Những khó khăn mà Việt
Nam phải vượt qua là giải quyết các bảo hộ
thương mại mà các công ty quốc doanh là
những ví dụ. Cạnh đó vấn đề bảo hộ lao động
và nghiệp đoàn đang chờ Việt Nam quyết định
sao cho phù hơp với yêu cầu của hiệp định.
Liệu gia nhập TPP có giúp gì cho việc tái cơ
cấu mà nhà nước đang phát động hay không?
Mặc Lâm phỏng vấn TS Nguyễn Minh Phong,
thuộc Viện Nghiên cứu Khoa Học Xã Hội Hà
Nội, để biết thêm chi tiết.
Thay đổi nhận thức
Mặc Lâm: Xin
cảm ơn TS Nguyễn Minh Phong đã cho phép
chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn ngày hôm
nay.
Thưa ông, Việt Nam
vừa tham gia ký kết để gia nhập Hiệp Định
Thương Mại Tự Do Xuyên Thái Bình Dương, gọi
tắt là TPP. Với rất nhiều quy định khắt khe
của định chế này cần phải vượt qua, trước
nhất là VN phải giải quyết sự bảo hộ của nhà
nước, mà đối với VN thì đó là những tập đoàn
quốc doanh. Theo ông thì chính phủ phải
quyết định thế nào trước đòi hỏi này?
TS
Nguyễn Minh Phong: Thực ra khi đã chấp nhận đổi mới
và tham gia hội nhập kể từ 1986 và đặc biệt
là tham gia vào ASEAN, AFTA cũng như WTO,
chính phủ Việt Nam đã xác định là sẽ có
những điều chỉnh để tuân theo luật chơi
chung để tạo ra những lợi ích và động lực
phát triển chung cho đất nước cũng như cho
thế giới và khu vực.
Bằng việc đang tham
gia và sẽ tham gia đến cùng vào TPP thì chắc
chắn Việt Nam sẽ đối diện với bài toán giống
như trước đây Việt Nam đã đối diện khi tham
gia vào thỏa thuận của WTO. Thực ra Việt Nam
đã có những thay đổi rất lớn trong nhận thức
về vai trò của nhà nước cũng như sự độc
quyền của nhà nước .
Mặc Lâm:
Tiến Sĩ có thể cho biết những thay đổi nhận
thức đó như thế nào hay không, thưa ông?
TS
Nguyễn Minh Phong: Bằng chứng gần đây nhất là thông
qua các văn kiện rất quan trọng. Một là văn
kiện của Đại Hội 11 với báo cáo chính trị,
rồi nghị quyết cộng với cương lĩnh phát
triển đất nước đến 2020. Cũng như chiến lược
phát triển kinh tế đất nước trong giai đoạn
mới 2020-2030, rõ ràng Việt Nam đã khẳng
định đã có sự điều chỉnh về vai trò của nhà
nước và khu vực kinh tế nhà nước theo hướng
giảm bớt sự kềnh càng, tỷ trọng cũng như vai
trò chủ đạo ở tất cả các lãnh vực.
Chỉ còn tập trung ở
một số lãnh vực quan trọng do đòi hỏi của an
ninh quốc gia, do đòi hỏi của việc bảo đảm
ổn định chung, cũng như do tư nhân chưa tham
gia được, còn các lãnh vực khác sẽ mở để cho
tư nhân cùng tham gia.
Thứ hai nữa là TBT
Nguyễn Phú Trọng trong kết luận Hội Nghị
Trưng Ương 3 gần đây, hơn hai ba tuần qua,
cũng như trong thông báo công bố của Ban Lý
Luận Trung Ương thì đã có chỉ đạo rất quan
trọng. Chúng tôi cho là quan trọng không kém
văn kiện Đại Hội 11, đó là bối cảnh mới đòi
hỏi đột phá tư duy lý luận, nhận thức về các
vấn đề lý luận kinh tế, xã hội là cần phải
có sự thay đổi.
Chúng tôi cho rằng
đây là tiền đề để Việt Nam trong những ngày
sắp tới sẽ có nhiều thay đổi hơn nữa trong
nhận thức lý luận về tất cả các vấn đề,
trong đó sẽ có vấn đề hội nhập cũng như vai
trò độc quyền của nhà nước. Tôi tin rằng với
những nhận thức như vậy và với những tư duy
hiện nay mà Đảng, Nhà Nước cũng như giới
khoa học Việt Nam và các doanh nghiệp Việt
Nam đang hướng đến thì nó sẽ đáp ứng được
cái TPP.
Mặc Lâm:
Thưa ông, còn những vấn đề liên quan đến
quan hệ lao động, quan hệ giữa các nghiệp
đoàn... theo ông thì làm sao VN đáp ứng yêu
cầu này của TPP mà hệ thống chính trị hiện
hành không bị ảnh hưởng?
