 chiếc máy bay cánh cứng và trực thăng. Nó cũng mang theo gần 2000 tấn bom cũng như các loại tên lửa, hỏa tiễn khác nhau.

 

Không chỉ có hơn 100 chuyến cất-hạ cánh mỗi ngày trong khi tàu vẫn di chuyển với vận tốc 30 knots (56km/h) trên biển, tàu sân bay USS George Washington là một căn cứ thực sự với hơn 5200 quân nhân thuộc cả lực lượng Hải quân và Không quân phối hợp ăn ý, nhịp nhàng với nhau- và đó là “vũ khí hỏa lực mạnh nhất chúng tôi có chứ không phải những vũ khí tối tân hay máy móc công nghệ kia”- Hạm trưởng David Lausman cho biết khi lên thăm đài chỉ huy. Và cũng theo ông, không chỉ là một cỗ máy chiến tranh, những tàu sân bay Mỹ, trong đó có USS George Washington còn làm một số sứ mạng khác như là cứu hộ, trợ giúp khi những thảm họa thiên nhiên xảy đến. Khi  cơn động đất song thần ở Indonesia xảy ra năm 2004, tàu USS George Washington là chiếc tàu chiến có mặt đầu tiên để trợ giúp vì ngoài hệ thống bệnh viện, bác sĩ với máy móc đầy đủ trên tàu, nó còn có thể cung cấp nguồn nước sạch lên tới 400.000 ga lông (1,5 triệu lít) và cung cấp 18.000 suất ăn mỗi ngày. Trong trận động đất, song thần xảy ra hồi đầu năm ở Nhật, tàu cũng có mặt kịp thời để làm các công tác trợ gúp nhân đạo.

 

Photo & text: Na Sơn.

Chiếc phản lực do thám Grumman E-2C Hawkeye (NF600) bay trên đầu đài ra-đa của Hàng không mẫu hạm USS George Washington

Phi đạo cất cánh trên tàu USS George Washington và nhiều tàu sân bay khác của Mỹ rất ngắn, chỉ độ 100m. Máy bay sẽ được "bắn" lên bằng hệ thống đẩy trợ lực như kiểu bắn giàn thun để máy bay đạt vận tốc cất cánh. Thời gian tăng tốc từ 0-300km/h chỉ vẻn vẹn hơn 1 giây.

Hạ cánh trên tàu sân bay của Mỹ được gọi là Arrested Landing (hạ cánh bắt giữ) hay các phi công gọi đùa là Tail-Hooker (kéo đuôi). Một cái móc phía sau đuôi sẽ được thả xuống, phi công sẽ điều khiển móc này móc vào hệ thống cáp chăng ngang đường băng (có 3 sợi cáp) để cáp níu giữ máy bay lại.

Sỹ quan điều hành tên lửa trong phòng tác chiến- Hàng không mẫu hạm USS George Washington - 08.2011

Hàng không mẫu hạm USS George Washington - 08.2011 In this photo taken on Aug. 13, 2011, a U.S. Navy fighter attack aircraft F/A18E Super Hornet lands on the deck of USS George Washington (CVN73), off southern coast of Vietnam in South China Sea. Less than a week after China launched its first aircraft carrier, the U.S. has showed off its own big-boy supercarrier to former enemy Vietnam. The visit comes as smaller Asian nations become more jittery amid Beijing's burgeoning maritime ambitions.

Phi công của Grumman C-2A Greyhound- Hàng không mẫu hạm USS George Washington - 08.2011


Posted by Nason on Sep 5, '11 2:37 AM for everyone
  • Bài phỏng vấn trên tạp chí Phụ Nữ Ngày Nay- số tháng 8.2011 (H.Q thực hiện)

Nếu không kể đến ảnh, nhiếp ảnh gia Na Sơn còn nổi tiếng vì hay "dính dáng" đến những người phụ nữa xinh đẹp, giỏi giang và tử tế. Nhìn phụ nữa anh yêu dễ dàng đoán được "gu" của Na Sơn là đàn bà cá tính, tự chủ và có trải nghiệm. Tình cờ, đó cũng là mẫu điển hình của PHỤ NỮ CHỦ ĐỘNG ĐƠN THÂN mà PNNN tháng 8 đề cập đến...

 

ĐÀN BÀ ĐƠN THÂN-

SỰ QUYẾN RŨ NGUY HIỂM

 

 Nhiều đàn ông nói rằng họ thích nhưng cũng ngại chinh phục đàn bà đơn thân (và tự do) hơn những thiếu nữ mới lớn? Nếu đồng quan điểm này, anh có thể nói lý do được không? 

 

Tôi có thể hiểu tâm lý của họ. Nói chung không chỉ đàn ông, đa phần những người bình thường hay chọn những việc nhẹ nhàng, dễ chinh phục và kiểm soát được trong tầm tay. Trong chuyện yêu đương, cánh đàn ông hình như lại càng thận trọng. Người ta hay nói đàn ông là phái mạnh nhưng tôi lại cho rằng đàn ông rất sợ bị mất thăng bằng. Có thể họ còn có nhiều mối quan tâm khác cũng quan trọng trong cuộc sống của họ như sự nghiệp, kiếm tiền, địa vị… hoặc những thứ to tát mà đôi khi phụ nữ không thể hiểu được nên họ cần một điểm tựa phía sau giúp họ giữ thăng bằng để họ còn làm việc khác. Có vẻ như các cô gái trẻ, kinh nghiệm sống và đầu óc còn thua kém họ nhiều mang lại cho họ cảm giác ấy còn Đàn bà đơn thân tự do thì thường họ mạnh mẽ, độc lập không kém gì đàn ông nên họ chẳng muốn làm cái vị trí phía sau đó đâu- họ muốn song hành, thậm chí còn vượt lên, dẫn dắt đàn ông trong nhiều trường hợp. Thế nên nhiều đấng mày râu có thể không thích điều ấy.

 

Cá nhân tôi thì tôi thích người phụ nữ của mình làm bạn đồng hành mà thậm chí là thủ lĩnh dẫn lối cho mình cũng chả sao (cười)

 

 Đàn bà quyết định đời đơn thân có phần vì họ không tin cậy vào đàn ông và hôn nhân. Ngược lại, đàn ông có thể đặt niềm tin mái ấm với những người phụ nữ “phủ định hôn nhân” như thế không, theo anh?

 

Tôi thì tôi nghĩ rằng không hẳn là họ không tin cậy mà họ chưa tìm được người đàn ông đủ để họ đặt niềm tin vào hôn nhân thôi. Và trong khi chưa tìm được…đối tượng, những người đàn bà đơn thân này không bị quá nhiều sức ép để mà “vơ bèo vạt tép” như hầu hết phụ nữ ở hoàn cảnh tương tự mà vẫn cảm thấy thoải mải vui sống chứ không hẳn là họ phủ định hôn nhân đâu. Vì suy cho cùng không ai muốn cô độc mãi cả. Nếu họ gặp một anh chàng rất hay ho mà họ thích và anh ta cũng thích họ và muốn xây dựng cuộc sống lâu dài bên nhau thì tôi không tìm thấy lý do gì để họ cứ tiếp tục kéo dài cuộc sống cô độc mãi được.

 

Đàn ông nào làm thay đổi được quan niệm phủ nhận của đàn bà đơn than thì hoàn toàn có thể đặt niềm tin vào mối lương duyên của mình.

 

 Đàn bà chủ động sống đơn thân thường thông minh, độc lập về tài chính và lối sống, nhưng họ cũng ghê gớm lắm. Trong mắt nhìn của anh, họ nguy hiểm hay quyến rũ?

 

Tôi nghĩ là sự quyến rũ nào cũng nguy hiểm và sự nguy hiểm nào cũng có phần quyến rũ của nó. Tôi thì tôi thích những thử thách mạo hiểm nên có lẽ tôi nhìn thấy sự ...quyến rũ nhiều hơn.

 

 Có quan điểm rằng, phụ nữ đơn thân chỉ thích hợp làm người tình chứ không phù hợp để làm vợ. Anh nói gì về điều này?

 

Tôi lại nghĩ khác. Trước khi trở thành vợ chồng thì người ta phải là người tình của nhau đã và kể cả khi trở thành vợ rồi thì vẫn phải là người tình cơ mà. Nhưng tiếc rằng, nhiều bà vợ và cả các ông chồng hay quên mất điều này.

 

Trở lại với những người đàn bà đơn thân. Có khi họ lại là những người vợ quá lý tưởng ấy chứ, tất nhiên với điều kiện là khi họ tìm được ý trung nhân (cười)

 

 Xét trên khía cạnh giới, quyết định đơn thân (và nuôi con 1 mình) của phụ nữ là 1 sự phủ nhận đàn ông (không có các anh chúng tôi vẫn vui sống như thường). Điều này có khiến các anh tự ái không? Hay chúng ta nên thành thực công nhận rằng trong việc kết đôi, ai chọn ai giờ đây phụ nữ đã ở vai chủ động?

 

Tự ái thì không nhưng chạnh lòng chắc là cũng có vì đàn ông nhất là dân Á châu từ xưa tới nay vẫn luôn có quan điểm mình là trụ cột của gia đình, ít nhất là về mặt tinh thần. Nhưng đàn ông bây giờ cũng nên chấp nhận rằng ngày càng có những người phụ nữ quyết định đơn than đủ khả năng vừa làm mẹ và cũng vừa làm cha. Mà họ đóng cả hai vai vẫn tốt. Còn chuyện kết đôi thì tôi nghĩ tùy thuộc vào cá nhân mỗi người thôi, ai mạnh mẽ hơn thì người ấy chủ động thôi, ít ra là về mặt hình thức.

