Mặc Lâm phỏng vấn luật
gia Lê Hiếu Đằng để tìm câu trả lời sau đây.
Mới đây báo Hà Nội
Mới bình luận việc hàng trăm quần chúng tự
phát đã tràn vào đập phá nhà thờ Thái Hà do
bức xúc việc nhà thờ đòi lại đất bệnh viện
Đống Đa. Ông có cho rằng với truyền thống
hiền hòa của dân tộc thì những quần chúng mà
báo Hà Nội Mới gọi là tự phát này có phải là
tự phát hay không?
-Tôi nhớ trước đây
cái vụ Bát Nhã ở Lâm Đồng-Bảo Lộc cũng có
một tình hình tương tự. Về mặt tôn giáo tôi
không biết sự việc nó như thế nào nhưng tôi
cho trách nhiệm của nhà nước là phải giữ gìn
an ninh trật tự, thành ra nếu quả thật là
quần chúng tự phát nhưng vào nhà thờ để mà
làm như vậy thì trách nhiệm của nhà nước là
phải dẹp chứ không thể để người ta làm như
vậy được.
Thật ra tranh chấp
giữa nhà thờ và nhà nước về vấn đề đất đai
hiện nay đang còn tồn tại. Về nguyên tắc tôi
biết ngay tại thành phố Hồ Chí Minh những
cái gì mà mượn những gì phải trả lại vẫn còn
nhiều. Theo trình bày của mấy vị linh mục
Thái Hà thì đó là đất của nhà thờ và bây giờ
biến thành bệnh viện hay cái gì đó thì tôi
không biết rõ nhưng việc gọi là quần chúng
tự phát với hàng trăm người vào đó thì lẽ ra
công an phải can thiệp.
Bởi vì nếu xảy ra
đụng độ giữa giáo dân và số người tự phát đó
thì tình hình sẽ phức tạp hơn. Tôi cho trong
việc này đã tạo ra một số hoài nghi trong
quần chúng là nhà nước dàn dựng. Việc này
tôi thấy không nên nó làm cho uy tín của
chính quyền Hà Nội sẽ bị giảm sút.
Người ta đặt vấn đề
tại sao biểu tình yêu nước, lý do rất là
chính đáng thì anh lại dẹp? Anh dùng những
biện pháp mạnh, anh huy động cả một lực
lượng công an cảnh sát chìm nổi rất hùng hậu
để đàn áp, dẹp biểu tình. Trong khi
việc này cần sự thương lượng, đối thoại để
tìm giải pháp thì anh lại dùng quần chúng tự
phát để giải quyết? Tôi cho là việc làm này
đứng về mặt quản lý nhà nước là không có
trách nhiệm.
Ban tôn giáo chính
phủ đang giữ vai trò gì?
-Là người từng giữ chức Phó chủ tịch
UBMTTQ thành phố ông nhận thấy vai trò của
Ban tôn giáo Chính phủ có thực sự là gạch
nối giữa chính quyền và tôn giáo hay không,
và nếu chưa thì phải cải tổ như thế nào để
giảm bớt căng thẳng giữa nhiều giáo hội và
nhà nước như trong thời gian vừa qua?
-Đúng là vai trò của Ban
Tôn giáo Chính phủ là phải hiểu hết những
vấn đề của tôn giáo và phải thật sự khách
quan trong việc đó để có tiếng nói có sức
thuyết phục. Nếu Ban Tôn giáo Chính phủ cũng
đứng về mặt quản lý nhà nước để có những
biện pháp này kia thì tôi cho là người ta
không cần phải dựa vào Ban Tôn giáo Chính
phủ nữa.
Tôi nhớ trường hợp
trên Bảo Lộc cũng vậy, Ban Tôn giáo Chính
phủ không có vai trò gì cả. Thành ra tôi cho
rằng đã là Ban Tôn giáo Chính phủ thì anh
phải khách quan, phải nhìn nhận vấn đề một
cách trung thực chứ không phải vì anh là Ban
Tôn giáo Chính phủ mà anh đứng về phía nhà
nước, hay là anh bị vô hiệu hóa, hoặc anh
thờ ơ không có ý kiến gì cả thì như vậy sẽ
rất là tai hại và vai trò của Ban Tôn giáo
Chính phủ sẽ rất hình thức không có ý nghĩa
thực tiễn gì.
-Cho tới nay nhiều người bị bắt và giam
giữ quá thời hạn quy định của luật cho phép
mà thân nhân của họ không biết tin tức cũng
như sự sống chết của họ điển hình như trường
hợp của blogger Điếu Cày. Dưới quan điểm của
một luật gia thì việc này có thể chấp nhận
hay không và nếu không thì điều gì khiến ông
quan ngại nhất?
-Tôi cho rằng việc bảo
vệ quyền công dân là vấn đề rất lớn hiện
nay. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói nếu chúng
ta có độc lập mà nhân dân không có tự do
hạnh phúc thì cái độc lập đó không có ý
nghĩa gì. Vì vậy khi chúng ta độc lập rồi
thì các quyền tự do dân chủ của người dân
phải được tôn trọng theo luật pháp.
