Articles  Privacy

 

 

 

Hãy còn đó Hoàng Sa!

 

Lê Ngọc Thống

 

 

 

Ngày 20 tháng 1 năm 1974, lợi dụng cuộc chiến tranh ở Việt Nam đã bước vào giai đoạn cuối, Trung Quốc cho quân xâm lược Hoàng Sa. 58 lính Hải quân của VNCH (từ giờ trở đi bài viết này xưng danh họ là 58 người con của dân tộc Việt Nam) đã ngã xuống. Máu của họ nhuộm đỏ một vùng lãnh hải thiêng liêng của Tổ Quốc nhưng đau đớn thay họ vẫn không bảo vệ được mãnh đất ông cha để lại cho con cháu. Bọn xâm lược đã cướp mất Hoàng Sa cho đến tận bây giờ.

Giá như hồi đó Hải quân Việt Nam chỉ cần 3 tàu phóng lôi thôi, lọai tàu từng đánh đuổi khu trục hạm Ma Đốc của Mỹ ấy mà, từ Nghệ An xé gió lao vút ra… Kết quả thế nào chưa rõ nhưng một thông điệp gửi cho Trung Quốc và thế giới rằng: “Hai miền Bắc-Nam của Việt Nam có thể đánh nhau huynh đệ tương tàn đi chăng nữa thì Tổ Quốc VN vẫn là trên hết, dân tộc VN vẫn là trên hết. Một mét đất, một hòn đá mà ông cha để lại thì phải kiên quyết dành giữ bằng mọi giá.”. (Chẳng phải chế độ Ngô Đình Diệm từng không đội trời chung với Cộng Sản, lê máy chém khắp miền Nam với luật 10-59 đặt Cộng Sản ra ngoài vòng pháp luật nhưng khi bị Mỹ o ép quá thì chính Cố vấn Ngô Đình Nhu định bắt tay với chính phủ Cụ Hồ đó sao?).

Ngày 14 tháng 3 năm 1988. Sáu mươi tư (64) chiến sỹ thuộc lữ đoàn 125 Hải quân Việt Nam đã anh dũng hy sinh để bảo vệ Trường Sa. Máu của họ – những người con của dân tộc Việt Nam cũng đã nhuốm đỏ một vùng lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc. Họ được cả nước tôn vinh, Tổ quốc ghi công xứng đáng. Đó là nghĩa, là tình, là trách nhiệm của dân tộc đối với những người đã hy sinh xương máu của mình bảo vệ đất nước. Nghĩ đến Hoàng Sa, đến 58 người con của dân tộc Việt Nam đã ngã xuống lòng bỗng dưng đượm buồn, tủi… Họ đâu có chết vì chống lại sự nghiệp thống nhất đất nước, chẳng phải họ chết vì bảo vệ Hoàng Sa đó sao?.

 Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kêu gọi “… bất cứ ai, hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên bảo vệ nền độc lập dân tộc…”. Người không đồng ý với cách nói của một số cán bộ khi báo với Người về những trận thắng “tuyệt đẹp” nào đó, Người khuyên nên dùng từ thắng lớn thay vì tuyệt đẹp. Cảnh máu chảy, xương tan, nước mắt của mẹ khóc con, vợ khóc chồng thì có gì là hay là tuyệt đẹp cơ chứ, huống chi thảm cảnh đó là của đồng bào ta với nhau! Nếu như năm 1974 Người còn sống thì với đạo đức, nhân cách, văn hóa của Người chắc chắn ít nhất Người cũng lén chùi những giọt lệ rơi khi hay tin 58 người con của dân tộc Việt vì bảo vệ Hoàng Sa đã vùi thây nơi biển cả. Chỉ cần một giọt lệ thôi – lệ của một Con Người mà do “non sông Việt Nam, dân tộc Việt Nam đã sinh ra” thì họ cũng đủ yên lòng nơi chín suối.

Lịch sử là những điều đã qua, nó không thể thay đổi theo ý muốn chủ quan của con người hiện tại. Xin chớ phủ nhận lịch sử. Phủ nhận lịch sử chẳng khác nào “bắn vào lịch sử một viên đạn, lập tức sẽ nhận lại một quả đại bác”. Vì thế những gì cần quên như những mất mát, đau thương, tủi nhục… thì cố quên, còn những gì cần nhớ thì phải nhớ. Nếu sợ bị thời gian phôi pha thì phải khắc bia dựng tượng mà nhớ. Phải làm sao để con cháu bây giờ và thế hệ mai sau khi nhìn lên bản đồ đất nước thân yêu thì luôn luôn được nhắc nhở từ hồn thiêng sông núi rằng: “Hãy còn đó Hoàng Sa!”.

                                                                                                   

Lê Ngọc Thống

 

Cùng một tác giả: Liệu Trung Quốc có tấn công xâm lược Việt Nam lần thứ hai không? (Viet-studies 8-7-11)

 

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 14-7-11