 

 Vì có trải nghiệm (thậm chí đã chịu tổn thương) nên đàn bà đơn thân thường khó khăn khi đưa ra một quyết định gắn bó nghiêm túc. Nhưng thực tế cho thấy những lựa chọn tiếp theo của họ cũng ít khi đạt tới sự bền vững (như các cuộc hôn nhân thông thường). Có thể lý giải nguyên nhân chuyện này như thế nào?

 

Tâm lý “chim sợ cành cong” là tương đối phổ biến nhưng dù có cứng rắn, mạnh mẽ hay đã từng trải qua kinh nghiệm…nếm thương đau thì phụ nữ vẫn luôn là phụ nữ. Họ yêu bằng cảm giác chứ không dựa theo lý trí, tiêu chuẩn như cách đàn ông yêu nên sự sai lầm hay đổ vỡ của lần lựa chọn tiếp theo cũng không phải là khó lý giải. Cảm giác thì có thể biến thiên và thay đổi theo không gian, thời gian. Phụ nữ lạ lắm! Có khi họ yêu chỉ vì người kia mang cho họ cảm giác được làm… mẹ, làm chị để họ được chăm sóc và thể hiện khả năng bao bọc, che chở rất bản năng của mình, người khác lại yêu vì cảm giác kính trọng, tôn thờ v.v…

 

Nhưng chung quy lại thì phải làm cho phụ nữ có cảm giác đã. Sau đó là nuôi dưỡng, phát triển nó. Chuyện đó thì cần công sức và sự khéo léo của cả hai người. Chỉ cần một trong hai người quên thì chuyện mất cảm giác yêu với nhau rất dễ xảy ra. Và khi đó thì mối quan hệ rất khó cứu vãn. Điều này tôi nói rất thật vì từng trải qua. Đến ngưỡng rồi thì dù biết mà vẫn không thay đổi được, điều đó thật kinh khủng…

 

 Cuối cùng, nhìn một phụ nữ sống đời độc thân- anh thấy ái ngại hay cảm phục cô ấy?

 

Có thể là cả hai nhưng tôi nể phục họ nhiều hơn. Vì đàn ông sống một mình đã khó khăn lắm rồi mà phụ nữ thì nhạy cảm hơn, sống bằng cảm giác nhiều hơn, cũng dễ bị tổn thương hơn nên việc làm quen và sống với sự cô độc trong thời gian lâu dài dưới sức ép về quan niệm của gia đình, xã hội về hôn nhân vẫn khe khắt là một điều đáng nể mà có khi một người đàn ông mạnh mẽ cũng chưa chắc làm được. 

 

Untitled - 2006

Biển Cửa Đại- Hội An - 07.2011 2 mẹ con

Chị Lò thị Thời - sinh năm 1983, con trai 5 tuổi, chồng (1988) chết cách đây 3 năm vì ma túy. Chị Thời cũng như rất nhiều chị em khác có hoàn cảnh tương tự đều không hề làm các xét nghiệm HIV nên không thể biết trong mình có mang bệnh hay không.

in the mood... 10.2009


Posted by Nason on Sep 5, '11 2:31 AM for everyone

Khuyến cáo trước đây là chuyện của... đàn ông. Phụ nữ chưa chồng, chưa yêu đương nhiều không nên đọc. Có đọc thì không nên suy luận nhiều quá kẻo ảnh hưởng sức khỏe.

 

Mình vừa có một chuyến công tác, đi chụp ảnh nhớ đời- lên Hàng không mẫu hạm USS George Washington. Mình không muốn kể thêm về sự hoành tráng của tàu, cũng không nói nữa về những gì hay ho tuyệt vời mình trải qua vì sẽ có nhiều bạn đang quí mình bỗng dưng lại quay ra ghét vì ganh tị mất.

 

Sau khi được sĩ quan phụ trách truyền thông dẫn đi khắp tàu, từ sân đáp máy bay, hầm chứa tên lửa đến nhà ăn, bệnh viện, club... mình đang trên đường trở về cabin chỉ huy thì ngang qua 1 căn phòng nhỏ, đọc có dòng chữ nhỏ li ti, chắc font arial 12 : "Entertainment room- men only" mình tò mò quá nên mới hỏi " Tao vào phòng này chụp được không?". Viên sỹ quan cười bí hiểm: "Vào thoải mái, nhưng chả có gì chụp đâu".

 

Thế là bọn mình vào. Bất ngờ là trong phòng chả có quái gì Giữa phòng đặt 1 cái thùng gỗ to. À, hóa ra trong này là phòng uống rượu đây. Bọn này thủy thủ, uống như hũ chìm hèn gì thùng to thế. Mình bảo: "thôi, tao không uống đâu, đang làm. Tao tưởng giải trí là thế nào cơ...". Nó lại cười tủm tỉm bảo: "không phải rượu đâu, đúng là cái mày nghĩ đến mà! Mày có thấy mấy cái lỗ to nhỏ kia không? Tàu này 5500 thủy thủ đoàn, toàn đực rựa. Có một ít gái thì toàn làm quân cảnh với cả chỉ huy. Hắc xì dầu lắm. Làm gì có thằng nào chấm mút gì được. Bọn tao mới làm cái này, khi nào mày muốn..ấy ấy thì cứ đến, mày cho cái của mày vào, nhớ chọn lỗ nào vừa size thôi". Mình giật mình nghĩ "bỏ mẹ, mình tưởng bọn này văn minh giải trí kiểu gì, thế này thì kém quá, ai lại ấy ấy cái thùng gỗ bao giờ". Thằng sỹ quan thấy mình tần ngần lại giục: "mày cứ cho vào đi, ngại gì, tao ra ngoài đợi mày, khi nào xong thì gặp".

 

Còn lại một mình, chốt cửa xong mình nghĩ" Kệ mẹ nó chứ, cứ thử cái trò giải trí hải quân Mẽo xem nó dư lào để còn về kể trên Fây-búc cho anh em biết". Thế là mình cũng thử 1 cái lỗ (size gì thì ...bí mật, nói ra xấu hổ bỏ mịa, báu gì?!). Nhưng mà ơ kìa ngạc nhiên chưa?! Thích phết các bố ạ. Y như thật ấy, hay nữa là khác...(FB đếhc có cái eco ngượng ngịu đỏ mặt nhỉ?!). Xong xuôi, mình mở cửa ra gặp chú sỹ quan. Mặt nó rất đắc thắng: "thấy chưa, tao bảo hay mà! Chả giấu gì mày, trước khi mày đến tao cũng vào nửa tiếng rồi".

 

Mình khẽ khọt hỏi nó:"tao ví dụ thôi nhé! Nếu tao là 1 thằng thủy thủ mới của tàu, tao có được đến đây không?"

"vô tư đi, đến lúc nào chả được. Tí nữa mày đến luôn cũng được. Miễn là cửa không khóa tức là có thằng khác đang ở trong. Mày nhớ canh vào sau mấy thằng châu Á ấy, thì đỡ phải chờ lâu. Chứ hôm nào xui gặp mấy thằng đen hay latin nó vào thì có mà ngủ gật bên ngoài nhé! Đến lúc nào cũng ok mà, à nhưng mà chờ tí (nó dừng lại giở sổ ra). Rồi, trừ chiều thứ 6, từ 4h đến 6h nhé!"

"Tại sao?"

"À, giờ ấy đến phiên mày... chui vào thùng"

 

Mình ngất ngay tại chỗ. Đúng 15 phút sau mới tỉnh dậy. Tiên sư cái bọn Hải quân này!

 

(à tất nhiên là trừ em bé sỹ quan không lưu mình post ảnh dưới đây)

 

Sỹ quan gái phụ trách điều khiển bay trên Hàng không mẫu hạm USS George Washington đang hoạt động tại biển Đông- 13.08.2011. Nàng rất chi là điệp, đúng roài! :))


Posted by Nason on Sep 5, '11 2:25 AM for everyone

Yangon, thành phố lớn nhất Myanma với hơn 4 triệu dân có nhiều nét gợi lại Hà Nội của Việt Nam… 20 năm năm trước. Trong thời tiết nóng hầm hập từ sáng sớm đến tận tối mịt, thành phố này luôn ồn ào, náo nhiệt với những chiếc xe hơi cũ kỹ hối hả khắp các nẻo đường, vỉa hè tấp nập buôn bán và cũng nhếch nhách bẩn thỉu bênh cạnh những chung cư cũ kỹ và cũng “đeo ba lô” y hệt những khu Thành Công, Giảng Võ hay Kim Liên, Trung Tự..