Tôi phản đối bất cứ
những ai bị bắt quá luật định, bị bắt không
được xử một cách công khai minh bạch thì
chính bản than nhà nước lại vi phạm luật
pháp thì điều này không thể chấp nhận được.
Trường hợp anh Điếu Cầy hay bất cứ người nào
cũng vậy thôi, bản thân tôi phản đối và tôi
đề nghị chính quyền phải hết sức minh bạch
và công khai trong việc bắt bớ giam giữ công
dân.
Nếu họ có tội thật sự
thì phải công khai minh bạch, tội đó là tội
gì, bằng chứng ra sao? Còn nếu không thì
phải thả họ ngay theo đúng quy định của luật
pháp. Với tư cách quản lý nhà nước mà lại vi
phạm luật pháp thì không chấp nhận được.
Tranh luận dân chủ:
tại sao lại sợ?
-Ông đã tiếp xúc với nhiều người, nhiều
giới và chia sẻ nguyện vọng cũng như ý kiến
trái chiều của họ. Ông đánh giá thế nào về
những ý kiến khác nhau đôi khi gay gắt này?
-Tôi nhớ trong một nghị
quyết của Bộ Chính Trị trước đây có nói rằng
trong xã hội thì vấn đề có những ý kiến khác
nhau thì đây là việc tự nhiên, không có gì
nghiêm trọng cả và phải tôn trọng những ý
kiến khác nhau đó. Tôi nghĩ trong xã hội dân
chủ thì phải vậy. Nếu chúng ta chỉ một
chiều, chúng ta nói một cách không thật,
không có ý kiến phản biện của người dân,
nhất là giới trí thức thì xã hội như vậy sẽ
đi đến độc đoán mà chúng ta thường nói trở
thành một nhà nước toàn trị.
Vì vậy chính vì có
nhiều ý kiến khác nhau, có phản biện xã hội
và tạo nên xã hội công dân hiện nay là yêu
cầu hết sức lớn của Việt Nam. Giữa nhà nước
pháp quyền và xã hội dân sự mới có sự giám
sát để đi đến một nhà nước thật sự dân chủ.
Nếu chúng ta không có ý kiến đa chiều, ý
kiến phản biện xã hội thì nhà nước sẽ trở
thành độc đoán và các quyền tự do dân chủ
của người dân sẽ bị hạn chế.
Vì vậy hiện nay nhân
dịp sửa đổi hiến pháp nhiều trí thức trong
nước cũng đặt vấn đề chính hiến pháp năm
1946 là hiến pháp rất tiến bộ vì đã tôn
trọng tự do dân chủ của người dân và chúng
ta cần nghiên cứu vì một số điều khoản trong
hiến pháp mà hiện nay vẫn còn phù hợp, vẫn
còn sức sống để tạo nên một xã hội dân chủ
thật sự.
Một sự đồng thuận trong xã hội thật sự chứ
không phải đồng thuận một cách giả tạo, một
chiều như một số trường hợp hiện nay.
Hiến pháp 1946
-Thưa ông để tiếp tục câu chuyện về dân
chủ hôm nay xin được nêu câu hỏi với ông,
hiện nay có nhiều ý kiến cho rằng hiến pháp
năm 1946 là bản hiến pháp dân chủ nhất, điều
này có ý nghĩa như thế nào thưa ông?
-Hiện nay nhân dịp sửa
đổi hiến pháp nhiều trí thức trong nước cũng
đặt vấn đề chính hiến pháp năm 1946 là hiến
pháp rất tiến bộ vì đã tôn trọng tự do dân
chủ của người dân và chúng ta cần nghiên cứu
vì một số điều khoản trong hiến pháp mà hiện
nay vẫn còn phù hợp, vẫn còn sức sống để tạo
nên một xã hội dân chủ thật sự.
Một sự đồng thuận
trong xã hội thật sự chứ không phải đồng
thuận một cách giả tạo, một chiều như một số
trường hợp hiện nay.
-Là một luật gia
chắc ông cũng đồng ý rằng có quá nhiều luật
được ghi trong hiến pháp nhưng thiếu văn bản
dưới luật hướng dẫn thực hiện, như luật biểu
tình chẳng hạn. Hay có văn bản nhưng lại sai
lệch nội dung một cách nguy hiểm. Đây có
phải là sự trì hoãn cố tình của các cơ quan
trách nhiệm nhằm bảo vệ quyền lợi hay lợi
ích nhóm của họ hay không thưa ông?
