Articles  Privacy

 
Thứ sáu, 10/2/2012, 09:23 GMT+7

Hai ông già tận tụy gác chắn đường tàu

6h sáng, tại đường ngang dân sinh băng qua đường sắt cạnh cầu Nam Ô, quận Liên Chiểu (Đà Nẵng) khá đông người qua lại. Từ xa, tiếng còi tàu hú lên. Một ông già đội nón, đeo khẩu trang thoăn thoắt chạy tới hạ cây tre ngăn người qua lại để đoàn tàu chạy qua an toàn.

Sau đó, ông quay về ngồi ở cái ghế trước kiốt và ánh mắt luôn cảnh giới nhìn về hai phía đường tàu. 12h trưa, một ông già khác ra thay ca và tiếp tục gác chắn.

Hai ông già đó là hai anh em ruột, ông Nguyễn Văn Ca (69 tuổi) và ông Nguyễn Văn Đại (68 tuổi), nhà thuộc diện hộ nghèo ở tổ 43, phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu. Đã hơn một năm nay họ làm người gác chắn để đảm bảo tính mạng cho bà con an tâm mỗi lần qua lại.

Mỗi ngày, hai anh em ông Ca và ông Đại thay nhau gác chắn để người dân qua lại được an toàn. Ảnh: Minh Nhật.

Một buổi trưa cách đây gần ba năm, chị Ngọc ở gần nhà ông Ca đi xe máy chở hai đứa con đến trường học qua con đường ngang này. Vì không nghe tiếng còi tàu nên khi chiếc xe máy vừa lao lên khỏi dốc, bánh trước mới chạm vào đường ray thứ nhất, thì từ xa một đoàn tàu lao tới vun vút. Tiếng còi inh ỏi. Ba mẹ con chị hoảng vía vứt xe chạy thoát, chiếc xe máy bị tàu kéo lê tới tận gần cầu Nam Ô, nát bét. Vài tháng sau, một sinh viên đang học ở một trường Đại học Đà Nẵng về nhà bạn chơi, khi chạy xe qua đoạn đường này đã bị tàu húc chết. Hai người dân ở Nam Ô khi đi lấy củi về cũng bị tàu cán chết tại đây. Ông Nguyễn Văn Đại nhẩm tính: “Cũng có bốn người chết, còn bị thương thì nhiều lắm”.

Đoạn đường này mỗi ngày có đến vài trăm người dân ở tổ 43, 45, 46 và 49 của phường Hòa Hiệp Nam qua lại, nhưng có độ dốc khá lớn, lại nằm sát với đường quốc lộ 1A, tiếng ồn lớn nên người đi đường không nghe được tiếng tàu hú còi. Một cán bộ ở phường Hòa Hiệp Nam cho biết tại điểm giao cắt này thường xảy ra tai nạn nhưng không đủ điều kiện để ngành đường sắt lập một gác chắn.

Tháng 4/2008, UBND quận Liên Chiểu quyết định thuê người cảnh giới ở đoạn đường này nhằm đảm bảo an toàn cho người dân với khoản trợ cấp ban đầu là một triệu đồng. Và hai anh em ông Ca đứng đảm nhận trách nhiệm này.

“Tiền trợ cấp tuy ít nhưng trách nhiệm cao lắm. Xảy ra chuyện gì thì hai cái thân già này chắc cũng không gánh nổi. Hai anh em tui cũng vì đảm bảo an toàn cho bà con qua lại mà cố gắng làm thôi”, ông Ca tâm sự.

Hai ông già gác chắn tận tụy với công việc. Ảnh: Minh Nhật.

Lịch gác chắn của hai anh em ông bắt đầu từ 5h sáng đến 19h mỗi ngày. “Theo lịch trực của những người gác chắn ngành đường sắt thì đến 17h là họ thay ca nhưng vì chờ cho bà con đi làm về hết nên anh em tui trực đến 19h”, ông Đại nói.

Tại gác chắn, UBND quận Liên Chiểu đã làm một kiốt để trú nắng, trú mưa nhưng lúc nào người đi đường cũng thấy họ ngồi ở phía ngoài và mắt luôn chăm chú quan sát về hai phía đường tàu.

Ông Ca giải thích: “Ở đây tàu chạy liên tục, người qua đường rất đông mà chúng tôi không có tín hiệu báo tàu sắp đến nên phải ngồi ngoài mà chờ tàu. Mùa nắng còn đỡ chứ mùa mưa thì ướt hết cả người, lạnh lắm”.