 

Và đó là điều thú vị, đáng yêu nhất của Yangon đối với tôi chứ không phải ngôi chùa vàng Swedagon đồ sộ với 1000 ngọn tháp to nhỏ hay những ngôi chùa thiêng Sule, Botataung lấp lánh vàng lá… Cuộc sống đời thường Yangon sặc sỡ như những khuôn mặt xinh tươi, rạng rỡ được tô điểm bằng thứ bột Thanaka đủ màu và đẹp bình dị như những nụ cười luôn thường trực trên môi của bất kỳ người dân Miến nào tôi gặp gỡ đâu đó- trong nhà ga xe lửa trung tâm Yangon hay nơi bến cảng Botataung hoặc khu phố chợ Bogyoke Aung San nhộn nhịp mua bán…

 

Nhưng nếu bạn là người ưa những hoạt động vui chơi về đêm thì Yangon không phải nơi để đến vì thành phố này đi ngủ rất sớm. 10h đêm, đường phố vắng vẻ, những chiếc xe bus cũ kỹ từ đời “ơ kìa” vội vã  đưa những người lao động trên những chuyến cuối cùng  về vùng ngoại ô Dawmon Myothit hay xa hơn là thị trấn Bago gần đó. Trên vỉa hè lác đác chỉ còn lại những người lớn tuổi gật gù bên bình nước trà trong ánh đèn đường vàng vọt…

 

Yangon- Nov 2010

Yangon Nov 2010

Yangon- Nov 2010

Yangon- Nov 2010

Yangon Nov 2010

Yangon- Nov 2010

Yangon Nov 2010

Bến Botataung bên bờ sông Yangon - Nov 2010

ông Osman- ga Tàu lửa trung tâm Yangon Nov 2010

 

Box:

Vietnam Airlines có chuyến bay thẳng từ Hà Nội và TPHCM đi Yangon với tần suất 5 chuyến/tuần

Visa đi Myanma bạn có thể nhờ công ty du lich hoặc xin thẳng ở Đại sứ Quán Myanma, đường Kim Mã, Hà Nội với mức phí 20USD. Nếu muốn lấy visa gấp trong vòng 24h, phí bạn phải trả là 40USD

Khách sạn du lịch khá nhiều ở khu trung tâm Yangon, gần chùa Sule có giá từ 10 USD (motel) cho đến khoảng 70USD (5 sao)

 

Taxi ở Yangon hầu hết là rất cũ kỹ và không có đồng hồ tính tiền theo chặng đường. Kinh nghiệm là bạn nên thỏa thuận giá cả, tầm 500 kyats/km (đơn vị tiền tệ Myanma. 1 USD tương đương 700-800 kyats tùy thời điểm).

Internet ở Myanma rất đắt dù tốc độ cực chậm. Nói chung nếu không có việc gì thật cần thiết thì bạn không nên dung dịch vụ internet ở khách sạn. Khách sạn có thể tính khoảng 5-7USD/1 tiếng truy cập. Tiệm internet công cộng thì có giá thấp hơn, khoảng 2USD/tiếng nên chủ yếu thanh niên Miến đến để chơi games.

 

Bạn nên thử những món nướng trên hè phố ở Yangon vì chúng rất ngon và rẻ. Tuy nhiên mức độ vệ sinh cũng vừa phải nên lời khuyên là bạn nên chuẩn bị thuốc men đầy đủ khi đi du lịch.

 

Có một vài điều nên tránh khi tới Yangon đó là bạn không nên cố gắng tiếp cận và chụp ảnh khu nhà ở của lãnh tụ đối lập, người được giải Nobel hòa bình- bà Aung San Suu Kyi ở gần hồ Inya vì có thể gây rắc rối với chính quyền mặc dù không có một qui định nào cấm bạn làm việc đó. Việc chụp ảnh cảnh sát, binh lính cũng có thể gây rắc rối tương tự.

 

BÀI VÀ ẢNH: NA SƠN

 

TẠP CHÍ NAM- Số tháng 8.2011


Posted by Nason on Sep 5, '11 2:23 AM for everyone

Diễn đàn Báo chí "lộ hàng" và chuyện thất thoát niềm tin (Báo Phụ nữ TPHCM)

 

Nhiếp ảnh… cải gia 

 

 

PN - Hiện tượng “báo chí lộ hàng”, “playboy hóa báo chí”, “báo chí lá cải”… đang như một thứ cỏ độc lây lan rộng trong thời gian qua khiến cả xã hội bức xúc và mất lòng tin. Một số tờ báo lớn đã phải vào cuộc với một loạt các chuyên đề để cảnh báo, mổ xẻ về hiện tượng này.

 

Tuy nhiên, hầu như các bài viết từ trước tới nay mới “chạm” vào phần thông tin sốc, rẻ tiền, tít bài bệnh hoạn… mà ít ai nhắc tới một đối tượng là những… NHIẾP-ẢNH-CẢI-GIA.

Họ chính là những người chụp ra những bức ảnh “lộ hàng”, “sốc” mà sau đó được những biên tập, người viết báo lá cải say sưa phân tích, mổ xẻ, quy chụp theo chiều hướng câu view của mình. Những nhiếp-ảnh-cải-gia không cần quan tâm, không cần hiểu về sự kiện văn hóa-giải trí mình tham dự, cũng không cần động não để làm tin ảnh như cách mà đáng nhẽ một người chụp ảnh phải làm mà việc của họ chỉ là đi tìm những thứ gây sốc để thỏa mãn những nhu cầu nhảm nhí.

 

Không chỉ đi tìm những thứ gây sốc, nhiếp-ảnh-cải-gia còn tạo ra, còn dựng lên những câu chuyện ấy bằng cách chụp ảnh của mình. Ống kính của họ luôn rình rập đâu đó ở khe quần hay cổ áo người nổi tiếng ở bất cứ sự kiện văn hóa, giải trí nào họ tham dự. Tệ hơn, nếu người nổi tiếng chưa lộ hàng thì họ sẽ có cách làm cho lộ bằng những góc chụp “đánh bẫy” mà con mồi không thể phòng thủ được, ví dụ như một góc máy tốc váy từ dưới đất hất lên hay từ trên cao xoáy xuống ngực áo thì khó có nội y nào thoát được. Mà nếu chưa rõ thì về tòa soạn, những “chỉ dẫn” tận tình như khuyên tròn, mũi tên… sẽ dẫn mắt bạn đọc về đúng nơi mà những nhiếp-ảnh-cải-gia này… soi được. Công việc họ làm khiến tôi liên tưởng đến những tay săn ảnh bệnh hoạn trên những diễn đàn, web đen.

 

Một đội ngũ chụp ảnh nữa cũng gia nhập đội quân nhiếp-ảnh-cải-gia này là những thợ ảnh studio sẵn sàng chụp theo những yêu cầu cần… lộ hàng của những “sao xẹt” muốn nổi tiếng bằng việc khoe thân.  Chắc chúng ta còn nhớ cách đây ít lâu, khắp nơi xôn xao về bộ ảnh “bảo vệ môi trường” của cô người mẫu N.Q. Không phải nói thêm nữa về sự phản cảm và gây tác dụng ngược của bộ ảnh này khi chính N.Q. đã nhận được vô số lời chê bai từ báo chí đến cộng đồng mạng. Song, theo tôi, còn một người phải bị  chê trách nữa là người chụp. Ảnh là người - người chụp nhìn thế nào thì ảnh chụp sẽ như thế, điều đó đã được khẳng định qua lịch sử hơn 150 năm của nhiếp ảnh.

 

Tất nhiên, những thử nghiệm, tìm tòi cũng như những bài tập thực hành là cần thiết trong quá trình sáng tạo của mỗi nhà nhiếp ảnh trên con đường nghệ thuật của mình, nhưng những sản phẩm chưa hoàn thiện hay phế phẩm của quá trình ấy nên có chỗ đứng đúng của nó chứ không thể được “dọn” lên bừa bãi cho người đọc, hay dùng để thỏa mãn thị hiếu tầm thường.

 

Na Sơn


Posted by Nason on Jul 16, '11 2:42 AM for everyone
Khi công trình thủy Buôn Tuasrah (86MW) - huyện Lak- Đak Lak hoàn thành năm 2009 cũng là lúc những ruộng rẫy của bà con dân tộc M'nong Gar ở khu vực xung quanh chìm trong lòng hồ nước. Ngoại trừ số ruộng ít ỏi được đền bù, hầu hết diện tích nương rẫy bà con trồng tỉa như tập quán bao đời nay cũng là nguồn sống chính của đồng bào do không có đăng ký, sổ sách nên mất cả. Bà con bắt đầu tiến đến vùng lân cận, nằm trong khu vực rừng đệm của Khu bảo tồn thiên nhiên Nam Ka phát rừng làm rẫy. Câu chuyện luẩn quẩn không có hồi kết thủy điện- mất nương rẫy- phá rừng bắt đầu. Kết quả để lại là những ngọn đồi bị gọt nham nhở, những cánh rừng giờ chỉ còn trơ trọi gốc, cháy sém đen một cách tang thương. Ngay chính những đồng bào M'nong Gar khi chúng tôi phỏng vấn cũng đều nhận thức rất rõ: "phá rừng là không tốt, đến lúc có lũ về thì không có gì cản, chết thôi!" thế nhưng họ vẫn phát rừng. Kiểm lâm vào ngăn chặn rồi đâu cũng hoàn đó vì cũng theo bà con "không có đất làm rẫy, không có cái ăn thì còn chết trước".

          Câu chuyện phá rừng ở Tây Nguyên rất nhiều trường hợp mang đúng kịch bản như thế...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

 


Posted by Nason on Jul 14, '11 10:13 PM for everyone
 Lần đầu tiên tôi được lọt vào trong lõi rừng của Vườn Quốc gia Yok Don (Đak Lak), một trong những khu rừng đặc dụng lớn nhất Việt Nam nhưng cũng là nơi mà nạn phá rừng hiện vẫn nhức nhối, được báo chí đề cập nhiều trong thời gian qua. Không cần phải đi quá xa, ngay ven con đường nội bộ tôi đi qua, không quá khó để nhìn thấy những lối mòn do cánh lâm tặc đi lại mà thành cũng như không quá khó để phát hiện hàng chục gốc cây gỗ quí Giáng Hương còn lại trơ trọi tươi dấu mới bị cắt. Tôi đọc được cũng từng ấy những con dấu ĐKT/ngày.. tháng.. do lực lượng kiểm lâm để lại trên những gốc cây đường kính từ 70-80cm cho tới hơn 1 m.