TS
Nguyễn Minh Phong: Thực ra thì Việt Nam không gặp
vấn đề hội nhập mà giữ nguyên hệ thống chính
trị hiện hành, bởi vì trong văn kiện Đại Hội
11 mình vừa nói đến, cũng như trong nhận
thức mới là đòi hỏi đột phá thể chế toàn
diện, trong đó có cả thể chế kinh tế thị
trường cũng như thể chế chính trị, nghĩa là
sẽ có thể có những sự điều chỉnh nhất định
cần thiết thích hợp để tham gia các thỏa
thuận quốc tế.
Trong chuyện này,
đặc biệt là đối với vấn đề TPP, Việt Nam
càng không đặt vấn đề giữ nguyên những thể
chế liên quan đến lao động hiện nay mà sẽ có
sự điều chỉnh sao cho phát triển nghiệp đoàn
lao động. Hai nữa bảo đảm quyền lợi của
người lao động cũng như quyền lợi của người
chủ sử dụng lao động. Thứ ba là để cho thị
trường lao động Việt Nam liên thông với thị
trường thế giới. Cuối cùng là sẽ phát triển
các tổ chức liên quan tới vấn đề sử dụng,
bảo vệ cũng như xử lý các vấn đề lao động.
Chắc chắn là sẽ có một sự điều chỉnh chứ
không phải là theo một cái giả định như vừa
nói là tham gia mà vẫn giữ nguyên những tồn
tại hiện nay liên quan đến thể chế lao động
cũng như thể chế chính trị.
Mạnh dạn cải tổ
Mặc Lâm:
Hàng năm ngân sách nhà nước chi vào các hội
đoàn chính trị, các hội đoàn xã hội, các
hiệp hội, viện nghiên cứu một ngân sách rất
lớn nhưng hiệu quả thật sự của nó thì dư
luận đánh giá là không cao. Theo ông, trong
việc cải tổ lần này có nên mạnh dạn cắt bỏ
những tốn kém theo chủ nghĩa “thân quen” này
hay không để giúp gỡ bỏ một phần gánh nặng
trong lạm phát?
TS Nguyễn Minh Phong: Thực ra thì
hiện nay chưa có tổng kết chính thức của nhà
nước liên quan tới vấn đề đánh giá hiệu quả
cũng như là sự hợp lý của các tổ chức đoàn
thể chính trị, các hiệp hội, các tổ chức phi
chính phủ, cũng như là các tổ chức nghề
nghiệp khác ở Việt Nam, mà cần phải có một
đánh giá thấu đáo và chính thức hơn.
Hiện nay Việt Nam đang
tổ chức nghiên cứu để tổng kết việc thực
hiện hiến pháp. Chúng tôi cũng được tham gia
vào trong cái tổ hiến pháp của thành phố Hà
Nội và chính tôi cũng là người viết báo cáo
tổng hợp, đánh giá việc thực hiện hiến pháp
trên địa bàn Hà Nội để góp ý cho Quốc Hội,
cũng như là góp ý chung cho cả nước để tiến
tới việc tiếp tục nghiên cứu, điều chỉnh
hiến pháp trong thời gian tới. Rõ ràng việc
điều chỉnh hiến pháp này nó sẽ bao quát tất
cả các vấn đề, trong đó có thể có vấn đề
liên quan tới các hiệp hội mà chúng ta vừa
nói.
Riêng cá nhân tôi
cho rằng từ trước tới nay thì Việt Nam đúng
là có các loại tổ chức đoàn thể từ chính trị
cho đến xã hội, ngành nghề, hiệp hội và các
hoạt động khác. Tuy nhiên, đã đến lúc cũng
cần phải xem lại cách thức tổ chức, chức
năng, nhiệm vụ, số lượng. Rồi quy mô, rồi
các nguyên lý hoạt động cũng như vai trò của
các loại này sao cho một là nó tinh giản bớt
đi, giảm bớt tính chất hành chính nhà nước
trong các hiệp hội.
Thứ hai nữa là nó
phải thiết thực phục vụ cho các hoạt động mà
các hiệp hội họ mong muốn, chứ không phải là
hình thức nữa. Và thứ ba là để cho nó liên
thông với thế giới nhiều hơn, tạo ra sứ mệnh
của nó như sự bổ sung cho chính quyền, như
một sự thay thế những mảng hoạt động hay
những chức năng nào đó của chính quyền phân
vai cho nó.
Bên cạnh đấy cũng có
những việc xem xét và quản lý các hoạt động
này sao cho đúng pháp luật cũng như chặt chẽ
hơn. Tránh các hiện tượng chúng ta cứ xây
dựng ra rồi để hoạt động một cách tự phát,
hoặc là không hoạt động, hoặc là hoạt động
không trong sự kiểm soát. Tất cả những vấn
đề này là bất cập. Chúng tôi đồng ý là đã
đến lúc cần phải xem xét lại một cách nghiêm
túc hơn, một cách hệ thống hơn để có những
thay đổi tương đối mạnh mẽ liên quan tới vấn
đề nhận thức cũng như cơ chế, môi trường
pháp lý và các hoạt động thực tiễn của các
tổ chức này.
Mặc Lâm: Xin
cảm ơn ông.