Bà Diệu, một người bán quán nước cạnh con đường ngang này nhận xét: “Hai anh em ổng rất có trách nhiệm với công việc. Ngày nào cũng như ngày nào, từ 5h sáng tới 7h tối họ đều có mặt để gác chắn. Từ khi có họ thì người dân qua lại an tâm hơn”.

Chỉ một ngày tết

Để có thời gian nghỉ ngơi và làm việc nhà, hai anh em ông Ca phân công người trực 10 buổi sáng, người kia trực 10 buổi chiều rồi sau đó đổi lại. Vào dịp Tết, trong lúc gia đình nào cũng đi chợ sắm sửa, đi thăm bà con nhưng hai anh em ông vẫn phải gác. Đối với họ, tết chỉ có một ngày duy nhất là vào ngày mùng một vì ngày đó tàu chạy ít.

“Ngày Tết, ngày lễ tàu chạy nhiều, bà con qua lại cũng khá đông nên hai anh em tui chỉ cho phép nghỉ vào ngày mùng một, từ ngày mùng hai là ra gác chắn rồi”, ông Ca nói.

Bà Nguyễn Thị Thủy, vợ ông Đại cho biết: “Ổng hay đau yếu lắm, nhưng chưa có khi nào ổng bỏ gác hết. Ổng nói mình đã nhận tiền của người ta thì đau ốm cũng phải làm, tính mạng bà con giao hết cho mình cả”.

Hai anh em ông Ca trước đây làm nghề đánh cá, đi củi, thợ hồ…, hiện gia đình thuộc loại nghèo nhất nhì phường Hòa Hiệp Nam. 12h trưa, sau khi “giao ca” cho người em, ông Nguyễn Văn Ca lật đật cầm túi nilông đựng đồ ăn mà ông gửi nhờ bà con đi chợ hồi sáng bước vội về nhà để nấu bữa trưa. Đã ba năm nay, bà Trần Thị Hoa, vợ ông bị liệt nên không thể nấu ăn, mọi việc bếp núc, chăm sóc nhà cửa đều do bàn tay ông quán xuyến. Ông có 5 người con, 3 đứa đã lập gia đình, giờ còn hai đứa con trai ở với vợ chồng ông nhưng không có việc làm.

Cuộc sống hai vợ chồng ông phụ thuộc vào đồng trợ cấp ít ỏi từ công việc gác chắn này. “Chừng đó cũng đủ cho vợ chồng tui trang trải qua ngày, lâu lâu bà con thấy thương biếu cho gói thuốc, hộp sữa thấy cũng vui. Tui biết sức mình còn làm được vài ba năm nữa”, ông Ca tâm sự.

Còn người em Nguyễn Văn Đại gia cảnh cũng chẳng khá giả gì hơn. Ông có hai người con đã lập gia đình, một đứa ở Hòa Khánh, một đứa ở cạnh nhà ông, sống bằng nghề bán buôn nhỏ nên thu nhập cũng khá thấp. Ông Đại bị cụt bàn tay trái do ông tự chặt đứt vào năm 1972 để trốn lính cho ngụy, thế nhưng sau mỗi ca trực ông lại cầm búa bửa củi giúp vợ con. “Hồi trước tui còn lên rừng đốn củi về bán, ra biển đánh cá. Giờ tuổi già nên làm không được nữa, không biết có còn sức để giúp bà con an tâm mỗi lần qua lại đoạn đường sắt này bao lâu nữa đây”, ông Đại trầm ngâm.

Cách đây không lâu, một người dân ở tổ 43 đi lấy củi về qua đoạn đường này đã bị tàu cán chết. Lúc đó khoảng 8h tối và nằm ngoài giờ gác chắn của hai anh em ông. Nhưng cái chết đó đã làm cho họ trăn trở. “Sau vụ đó anh em tui bảo nhau buổi sáng đến gác trước 5h, buổi tối nghỉ muộn vài chục phút để đảm bảo an toàn cho bà con”, ông Đại tâm sự.

* Tên một vài nhân vật đã thay đổi

Minh Nhật

Ý kiến

Công ty Đường Sắt & nhà nước ở đâu? 2 người này có chuyên môn và có phải chịu trách nhiệm liên đới nếu chẳng may có tai nạn xảy ra hay không? Nhà nước cần làm rỏ việc này trước khi để sự việc xảy ra quá muộn.

Thông qua đây, cũng mong bạn đọc hãy nhìn ở nhiều khía cạnh, chớ nên ủng hộ 1 cách thái hóa mà quên rằng còn nhiều rủi ro phía sau.

anh hùng thời đại

chúc 2 Bác được nhiều sức khỏe để làm 1 việc ý nghĩa

Bộ trưởng ngài đang ở đâu!