      ĐKT/8.10.2010

      ĐKT/10.06.2011

      ĐKT/20.06.2011

      ĐKT/ không có ngày tháng

     …

     Có quá nhiều con dấu ĐKT như thế trên đoạn đường  ngắn, chỉ cách trạm kiểm lâm chừng vài trăm mét.

    Tôi nghĩ mãi không hiểu chữ ĐKT nghĩa là gì?

    Và một cụm từ bỗng lóe lên trong đầu: phải chăng ĐKT là… ĐÃ KHAI TỬ???

  

 

 

 

 


Posted by Nason on Jun 23, '11 1:40 PM for everyone
Phóng sự: Na Sơn thực hiện tại
Huyện Điện Biên Đông -- tháng 6.2011

http://youtu.be/MRg3EUN9cR0

Huyện Điện Biên Đông là một huyện miền núi nghèo của tỉnh Điện Biên. Trong những năm vừa, Điện Biên Đông luôn phải nhức nhối đối mặt với tệ nạn ma túy khiến đời sống của bà con dân tộc thiểu số ở đây vốn đã nghèo đói lại càng khốn khó hơn. Những xã như Luân Giói, Keo Lôm, Chiềng Sơ, Mường Luân có hàng trăm đối tượng nghiện ma túy. Linh, giáo viên trường tiểu học Pá Vạt -- xã Mường Luân khi dẫn tôi đi thăm địa bàn nói chua chát: "Bản Pá Vạt này nghèo nhất huyện nhưng ăn chơi thì chắc chắn nhất tỉnh! Hết mùa gặt là cờ bạc, rượu chè tối ngày, còn ma túy thì khỏi nói, riêng ở Pá Vạt 1,2,3 này, trong năm 2010 đã có 44 người "ra đi" vì ma túy. Mới hôm qua thôi, cũng có 2 người mới được chôn. Anh mà đến sớm một ngày thì đã chụp được cảnh khiêng xác từ ngoài đường mang về nhà..."
Đi vòng quanh Pá Vạt, nơi con sông Mã khởi nguồn, bóng dáng đàn ông trai tráng thật thưa thớt. Dưới những nếp nhà tuềnh toàng toàn là phụ nữ, người già lặng lẽ, trẻ con thì nheo nhóc, lê la và hầu như những đứa bé bé cũng chả có nổi bộ quần áo che thân, lấm lem chơi đùa cũng đất cát. Thỉnh thoảng lắm tôi mới bắt gặp những tấm thân tiều tụy với những ánh mắt thất thần, đờ đẫn đâu đó.
Trưởng bản Pá Vạt 2, ông Lò Văn Mắng cho biết: số con nghiện chính thức theo dõi trong sổ sách thì là 7 người nhưng thực tế thì đông lắm, chả đếm được. Còn anh chàng giáo viên Linh thì chắc chắn hơn "Phải đến 80-90% thanh niên nghiện ngập, cứ đua đòi, rủ rê nhau thôi. Cứ đà này thì còn chết nhiều lắm- chết vì sốc thuốc, vì kiệt sức và đói thuốc, chết vì bệnh tật, HIV/AIDS..".
Tình trạng này đã khiến toàn xã Mường Luân có 13 cháu bé mồ côi cả cha lẫn mẹ, có 34 trường hợp phụ nữ đơn thân nuôi con. Đó mới chỉ là con số trên sổ sách nhận trợ cấp 180.000đ/tháng của nhà nước. Còn con số thực tế chắc chắn đã tăng lên rất nhiều theo từng ngày khi những người đàn ông trai tráng cứ lần lượt bị "cái chết trắng" lôi đi...

Trước tình trạng trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, không người nuôi nấng, Phòng Giáo Dục huyện Điện Biên Đông kết hợp cùng chính quyền đã nhận cưu mang 11 cháu ở độ tuổi 6-11 tuổi (tiểu học), mang về Thi trấn Điện Biên Đông. Hiện các em đang ở tạm, ghép cùng trường Nội trú dân nuôi của Huyện và những nhu cầu tối thiểu về ăn, mặc hiẹn đang được các thầy cô giáo trong huyện cố gắng đóng góp, san xẻ. Song về lâu dài hơn, đây quả là việc quá sức của các thầy cô trong khi số lượng những em bé có hoàn cảnh như thế rất nhiều trên toàn huyện mà theo thầy Cù Huy Hoàn, Trưởng phòng GD huyện, "phải có ít nhất trên 30 cháu đáng thương như thế cần được mang về đây".

Để giúp đỡ các em mồ côi, nhóm từ thiện độc lập "Yêu vùng cao" của những thành viên như Hoa hậu VN 1994- Nguyễn Thu Thủy, ca sĩ Khánh Linh, nhiếp ảnh gia Na Sơn, nhà báo Thu Trang (Tờ-Rang)... mong muốn quyên góp tiền để xây cho các em một ngôi nhà tình thương và giúp đỡ các em có cơm ăn, áo mặc, đồ dùng học tập, sách vở... Hiện chúng tôi đã nhận được sự đóng góp lên tới 400 triệu đồng từ các nhà hảo tâm. Song số tiền các em bé mồ côi cần thực sự lớn hơn thế nhiều.

Vì vậy, chúng tôi kêu gọi mọi người hãy cùng chung tay cứu giúp những số phận đau buồn của các em bé ở những ngôi làng xa xôi, hẻo lánh bị tàn phá bới ma túy này.

Cám ơn các bạn đã xem và ủng hộ!


Đóng góp xin gửi về:

Nguyễn Thị Thu Trang -- Văn phòng Đại diện Báo Phụ Nữ TPHCM
số 224 phố Kim Mã- Ba Đình -- Hà Nội.
Số Điện thoại: 0989.349.599

Tài khoản VCB (Chi nhánh Thành Công)
Số TK: 0451001921540
Tên TK: Nguyễn Thị Thu Trang



Posted by Nason on Jun 3, '11 12:54 AM for everyone

Đã có lúc tôi ngồi thắc mắc về nghĩa của chữ VIỆT. Hồi bé thì nghĩ nó là danh từ riêng của nước Việt, dân Việt... Lớn chút mới hiểu chữ Việt còn có nghĩa là vượt qua, vượt lên trên. Thế nên mới có những từ như ưu việt- tốt vượt hơn hẳn thứ khác hay việt vị- vượt qua khỏi vị trí.

 

Trong cả trăm dân tộc Việt thuộc nhóm Bách Việt cư trú phía Nam sông Trường Giang, chỉ có duy nhất người Việt của chúng ta không bị thôn tính, đồng hóa và sáp nhập bởi người Hán để rồi lập nước, để phát triển cương vực để chúng ta có một nước Việt Nam ngày nay. Quá trình dựng nước, giữ nước ấy, tôi nghĩ, được góp phần chủ yếu của cái nghĩa vượt qua/vượt lên của chữ Việt. Dân Việt có nhiều tật xấu khiến chúng ta không thể thành một dân tộc lớn nhưng chữ VIỆT giúp chúng ta đủ sức khẳng định đây là một dân tộc anh hùng.

 

Trong quá khứ, hầu hết tất cả những dân tộc lớn đã từng bị khuất phục trước dân tộc nhỏ nhưng mang trong mình chữ VIỆT với đúng nghĩa của từ này khi cố công xâm chiếm, đô hộ... Chúng ta đã vượt qua khó khăn, vượt lên những hiểm nguy nhất, ngẩng cao đầu trước 7 tỷ dân trên Trái đất này để đón nhận 2 chữ anh hùng cho dân Việt mình.

 

Dân tộc ấy đang được thử thách lòng anh hùng trong thời gian qua. Rất có thể, sắp tới, chúng ta đành phải chứng minh lại cho người Trung Quốc thấy cái nghĩa gốc của chữ VIỆT một cách rõ ràng hơn. Thé nhưng chữ VIỆT ấy chỉ có thể phát huy đúng mức sức mạnh của nó khi mỗi người Việt biết vượt qua những nỗi sợ hãi của chính mình, vượt lên những mâu thuẫn của xung đột lợi ích cá nhân, lợi ích một nhóm và lợi ích của toàn dân chúng.

 

 

Vietnamese President Nguyen Minh Triet, second right, shakes hands with U.S. Defense Secretary Robert Gates, right, while Chinese Defense Minister Liang Guanglie, center, and Vietnamese Minister of Defense Phung Quang Thanh watch during the first ASEAN Defense MInisters' Meeting Plus (ADMM Plus) on Tuesday, October 12, 2010, in Hanoi, Vietnam. (AP Photo/Na Son Nguyen, Pool)

Dịch nôm na: chủ tịch Nguyễn Minh Triết đang bắt tay Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates trong khi Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt đứng nhìn - Chụp trong khuôn khổ Hội nghị BỘ trưởng Quốc phòng ASEAN mở rộng. 12.10.2010.

Posted by Nason on May 20, '11 4:11 PM for everyone

Sắp đến Tết Thiếu nhi 1.6, các bạn trẻ con lại chơi, được bố mẹ mua cho quà. Thậm chí nhiều "cháu" teen hay đã mãn-teen rồi nhưng vẫn đòi quà, có quà như thường. Ấy là chúng ta đang nói đến trẻ em ở nhà chúng ta, ở thành phố hay những vùng có điều kiện.