-Tôi cho rằng hiến
pháp là văn bản cao nhất do đó nếu có văn
bản hướng dẫn, hay văn bản dưới luật thì
phải tôn trọng những điều khoản trong hiến
pháp. Có trường hợp văn bản hướng dẫn lại đi
ngược lại cái tinh thần của hiến pháp, của
các bộ luật cơ bản. Những văn bản dưới luật
là cần thiết nhưng tôi nghĩ nên hạn chế bởi
vì đôi lúc nó đi ngược lại hiến pháp và các
bộ luật cơ bản.
Văn bản dưới luật,
nên chăng?
Một số bộ luật cơ bản đã
ghi rất cụ thể rồi, ví dụ tôi nói vấn đề
biểu tình, đây là cái quyền của người dân,
bây giờ chúng ta phải cần có luật để thể chế
hóa, cụ thể thêm về luật biểu tình thì rất
cần thiết thì mới đáp ứng được yêu cầu của
người dân.
Trong khi đó thì Quốc hội lại có những cái
luật vớ vẩn như luật nhà văn, trong khi một
số luật mà quốc hội đặt vấn đề như luật
Trưng cầu dân ý, Luật biểu tình và một số
luật cần thiết khác thì lại không làm.
Tôi cho là những văn
bản nào đi ngược lại với hiến pháp thì người
dân có quyền tự mình áp dụng những điều
khoản đã quy định trong các luật cơ bản. Còn
những văn bản hướng dẫn dưới luật mà đi
ngược lại hiến pháp thì chính nhà nước và
chính phủ đã vi phạm những văn bản cao nhất
tức là bộ luật cơ bản.
-Theo ông thì cách
cảm nhận và ý thức dân chủ trong dân chúng
nói chung và cán bộ đảng viên nói riêng có
theo định hướng của đảng hay họ ý thức theo
cách riêng?
-Tôi cho rằng hiện
nay trào lưu dân chủ tiến bộ trên thế giới
người dân Việt Nam người ta cũng hiểu rất
nhiều bởi vì các phương tiện Internet, những
thông tin rất phong phú và người dân thấy
rằng nó là khuynh hướng không thể nào đi
ngược lại.
Nếu đổi mới về kinh
tế mà không đổi mới chính trị để có xã hội
dân chủ thì nó sẽ đi đến chỗ kinh tế khó
phát triển nhưng mà những lợi ích thì lại
thuộc về các nhóm, vào tay các cá nhân chứ
nó không đem lại lợi ích cho quần chúng.
Lợi ích nhóm, cá
nhân trước lợi ích nhân dân
Ví dụ bây giờ nhà nước
đang chủ trương tái cơ cấu hệ thống ngân
hàng nhưng thật ra chính những ngân hàng nó
làm ẩu, nợ xấu tràn ngập bây giờ lại lấy
tiền dân để giải cứu ngân hàng đó thì rất vô
lý. Nó tương tự như trường hợp ở Mỹ. Tôi
tiếp xúc rất nhiều tầng lớp, người ta thấy
rằng vấn đề sinh tử, sống còn hiện nay là
dân chủ và tiếng nói của người dân sẽ quyết
định vì quốc hội, các tổ chức mặt trận tổ
quốc, các đoàn thể hiện nay còn rất hình
thức.Tôi tham
dự rất nhiều cuộc họp thì thấy bản thân Đảng
cộng sản Việt Nam cũng đánh giá vai trò hiện
nay là hình thức. Điều này sẽ tạo nên bầu
không khí mất dân chủ và người dân người ta
thấy rằng không thể yên tâm sống trong một
xã hội không được luật pháp bảo hộ.
-Theo nhận xét của
ông thì người dân hiện nay có cho rằng việc
trực tiếp tranh luận hay phản biện một vấn
đề gì đó với một ông chủ tịch Xã hay Phường
là quyền mà họ được hiến pháp bảo vệ hay
không?
-Thật ra họ có ý thức
về việc đó nhưng bây giờ trong xã hội Việt
Nam có một vấn đề lớn là họ sợ. Họ sợ bởi vì
đã có những trường hợp không biết lý do gì
mà họ bị bắt, bị đe dọa, thậm chí con cái họ
bị uy hiếp.
Ai trói tay bịt
miệng họ?
Có những người đi biểu
tình vừa rồi thì bị đối xử như vậy thành ra
vấn đề là họ rất muốn nhưng không dám. Chẳng
hạn chung quanh vấn đề ruộng đất, đất đai là
vấn đề rất lớn. Họ muốn đấu tranh để bảo vệ
những quyền lợi của họ nhưng lại không dám.
Nếu trong một xã hội tôn
trọng những cái quyền của người dân thật sự
thì sẽ có những người đứng ra để mà đấu
tranh phản biện lại với chính quyền, và tôi
cho cái chuyện này là nên, miễn họ đấu tranh
trong vòng trật tự, không làm xã hội rối
loạn, không có những hành động quá khích thì
như vậy chính quyền phải tôn trọng và xem đó
là thước đo lòng dân đối với chủ trương
chính sách của nhà nước chứ không nên xem đó
như là một việc cấm kỵ.
-Xin được cám ơn
ông.