Bộ Trưởng GTVT ngài đang ở đâu, những việc liên quan tới tính mạng con người thì ngài không lo mà lo chuyện gì vậy. Làm mấy thanh gác chắn khó như làm một nhà mấy điện hạt nhân hay sao mà tới giờ dù bao nhiêu người đã mất mạng oan uổng mà vẫn chưa có? Một người có quyền lực cao như ngài không lo cho dân mà để hai bác đã già phải đứng gác như vậy thì thật là...... Thất vọng!

Lập tài Khoản!

Dù nghèo nhưng họ sống quá tuyệt vời như vậy thì chúng ta phải làm gì giúp họ! Tôi hi vọng một tổ chức nào đó lập nên một quỹ giúp đỡ họ để chúng tôi những người ở xa có thể gửi một chút gì đó trong khả năng để giúp họ. Rất cám ơn hai bác những người đáng kinh trọng! Nghèo về tiền bạc nhưng giàu về nhân cách.

Cảm Động

Hình ảnh hai ông ngồi sao mà thân thương quá. Trong xã hội bon chen là tình người ngày càng đi xuống như thế này, hình ảnh hai ông sẽ làm gương cho thế hệ trẻ noi theo, sống phải biết cống hiến, hi sinh lợi ích cho cộng đồng cho đất nước chứ không chỉ nghỉ đến bản thân mình. Nhà nước cần quan tâm và hỗ trợ cho cuộc sống của hai ông. Mong hai Ông nhiều sức khỏe.

Bụt

Hai bác thật là những ông bụt trong thời hiện đại, cháu chúc hai bác luôn khỏe và hạnh phúc!

tương lai từ những việc làm đơn giản nhất.

thật may mắn vì trên đời còn có những con người như vậy Giới trẻ có thể tin vào một tương lai tốt đẹp hơn nhờ các cụ rồi.

cam on 2 ong

cac ong that co tam long sau dam!nho co 2 ong ma doan duong tau.yen binh chay.biet cham lo cho moi nguoj.chung ta can co trach nhiem voi nhung nguoi co tam long cao ca nhu vay.xin chan thanh cam on

cám ơn 2 cụ và gửi lời đến bạn Trung

Phải nói là tinh thần của hai cụ rất đáng trân trọng và tuyên dương, thiết nghĩ UBND Đà Nẵng nên khen thưởng. Đường sắt là đường độc đạo, có luật riêng, khi băng qua đường bộ mọi người có phải ngó trước ngó sau không? vậy tại sao khi băng qua đường sắt lại vô ý để tàu tông phải, trước khi tàu hỏa chạy qua đường ngang dân sinh đều kéo 1 hồi còi dài, thế mà vẫn có người bị tông, thế thì do ngành ĐS lỗi hay người tham gia giao thông lỗi, làm 1 đường ngang ko rẻ đâu bạn Trung à, 1 hệ thống thông tin tín hiệu, hệ thống cảnh báo, đèn hiệu v..v cũng cả trăm triệu chứ ko phải vài triệu đâu, đừng có suy nghĩ đơn giản như thế, nếu ai cũng cẩn thận dòm trước ngó sau khi băng qua đường sắt tôi nghĩ ngành ĐS cũng chả phải cần làm phòng gác chắn đâu bạn Trung ạ, lúc đó còn tiết kiệm cả núi tiền ... nhưng nhìn vào sự thật thì ý thức người dân thế nào ???

Các cụ tự làm được. Còn các ngành, các cấp thì sao không ?

Cháu cảm ơn 2 cụ thật nhiều chúc các cụ luôn mạnh khỏe cho dân được nhờ! Cảm ơn chính quyền điạ phương đã có biện pháp kịp thời ngăn chặn tai nạn giao thông đường sắt

Các cụ là người dân có tinh thần trách nhiệm cao đối với mọi nguời. Các cụ là người có tinh thần thương yêu đồng bào bằng những việc làm cụ thể. Thử hỏi các cán bộ đã làm được như các cụ chưa?

Theo tôi để giảm tai nạn giao thông đường sắt không quá khó. Nếu như chính quyền địa phương ở những nơi có đường sắt đi qua cũng biết quan tâm đến tính mạng người dân nơi mình quản lý như ở gần cầu Nam Ô, quận Liên Chiểu. 1- Thuê (vận động) ngưòi dân ở khu vực đó tham gia giúp chính quyền địa phương đảm bảo an toàn giao thông đường sắt. Có biểu dương khen thưởng, có trả thù lao thỏa đáng.