 

Có một nơi cách Hà Nội khoảng 250km thuộc địa bàn Nghĩa Lộ, Yên Bái bọn trẻ không có được niềm vui ấy. Chúng đang vật lộn với căn bệnh thế kỷ HIV do cha mẹ truyền cho hay đơn giản hơn là vật lộn với cái ăn hàng ngày. Tôi đang nhắc đến Mường Lò (xã Nghĩa Lợi) là một nơi khó khăn bậc nhất của tỉnh miền núi Yên Bái.

 

Năm ngoái, cũng vào dịp này, chúng tôi và những bạn bè hảo tâm cũng đã làm được một việc nho nhỏ là quyên góp và trao tặng cho các em bé ở 2 xã Mường Thín, Nà Sáy (huyện Tuần Giáo, Điện BIên) gần 100 triệu đồng là món quà chúng tôi và bạn bè dành cho các em nhỏ hòng giúp đỡ chút ít cho những khó khăn của các em nơi miền sơn cước xa xôi hẻo lánh. Và năm nay, chúng tôi chọn Mường Lò cũng vì lẽ đó.

 

Năm nay chúng tôi muốn mang những món quà, cả về vật chất và tinh thần lên cho các em nhân dịp Tết thiếu nhi. Đó là một chương trình ca nhạc cho các em, đó là những phần quà thiết thực-trị giá 200.000/phần, dự kiến 100 phần quà và 350 bộ đồng phục cho học sinh trường  dân tộc nội trú Nguyễn Quang Bích ở Mường Lò. Rất cám ơn tấm lòng của Tờ Rang (Thu Trang- pv Phụ Nữ TPHCM), hoa hậu Thu Thủy (vừa lộ bộ ngực rám nắng theo như lời trên báo lá cải), Đại sứ thiện chí Unicef Hà Anh, ca sĩ Khánh Linh, ca sĩ Ngọc Khuê, ca sĩ Phương Anh, nhạc sĩ trẻ Dương Cầm, ca sĩ Tuấn Anh (anh này đoàn Không Quân hay xe tăng mình không chính xác) đã chung tay cùng nhau để thực hiện chương trình này.

 

Chúng tôi, kêu gọi mọi người hãy giúp đỡ chúng tôi, à không! giúp đỡ các em bé Mường Lò để Tết thiếu nhi năm nay những nụ cười sẽ nở nhiều hơn trên mảnh đất xa xôi, nghèo khổ ấy.

 

Chân thành cám ơn tấm lòng của tất cả các bạn!

 

Đóng góp xin gửi về:

Nguyễn Thị Thu Trang – Văn phòng Đại diện Báo Phụ Nữ TPHCM

số 224 phố Kim Mã- Ba Đình – Hà Nội.

Số Điện thoại: 0989.349.599

Tài khoản VCB (Chi nhánh Thành Công): 0451001921540 –Nguyễn Thị Thu Trang

 

Dưới đây là link đến bài bạn Trang vừa viết "Giấc mơ của Số" các bạn hãy dành ít phút đọc để rõ hơn tình cảnh nơi đây.

http://vn.360plus.yahoo.com/to-rang/article?mid=8071&prev=-1&next=8064

 

Còn mình xin tặng mọi người 1 chùm ảnh trẻ em vùng cao mình chụp qua bao chuyến đi thời gian qua:

 

Mộc Châu- Loóng Luông 05.2010
Tung tăng, vừa đi vừa hát


Bé gái Mông- Phố Cáo, Hà GIang 2006

 

Bé con người Mông - Phố Cáo, Hà Giang 2007
Lớp mẫu giáo vùng Cao- Y Tý, Lào Cai 2009
Thấy nhiều người lớn đào hang để tránh rét đậm nguy hại, trẻ em người Mông ở Nậm Mòn, huyện Bắc Hà (Lào Cai) cũng rủ nhau lên triền đồi chơi trò đào hang tránh rét.

Cũng đào thành hang, lấy lá cây che và nấp vào đó. Những ngày giá rét vừa qua nhiệt độ ở Lào Cai xuống thấp kỷ lục, ở Bắc Hà tuy không rét bằng Sa Pa nhưng cũng khoảng 4oC nên các em học sinh được nghỉ học- 02.2008
Hà Giang 01.2009

 

Lao Cai 04.2009
Lao Cai 01.2009
Hà Giang 01.2009
Tắm suối 3

Hin II- Mường Chà - Điện Biên
04-2010
Loóng Luông- Mộc Châu 05.2010

Các hiếp ảnh gia
Nà Sáy- Tuần Giáo- Điện BIên
1.6.2010
chợ Đồng Văn 10.2009

Hai thằng cà-lơ đi chợ.
Trường mầm non Loóng Luông - May 2010

Posted by Nason on May 12, '11 3:42 PM for everyone


Nhà thơ Trần Đăng Khoa vừa phải lên tiếng cải chính cho một bài phỏng vấn có những thông tin sai lạc về anh.

Nghe nói, có vị phụ nữ chức sắc (giữ cương vị Tổng giám đốc một doanh nghiệp), vậy mà cũng từng bị chính quyền sở tại ở một quốc gia giữ lại vì tội "cầm nhầm" khi đi mua hàng tại siêu thị. Thật đúng như một câu thơ "Không tin được dù đó là sự thật"...

Trước đây, khán giả truyền hình từng ngạc nhiên với thông tin liên quan đến một phóng viên của nhà "đài": Một phụ nữ duyên dáng, có học vấn, thuộc diện con nhà danh giá, vậy mà trong chuyến tham quan ở nước ngoài, lại bị lập biên bản về việc "cầm nhầm" hàng trong một siêu thị. Khán giả ngạc nhiên bởi giá trị của hiện vật mà người nữ phóng viên này "cầm nhầm" chẳng đáng là bao (so với các hiện vật mà thường ngày chị có thể dễ dàng mua được), càng không "là gì" với cái "giá" mà chị phải trả khi vụ việc bị phát hiện. Vậy nhưng ai ngạc nhiên thì vẫn cứ việc… ngạc nhiên, sự thật vẫn là sự thật. Nghe nói, còn có vị phụ nữ chức sắc hơn nữ phóng viên này nhiều (giữ cương vị Tổng giám đốc một doanh nghiệp), vậy mà cũng từng bị chính quyền sở tại ở một quốc gia giữ lại vì tội "cầm nhầm" khi đi mua hàng tại siêu thị. Thật đúng như một câu thơ "Không tin được dù đó là sự thật".

Điều đáng buồn là những hiện tượng tưởng là cá biệt, và rất "khó lý giải" ấy gần đây lại xảy ra hơi… bị nhiều ở làng văn (có thể là do báo chí bây giờ xông xáo hơn, thông tin nhanh nhạy, cập nhật hơn chăng?). Chỉ biết là, mới chưa đầy một tháng mà trên báo đã đầy rẫy những vụ việc khiến độc giả đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, không biết nên hiểu tính chất của nó như thế nào?

Như Báo Văn nghệ Công an đã nêu trong một bài viết in trên số báo 149 ra ngày 4/4/2011 của tác giả Huy Thắng: Một tác giả hiện đã là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, không hiểu vì mục đích gì, bỗng "nảy hứng" viết và đưa in trên báo một bài về thân phận của dịch giả Nguyễn Bích Lan, trong đó có những tình tiết mà dịch giả Bích Lan phải ngạc nhiên vì nó quá sai sự thật. Người viết nói như thể đã gặp gỡ các nhân vật của bài viết, trong khi thực tế, những người này cho biết họ chưa bao giờ tiếp xúc, trả lời phỏng vấn ông tác giả bài báo ấy cả. Tiếp đó là vụ - cũng ông nhà văn này - để "lẫn" vào trong bài viết của mình tới mười mấy dòng văn của một ông nhà văn khác. Rất nhiều người lấy làm khó hiểu về chuyện này, bởi ông nhà văn bị qui là "đạo văn" kia lại là tác giả của những cuốn sách dày dặn. Càng khó hiểu hơn nếu ai đó được biết, bài báo bịa tạc ông viết về dịch giả Nguyễn Bích Lan giỏi lắm cũng chỉ được tòa soạn trả nhuận bút cho hai trăm nghìn, và bài báo  ông để "lẫn" mười mấy dòng của ông nhà văn nọ cũng chỉ được tòa báo trả cho cao lắm là…150 ngàn đồng. Viết bịa tạc và "cắt cúp" kiểu này thì chắc chắn không phải vì "danh" rồi, còn về "lợi" - không ai có thể nghĩ rằng chỉ vì mấy đồng tiền còm ấy mà họ phải đặt mình vào tình thế "nguy hiểm" như thế.

Dư âm của câu chuyện trên chưa kết thúc, bạn đọc lại vô cùng ngạc nhiên khi hay tin: Trên một tờ báo văn chương uy tín, một tác giả cũng đường đường là hội viên Hội Nhà văn, vậy mà trong một bài phỏng vấn nhà thơ Trần Đăng Khoa, đã mắc một sai sót đến không thể… hiểu nổi! Theo như bức thư cải chính của nhà thơ Trần Đăng Khoa gửi cho một số trang web, thì ông tác giả này đã thông tin sai lạc đến mức kể cho bạn đọc: Nhà thơ Trần Đăng Khoa đã lấy làm tiếc về chuyện bài thơ "Đợi mưa ở đảo Sinh Tồn" của anh không được nhà thơ Xuân Diệu chấm giải nhất cuộc thi thơ Báo Văn nghệ năm ấy, mà lại chấm giải nhất cho bài "Thơ tình của người lính biển" (cũng của Trần Đăng Khoa).