 2- Cơ quan chức năng: Cảnh sát giao thông+ cơ quan quản lý giao thông địa phương phải nghiên cứu thực địa khu vực đường ngang thường xảy ra tai nạn. Có biện pháp làm hệ thống báo hiệu dễ nhìn dễ thấy có tác dụng răn đe. Làm các gờ giảm tốc thật cao, mục đích hạn chế tốc độ các phương tiện không có khả cố vượt mà không quan sát, hoặc chạy chậm để có thời gian quan sát tránh tàu. Chúc 2 cụ sức khỏe, chúc chính quyền địa phương có nhiều biện pháp đảm bảo an toàn giao thông cho người dân. Xin cảm ơn!

Thật là nghĩa cử cao đẹp

Thật là nghĩa cử cao đẹp của cac ông. Thật sự xấu hổ cho các ban ngành phường xã tỉnh liên quan, chẳng nhẽ một việc đơn giản như vậy mà không có một cơ quan nhà nước nào chịu bỏ kinh phí ra làm gác chắn cho ra hồn và trả lương cho người gác

Thực tế 1 chút !

Các anh cứ nói cảm ơn hoài, và cũng trách cứ, so sánh với mấy ông huyện tiên lảng chi vậy ? Thực tế 1 chút đi, mổi người đóng góp 1 chút cho 2 cụ để vất vã. . Như vậy có phải là thực tế hay không !

NHÌN LẠI

Thương lắm khi nhìn hai cụ qua bất ảnh trong bài viết,một công việc từ 5h sáng tới 7h tối mà UBND chỉ chi trả 1 triệu thôi sao.,hai tấm lòng như vậy mà sao không được đền đáp xứng đáng.
Ngành đường sắt cần phải quan tâm hơn tới tính mạng của con người,

Phạm Trần Trà My

Thật cảm động quá!

Một việc làm giới trẻ lấy làm gương, mong sao hai Bác nhận được sự hỗ trợ để cuôc sống đỡ khổ , có sức khỏe tiếp tục công việc thật ý nghĩa này. Thật cảm động !

Đường sắt việt nam thật tệ

Sao đường sắt Việt Nam coi tính mạng con người coi rẻ mạt như vậy.
Cháu rất cảm động hai Bác, đã già rồi vì cuộc sống và trách nhiệm.
Cháu chúc hai Bác mạnh khỏe và may mắn.

Thương 2 cụ!

Tại sao không có Đoàn Thanh Niên tham gia vào công tác trực, gác này hen? Thương quá 2 cụ, tuổi đã yếu mà vẫn còn giữ trách nhiệm mà đáng lẽ ra thanh niên nên làm.

Làm ngơ!

Con đường cắt ngang này dẫn vào nhà mình,và đã có từ lâu lắm rồi.Chứ không phải đường tự phát.Trên dưới đoạn đường sắt này khoản 200m đã xảy ra không biết bao nhiêu vụ tai nạn thương tâm.Âu cũng là sự thờ ơ của chính quyền sở tại,vì khu này ...sắp giải toả.Nhưng dự án treo đấy với sinh mạng con thi người cái nào lớn hơn? Và theo mình được biết trước đây 2 cụ ông tự bảo nhau mà làm chứ không có ai đứng ra lên kế hoạch đấy. Sau một thời gian nhờ sự tác động của nhân dân địa phương lên cấp trên. Thì các cụ mới có được cái chòi che nắng che mưa và chút tiền để gọi là.....

kêu gọi

Cảm động vì tinh thần của 2 bác. xin kêu gọi nghành đường sắt có gì đó cho các bắc chứ ko UBND đã trả lương cho các bác rồi, nhưng còn lãnh đạo ngành đường sắt đọc được bài viết này thì nghĩ sao đây. it nhất cũng trang bị cho họ cái gì đó chứ. Đọc mà cảm thấy thương cho 2 bác

Kiến nghị

Nếu lãnh đạo nghành GTVT đọc được thông tin này,hàng triệu người dân trong cả nước mong mỏi Ông hãy nối ngay tín hiệu thông báo giờ các tuyến tàu chạy cho 2 Bác nghèo khổ nhưng tốt bụng.Tôi thật sự rất biết ơn 2 bác dù chưa 1 lần đi qua đường ngang ấy.Nhưng không biết đoạn đường ngang này có phải do tự phát không nhỉ?

Sao lại thế?

Cũng là con người, có khi hai Ông già tuổi gần thấp thập cổ lai hy này còn không được học hành cẩn thận- mà con người trong hai ông lớn thế. Sao lại có những con người học hành đàng hoàng như một số lãnh đạo huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng- mà con người trong họ lại "nhỏ" thế nhỉ, mà phần "con" thì lớn thế nhỉ!

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Link Site
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Các topic độc giả đã viết
 
 
 
 
Các tư vấn trực tuyến đã làm
Lien he quang cao