Theo bức thư cải chính của Trần Đăng Khoa thì thông tin trên là quá "kỳ khôi", bởi trong thực tế, bài thơ "Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn" của Trần Đăng Khoa chính là bài được trao giải nhất năm ấy (và như vậy thì có gì anh phải… tiếc, phải ngầm chê trách nhà thơ Xuân Diệu?). Điều ấy cho thấy, bài viết trên là một sự "hư cấu" không thể chấp nhận được. Cuối bức thư mong được "giải oan", nhà thơ Trần Đăng Khoa ngao ngán thốt lên: "Các bác nhà báo phỏng vấn Trần Đăng Khoa thì cũng phải để cho Trần Đăng Khoa tham gia với chứ. Làm báo thế này thì nguy cho người được phỏng vấn lắm".

Rõ ràng, lại một chuyện rất… khó hiểu nữa hiện diện trước mắt bạn văn cả nước. Chẳng lẽ đến giờ ta vẫn còn phải nhắc nhau, phỏng vấn không phải là… sáng tác hay sao? 

Chưa hết, cũng trong tháng 4 này, bên lĩnh vực nhiếp ảnh cũng đã xảy một chuyện sai lạc rất khó hiểu (bởi, nói như ngôn ngữ sân cỏ thì đó là tình huống "đá ra còn khó hơn đá vào"). Một bức ảnh đường đường người thật việc thật (nhân vật trong ảnh là vợ một nhà thơ, lại là nhà thơ nổi tiếng), đã từng được in báo và có chú thích nội dung đi kèm, vậy mà bỗng chốc nó được đưa vào minh họa cho một bài viết có tên gọi "Thâm nhập thế giới của dân chơi pờ- rồ", là bài phóng sự điều tra về các con nghiện ma túy tổng hợp!. Tác giả bức ảnh, nghệ sĩ nhiếp ảnh Na Sơn đã rất bức xúc về việc này: "Chuyện bị đạo (ăn cắp) ảnh thì tôi cũng gặp vài lần nhưng kiểu lấy ảnh dùng minh họa cho một nội dung chả liên quan, thậm chí bóp méo sự thật, gây phản cảm như thế này thì quả thực tôi chứng kiến lần đầu" (theo Cung Tuy, Báo Thể thao & Văn hóa cuối tuần, số ra ngày 28/4/2011).

Rõ ràng, nói về việc người ta muốn… chụp lợi gì ở đây thì không phải. Nhưng nói người ta nhầm lẫn thì cũng rất khó giải thích. Vậy thì lý do tại sao? Tại sao?

Ở đời, có những việc làm, khi phân tích ra thì thấy nó "ghê gớm", thậm chí dễ khiến người ta nhìn nhận về mặt nhân cách, song nhìn từ khía cạnh danh và lợi thì lại thấy những hành vi ấy là ngớ ngẩn, bởi thực tế nó chẳng giải quyết được cái gì. Trước đây tôi từng được nhà văn Tô Hoài kể cho nghe một câu chuyện liên quan đến một nhà thơ vào loại có cỡ của ta: Ông này khi đi uống rượu, thường nhằm lúc chủ quán không để ý là thó một chiếc chén cho vào túi quần. Ở nhà ông ta, có nhiều chiếc chén "chiến lợi phẩm" như vậy. Ông chỉ để bày, hiếm khi dùng, nhưng hễ được mời đi uống ở đâu đó, ông phải tìm cách lấy được một vài chiếc chén. Nếu không lấy được, ông cảm thấy trong người… ngứa ngáy.

Vậy đó, có những hành vi người ta làm theo quán tính, theo thói quen, nhiều khi không nghĩ thấu đáo đến cái hại "mua danh ba vạn, bán danh ba đồng". Và vì họ "không nghĩ" nên ta cần phải làm ồn lên, làm "mạnh" hơn để họ phải từ bỏ những thói quen "tác nghiệp" không mấy hay ho ấy của mình

Nguyễn Trường Văn

Posted by Nason on Apr 23, '11 11:53 AM for everyone

Một ngày đẹp trời, tự dưng có người gọi điện thoại hỏi: “ Anh ơi, làm sao để chia tay

với người yêu mà không làm người ta tổn thương hay đau khổ quá?” . Chắc bạn thấy

mình yêu nhiều nên tưởng mình nhiều kinh nghiệm (?!). Thú thực là không biết trả lời

bạn thế nào cả. Từ trước đến nay, lần chia tay nào cũng là do bạn gái chủ động ngỏ lời

trước và chưa có lần nào mà bản thân lại thấy nhẹ nhàng cả, có đận cả năm trời mà vẫn cứ lao đao… Rõ khổ!

 

Nhưng nghĩ lại thấy bạn cũng có lý. Ừ nhỉ! Tại sao không nghĩ trước một cách nào đó

nhẹ nhàng, văn minh để đến khi xảy ra cơ sự biết đâu lại hữu ích. Dĩ nhiên khi yêu thì

mình cá là chẳng ai muốn nghĩ đến cái thời điểm ấy nhưng trong thực tế thì hầu như

chả có ai yêu ai đó duy nhất suốt đời cả mà hầu hết cũng trải qua vài mối tình trong đời.

Nghĩ mãi nhưng cũng chả ra được cách nào khả dĩ cả. Mình bèn viết thử một cái status

trên facebook :

 

“ Làm thế nào để chia tay bạn gái/người yêu một cách nhẹ nhàng nhất có thể?! How to

break up your girlfriend? Mọi người cho ý kiến nhé!!!”

 

Chưa đầy một buổi mà mình đã nhận được mấy chục ý kiến… tham mưu của bạn bè

trên mạng, nam phụ lão ấu đủ cả. Có những “ tham mưu” rất kinh khủng kiểu như: “ thú

thật với bạn gái anh bị…tiểu đường” hay “ anh bị thoái vị đĩa đệm” hoặc là “ thú nhận

với cô ấy là anh bị… gay” (?!), “ nói với cô ấy là anh làm một cô khác có bầu” … Nhưng

cũng có nhiều ý kiến rất nghiêm túc và chân tình như là:

- …” nói thật và nói thẳng suy nghĩ và cảm giác, rồi biến mất hoàn toàn. như vậy

là điều tốt nhất một người đàn ông nên làm cho một người phụ nữ. e rất sợ đàn

ông loanh quanh và trốn tránh “

- …” Có bài hát "50 ways to leave your lover" đấy anh, nghe rồi học tập”

- …” cháu là con gái, cháu xin đưa ra ý kiến đó là để bạn gái nói lời chia tay

trước”

- “ Đọc cái thư chia tay bạn gái của Trịnh Công Sơn đó anh.”

- V.v và v.v…

 

Trong lúc mình đang còn mải mê đọc, nghiên cứu các “ phương pháp chia tay” hiệu quả

mà mọi người tư vấn thì “ bing boong” - có ai đó nhấn chuông gọi cửa. Xuống nhà, ra

mở cửa thì trước nhà không có ai, chỉ có 1 bó hoa thật đẹp ai đó đã để lại. Trong bó hoa

gài một tờ giấy nhỏ.

 

Mình không tin vào mắt mình nữa, bút tích quen thuộc của người yêu mình:

“ Anh thân yêu! Xin lỗi vì em đến mà không gặp anh. Chúc anh sẽ gặp được nhiều niềm

vui và hạnh phúc trong cuộc sống. Em đã hiểu điều anh muốn nói… Dù sao cũng cám

ơn anh nhiều vì đã chọn một cách chia tay với em thật nhẹ nhàng.

 

Tái bút: em đã đọc Facebook của anh hôm nay và hiểu tất cả…

 

Ký tên: Em “

 Bài: Na Sơn- 04.2011

Trisome hay là niềm mơ ước của các bạn male

Nam Định
04.2011
Không đề...

Phát Diệm
04.2011

Posted by Nason on Apr 22, '11 6:59 AM for everyone

Việc lấy hình minh họa cho các bài viết một cách vô tội vạ, không chỉ vi phạm nghiêm trọng về bản quyền mà đôi khi còn mang tới tai họa cho cả nhân vật trong các bức ảnh đến nhiếp ảnh gia. Chuyện này lại mới xảy ra với một bức ảnh của tác giả Na Sơn được sử dụng một cách bất cẩn trên một tờ báo.

 

Cung Tuy thực hiện.

 

- Nhiều người đã rất ngạc nhiên khi thấy một bức ảnh của anh được đăng trong một bài báo có tựa đề Thâm nhập thế giới của “dân chơi pờ rồ”, chỉ có điều bức ảnh với hình một người phụ nữ vật vã đau đớn ấy chẳng liên quan gì đến nội dung bài viết. Là lỗi của anh hay của tờ báo đã chọn đăng bức ảnh ấy?

 

Hôm ấy, tự nhiên có rất nhiều người quen, bạn bè gọi điện, nhắn tin “mách” về chuyện tấm ảnh, tôi cũng không tin lắm và nghĩ rằng họ nhìn nhầm thôi. Nhưng đến khi tận mắt mình thấy bài viết ấy trên nguoiduatin.vn (báo mạng của Báo Đời sống & Pháp Luật) thì quả thực tôi …sốc, rất sốc. Chuyện bị đạo (ăn cắp) ảnh thì tôi cũng bị gặp vài lần nhưng kiểu lấy ảnh dùng minh họa cho một nội dung chả liên quan, thậm chí bóp méo sự thật, gây phản cảm thế này thì quả thực tôi chứng kiến lần đầu.

 

Tấm ảnh ấy tôi chụp vợ của nhà báo Nguyễn Việt Chiến, báo Thanh Niên, tháng 10.2008 bên ngoài Tòa án ND TP Hà Nội khi chị ấy nghe tin chồng mình bị kết án 2 năm tù giam. Khi ấy, tâm trạng của chị rất kinh khủng:  khổ đau đến cùng cực, khóc lóc, vật vã… Tôi đã chụp bức đó trong tâm trạng hoàn toàn cảm thông với chị và bằng 1 cú bấm xuất thần với tốc độ chụp chậm. Đây cũng là một trong những tấm ảnh ưng ý nhất của tôi kể từ khi cầm máy đến giờ. Tấm ảnh được nhiều người biết đến nhất là sau khi tôi mang nó tham dự triển lãm do ĐSQ Đan Mạch tổ chức 1 năm sau đó còn nhân vật trong ảnh thì thích nó đến nỗi đã xin tôi 1 bản in khổ lớn để treo ở nhà.

 

Quay lại việc tấm ảnh bị dùng minh họa cho bài viết “Thâm nhập thế giới của dân chơi Pờ rồ”- là một bài phóng sự điều tra về các con nghiện ma túy tổng hợp. Tôi thực sự không thể hiểu được tại sao tờ báo nọ lại làm thế? Nếu chỉ là sự cẩu thả hay non kém thì theo tôi không phải vì dưới mỗi tấm ảnh của tôi, đăng ở bất kỳ đâu, tôi đều ghi chú thích rõ ràng, cụ thể về nội dung ảnh theo đúng tiêu chí của ảnh báo chí (Ai-Cái gì-Ở đâu- Khi nào -Như thế nào). Thế nên không thể nói là người lấy ảnh này không biết về nội dung của nó. Đây rõ ràng là một sự bóp méo thông tin nghiêm trọng. Bạn đừng nghĩ tôi đao to búa lớn nhưng tôi cho rằng đây thuộc vào phạm trù đạo đức nghề nghiệp. Người ta đã bất chấp những nguyên tắc cơ bản của nghề báo là trung thực và chính xác khi làm việc này.

Và thật đáng buồn khi nó xảy ra ở một tờ báo có tên “Pháp luật”. Nếu bạn vào tờ báo điện tử ấy, dòng dưới cùng họ ghi rất rõ : “Vui lòng dẫn nguồn "nguoiduatin.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.”. Họ chắc chắn hiểu về vấn đề bản quyền, vấn đề chính xác thong tin nên mới có dòng khuyến cáo ấy. Họ không muốn người khác ăn cắp bài của mình, không muốn người khác thong tin sai lệch với nguồn bài của mình trong khi chính họ làm vậy. Đọc dòng chữ ấy, tôi thấy buồn cười…

 

- Là người trong nghề chắc anh cũng biết, để chụp được ảnh thời sự trong một động của “dân chơi” là chuyện rất khó...

 

Không chỉ khó mà còn đòi hỏi phóng viên ảnh phải có quan hệ rất tốt, phải thuyết phục được đương sự cho mình chụp (mà điều này thì gần như không thể) hoặc giả anh ta phải tìm cách lọt vào trong “động dân chơi” thứ thiệt, chụp ảnh mà không bị phát hiện. Vì nếu bị phát hiện, sẽ rất nguy hiểm, thậm chí đến tính mạng.

 

 

- Đây không phải là lần đầu tiên chuyện này xảy ra ở làng báo Việt, đáng nói là nó vẫn được lặp đi lặp lại và kéo dài. Vậy theo anh, với quy định của luật báo chí hiện hành, thì tại sao việc này (lấy ảnh không xin phép) vẫn cứ được tiếp tục một cách công khai?

 

Đây là một thực tế đáng buồn và xấu hổ. Luật về bản quyền, luật báo chí thì vẫn có quy định đấy nhưng nhiều đơn vị, cá nhân vẫn vi phạm. Đến cơ quan báo chí còn làm thế (ăn cắp, vi phạm bản quyền) thì bảo sao sự vi phạm bản quyền diễn ra nhan nhản mọi nơi. Theo tôi, một nguyên nhân cơ bản là ý thức tuân thủ luât pháp trong lĩnh vực bản quyền rất kém cộng them sự cẩu thả, dễ dãi của cơ quan quản lý, của ban biên tập . Và góp phần không nhỏ để tình trạng này vẫn cứ tiếp tục diễn ra đó là thái độ thờ ơ, coi đó là “chuyện nhỏ” của mọi người. Nếu chúng ta thử làm mạnh tay như nước ngoài thì chắc chắn tệ nạn này sẽ thuyên giảm ngay. Tôi bết là đã có 1 số tờ báo ở Việt Nam đã phải đối mặt với chuyện bồi thường rất nhiều tiền cho báo chí nước ngoài vì đã tự ý dịch bài, lấy ảnh của họ đăng mà không xin phép.

 

Sáng nay tôi lật 1 tờ báo cuối tuần của một tờ báo lớn nhất nước ta ra xem và cũng thấy buồn. Có đến mấy tấm ảnh được chú thích ở dưới là “ảnh: google.com” hay “ảnh: flickr.com” được lấy để minh họa cho bài viết. Mà có phải ảnh gì khó khăn cao siêu không thể chụp được đâu. Không hiểu họ nuôi đội ngũ biên tập ảnh, phóng viên ảnh để làm gì? Đấy là báo giấy, còn báo mạng thì vô tội vạ. Nguồn ảnh thì cứ “nguồn: internet”. Internet là ông phóng viên ảnh nào???

 

- Vậy thử đặt vấn đề, trong trường hợp tờ báo bỏ tiền ra mua ảnh của anh nhưng việc họ sử dụng vào nội dung gì, thì điều đó có sai hay không?

 

Sai quá đi chứ! Báo chí là phải trung thực, khách quan, đâu có thể tùy tiện ép ý dung theo cái mình muốn mà sai lệch nội dung của bức ảnh được. Ví dụ ảnh tôi chụp các em bé ngồi chơi ô ăn quan chẳng hạn, báo mua ảnh về lại dung vào bài minh họa cho việc trẻ em nghịch bẩn mất vệ sinh thì rõ rang là quá sai còn gì!

 

- Ảnh thì bị lấy không xin phép (nhiều forum ảnh suốt ngày ca cẩm vì chuyện bị báo báo đăng ảnh mà không xin phép) trong khi đi tác nghiệp thì lại bị đập vỡ đầu (phóng viên ảnh Hồ Văn Út của báo Bình Dương đã bị một chủ quán cà phê Cây Me lao đến cầm đá, ngang nhiên đập vào đầu anh vì cho rằng anh chụp ảnh quán của mình, tháng 5/2010), hình như có điều gì mâu thuẫn ở đây, anh có thấy vậy không?

 

Tôi thấy không mâu thuẫn trong một xã hội nói chung và nền báo chí nói riêng không coi trọng ảnh báo chí. Điều này ngược lại với thế giới. Phóng viên ảnh thậm chí còn phải dấn than nhiều hơn người viết, họ vẫn phải tìm hiểu, nắm bắt vấn đề như người viết và lại còn phải vào tận nơi để chụp. Trong số các phóng viên hy sinh trên chiến trường thì chủ yếu là phóng viên ảnh và phóng viên quay hình chứ có mấy người viết đâu.

 

Vấn đề không coi trọng này còn thể hiện ngay ở cách dùng ảnh để minh họa tùy tiện, sai lệch như tôi đã nói, và cả ở trong khâu trả tiền nhuận ảnh nữa. Ở Việt Nam bây giờ, phóng viên ảnh sống được thoải mái chỉ bằng nghề ít lắm. Đếm được trên đầu ngón tay thôi.

 

 - Hiện nay cũng có chuyện một bức ảnh được dùng cho nhiều báo (có báo crop ngang, có báo cắt dọc), ở khía cạnh thông tấn, theo anh điều này có nên không?

 

Tôi nghĩ là không nên khuyến khích việc này. Trong một số trường hợp và với một số đề mục ảnh khác ví dụ như ảnh đời sống, du lịch, ảnh sân khấu, biểu diễn… thì tùy vào thiết kế, có thể cắt cúp lại nhưng mà đối với ảnh thời sự thì nên tôn trọng tối đa khuôn hình của phóng viên. Tôi cũng có nhiều năm cộng tác với hang thong tấn và báo chí nước ngoài, biên tập ảnh của hãng thông tấn chỉ thi thoảng lắm với cắp cúp lại ảnh của tôi thôi, nhưng mà các báo khi lấy lại ảnh của hang thong tấn thì không bao giờ.

 

- Không chỉ ở Việt Nam, ngay ở nước ngoài cũng có, như thời điểm này năm ngoái ở Hy Lạp có một người đàn ông kiện một hãng sữa 7 triệu USD về chuyện để hình ông ta trên lon sữa, trong khi hãng sữa này nhất quyết không chịu trả vì họ tuyên bố đã mua ảnh này từ một hãng thông tấn ảnh. Ở Việt Nam từng có trường hợp một tờ báo đăng ảnh một cô gái trong một bài thời sự về Mùa hè xanh, đáng nói là bức ảnh đã chụp từ 7 năm trước, cô gái ấy giờ đã có chồng và gia đình, ảnh tất nhiên là có bản quyền. Vậy từ 2 trường hợp trên theo anh nên xử lý thế nào là đúng?

 

Ở trường hợp thứ nhất thì tôi nghĩ các hang thông tấn nước ngoài họ tuân theo luật bản quyền rất chặt. Họ bán ảnh đó cho hãng sữa thì chắc chắn những vướng mắc về bản quyền bên trong rất hiếm khi xảy ra.

 

Còn ở trường hợp thứ hai thì đúng là thường thấy ở Việt Nam. Nó xảy ra khi bản than người phóng viên ảnh không tôn trọng sự thật rồi đến biên tập dùng ảnh đó cũng không để ý và kiểm tra. Và nữa cũng là sự cẩu thả dễ dãi, nếu biết ảnh đó chụp từ lâu mà vẫn dung cho bài mới, lại không chú thích rõ là ảnh chụp cách đây 7 năm thì đúng là không còn gì để nói.

 

- Nói gì thì nói, tôi thấy dạo gần đây, ảnh báo chí Việt đã ít nhiều có khởi sắc, anh có thấy vậy không?

 

Tôi thì không lạc quan đến thế. Dù thực tế, thời gian gần đây, lực lượng phóng viên ảnh Việt Nam đã có một sự tiến bộ rất rõ rệt về trình độ,. Cũng đã xuất hiện nhiều tay máy tốt, tư duy báo chí sắc sảo, ảnh hiện đại và trình độ không thua kém nhiều so với khu vực hay quốc tế. Bằng chứng là trước đây, các hãng thông tấn quốc tế đều cử phóng viên ảnh của họ thường trú tại Việt Nam nhưng trong những năm gần đây, lực lượng ấy đã được thay thế bằng phóng viên ảnh nội địa.

 

Tuy nhiên, Ở địa hạt các tờ báo, tạp chí trong nước thì “đất” dành cho họ thì vẫn thế, không có nhiều để mà thể hiện. Ảnh báo chí ở ta vẫn chỉ được dùng để minh họa và không được đặt đúng vị trí quan trọng vốn có của nó. Tiền trả cho ảnh vẫn rất thấp so với công sức phóng viên phải bỏ ra, chưa kể họ còn gặp phải vô số chuyện mà chúng ta đề cập ở trên kia: ăn cắp ảnh, vi phạm bản quyền, minh họa sai nội dung tùy tiện…

 

- Muốn có một nền ảnh báo chí đúng chuyên nghiệp, theo anh cần điều gì từ nhiều phía?

 

Bạn nói đúng là phải cần từ rất nhiều phía: các cơ quan quản lý báo chí, đào tạo, bản than các toàn soạn, bản than các phóng viên ảnh và cả người đọc nữa.

 

Chúng ta cần làm tốt từ khâu đào tạo ảnh báo chí mà hiện nay còn rất kém. Tôi không rõ năm nay đã có chuyên ngành Ảnh báo chí ở trong Học viện báo chí & Tuyên truyền hay chưa nữa. Còn thực tế tôi thấy sinh viên tốt nghiệp đại học ngành nhiếp ảnh ra trường, để chụp được tấm ảnh rõ ràng, mạch lạc, có nội dung đã là điều khó tìm rồi huống gì đòi hỏi chụp được ảnh báo chí có chất lương.

 

Về các tòa soạn thì theo tôi được biết, hiện nay chỉ mỗi báo Tuổi Trẻ là có chức danh Biên tập ảnh thôi, còn gần 700 đầo báo, tạp chí ở ta không có người chính thức làm việc ấy. Một tờ báo chyên nghiệp thì nhất định phải có biên tập ảnh đúng nghĩa (chứ không phải trưởng ban phóng viên ảnh)

 

Và một yếu tố hết sức quan trọng là tự bản thân người phóng viên ảnh phải chuyên nghiệp., phải nghiêm túc và cực đoan với nghề của mình. Một câu nói cũ nhưng vẫn đúng mọi thời đại đó là “Một tấm ảnh hơn ngàn lời nói” – chính người chụp ảnh phải ý thức được tầm quan trọng của công việc của mình chứ nếu chính bản than họ cũng nghĩ rằng mình cũng chỉ là “phóng viên hạng 2” thì làm sao mà chụp ảnh tốt cho được.

 

- Cảm ơn nhiếp ảnh gia Na Sơn.

 

ghi chú: đây là bài gốc mình trả lời. Bài trên TTVH Cuối tuần này có biên tập và cắt đi đôi chút nhưng không đáng kể.


Đây là ảnh chụp màn hình của các bạn nguoiduatin.vn chứ không các bạn ấy lại bẩu "làm gì có chứng cớ, chúng tôi sau khi bị chửi đã âm thầm gỡ ảnh ra khỏi bài rồi cơ mà"
Tấm ảnh bị lấy minh họa cho bài về các con nghiện ma túy

Posted by Nason on Apr 8, '11 1:07 PM for everyone

2 hôm nay có nhiều bạn bè gửi cho mình mấy cái link bài trên nguoiduatin.vn (báo điện tử của Báo Đời sống & Pháp Luật) và tintuconline.vn của Vietnamnet về cái bài Thâm nhập thế giới của “dân chơi pờ rồ” đăng đầu tiên trên nguoiduatin.net và được TTOL và nhiều trang mạng khác đăng lại. Mình thì không đọc những cái phóng sự cướp giết hiếp kiểu này thế nhưng xem link thì giật mình ngã ngửa vì ảnh minh họa trong bài lại là 1 cái ảnh của mình bị các bạn ấy... thuổng, nói thẳng ra là ăn cắp.

 

Ăn cắp là một tội danh xấu xa, điều đó dĩ nhiên. Thế nhưng bên cạnh đó nguoiduatin.net và các trang mạng khác còn làm một điều ngu xuẩn đến mức không thể không lên tiếng. Tấm ảnh ấy chính là một trong những tấm ảnh ưng ý nhất của mình, chụp vợ nhà báo Nguyễn Việt Chiến bên lề phiên tòa xửa các nhà báo liên quan đến vụ điều tra chống tham nhũng ở PMU18 cách đây 3 năm- một sự kiện đã đi vào lịch sử báo chí VN và cũng có sức thu hút dư luận chả kém gì vụ xử Tiến sĩ CHHV vừa qua cả. Một tấm ảnh thể hiện sự đau đớn cùng cực, hoang mang, vật vã của người vợ khi nghe tin chồng bị kết án đã được đông đảo người xem đón nhận và ghi nhớ, chia sẻ và nó khiến người ta phải nghĩ ngợi về nhiều điều. Song dứt khoát, nó không hề liên quan đến sự quay cuồng thác loạn của các con nghiện mà trong bài báo kia viết cả. Một người đáng thương, đáng kính như chị vợ anh Chiến chắc chắn sẽ cảm thấy tổn thương khi thấy bức ảnh chụp mình bị minh họa cho những thứ tệ nạn quái đản vậy.

 

Thế mình mới nói, đây là một sự cẩu thả khốn nạn, ngu xuẩn. Ấy thế mà nó xuất phát từ 1 tờ báo có tên Pháp luật trong ấy. Mà dưới tấm ảnh của mình còn note rành rành photo & copyright by Na Sơn. Không hiểu cái người-con (chứ dứt khoát không thể là con-người) phóng viên, biên tập bài này nghĩ gì khi lấy tấm ảnh ấy minh họa. Chắc chắn họ đã đọc được chú thích ảnh ở dưới khi đi ăn cắp nó, vậy thì không hiểu lẽ gì mà vẫn cố tình lấy nó để cho vào bài.

 

Nhưng sự ngu xuẩn và khốn nạn không dừng ở đó, khi tintuconline.vn và các trang mạng lấy lại, những trang này còn làm 1 việc khuất tất hèn hạ hơn nữa là crop bỏ cái dòng chữ về bản quyền ảnh kia đi và tiếp tục đăng. Họ nghĩ rằng mình ăn cắp tinh vi hơn nguoiduatin.net. Đúng là ăn cắp tinh vi hơn nhưng sự ngu xuẩn lại tăng lên vài bậc.

 

Mình rất bạn bè làm báo, có ai biết được số liên lạc, email của anh Nguyễn Tiến Thanh, Tổng BT của Nguoiduatin.net anh Bùi Sỹ Hoa, TBT của vietnamnet để mình forward nguyên cái bài này cho các anh ấy đọc, mong các anh học được chút đạo đức làm nghề để dạy quân tướng đỡ ngu xuẩn và cẩu thả như vậy cho những lần sau.

 

Đây là link của các bài báo ấy:

http://nguoiduatin.vn/tham-nhap-the-gioi-cua-dan-choi-po-ro-a2786.html

http://tintuconline.com.vn/vn/nhipsongtre/485440/index.html

(link của các bạn nguoiduatin.vn hình như các bạn đã thấy nhục vì ăn cắp ảnh ngu xuẩn nên đã gỡ, mọi người có thể tìm theo cache)

Và đây là tấm ảnh chụp của mình năm 2008

 

Vợ của "nguyên phóng viên" Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên) sau phiên tranh tụng chiều 14.10.2008 tại vụ án xét xử các cựu sỹ quan công an và phóng viên về tội danh đã đưa thông tin sai lạc về vụ tham nhũng ở PMU18. Mức án Nguyễn Việt Chiến bị tuyên là 2 năm tù giam.